Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
Thi Sĩ Lê Ngọc Hồ PDF Print E-mail
Written by admin   
Sunday, 16 October 2011 21:29

Thi Sĩ Lê Ngọc Hồ

Thi sĩ Lê Ngọc Hồ chào đời tại Hà Nam và cư ngụ tại Hà Nội. Ông di cư vài Nam Phần năm 1954. Cựu Học Sinh Chu Văn An, Hồ Ngọc Cẩn & Văn Lang. Cựu Sinh Viên Đại Học Văn Khoa Saigon. Tốt nghiệp Học Viện Quốc Gia Hành Chánh khóa Đốc Sự 13 & Cao Học 9. Hiện ông định cư tại Seattle, Washington.Ông có 12 tác phẩm đã xuất bản, gồm: Tình yêu & quê hương I (1985), TY & QH II (1987), Anh hùng tử đạo (1988), Ngợi ca I (1993), Đời Chúa Cứu Thế (1994), Tình Giáng Sinh I (1995), Ngợi ca II (1996), Ave Maria - Tình Giáng Sinh II & Một vẻ Thơ Đường (1997), Thơ trà (1999), Tình yêu & quê hương III (1999). Hiện ông đang cộng tác với một số tờ báo & websites khắp hải ngoại.

 

Niềm đau của đá

Bóng đổ dài, dung nhan phớt son
Có ai tìm biết đá không buồn
Ngàn xưa còn lại dòng tâm sự
Vạn kỷ dần trôi đá mỏi mòn

Lằn vết thời gian cưa cắt sâu
Trán nhăn in đậm nét tim sầu
Bao phen sóng nước lau dòng lệ
Không biết rồi sau đi đến đâu?

Chân đứng ngâm mờ chân núi xanh,
Nước non gặp gỡ nét thơ tranh.
Im lìm nghe sóng hoài thăm hỏi
Cảnh sắc tỉnh mơ giấc mộng thành.

Tuổi đá tìm hoang vu lối xưa,
Áo rêu may rộng quá dư thừa.
Thời gian lặng lẽ yêu mầu đá
Hồn đã trầm ngâm uống nắng trưa

Một chút tình thôi đá cũng mưa
Bao giờ rực rỡ một trời thơ!
Vàng son ngọc vết cùng năm tháng,
Để đá tìm năm tháng đợi chờ

Có gì cho quê hương

Con thưa Mẹ: dâng tình nào cao qúy
Tia nắng nào, cho đường phố Sài gòn,
Giọt mưa nào cho mây nhớ héo hon
Trường Sơn mến, sỏi đá nào gửi tặng.
Tiếng ve đợi, trưa hè nào im vắng
Giọt mưa nào, thêm thương nhớ Cửu Long.
Phù sa nào bồi đắp mãi sông Hồng,
Vàng hương phấn, thông rừng nào Đà Lạt,
Đêm tháng hạ, ánh trăng nào gió mát
Cơn mưa nào, cho cây trái Hậu Giang,
Luồng gió nào, cho sóng lúa hàng hàng.
Hải triều ngập, hôn bờ nào Nam Hải,
Vườn thôn cũ, phấn nhụy nào kết trái,
Mật ngọt nào cho "tố nữ" Bình Dương.
Tình nồng nào cho đất mẹ, quê hương.
Vàm sông mộng, câu hò nào ròn giọng,
Mòn tựa cửa người thân nào trông ngóng.
Mùi vị nào mãng cầu ngọt Gò Công,

Sêu Tết nào còn phong nhụy cốm hồng
Dàn thiên lý xanh nào trong bích ngọc,
Đường kỷ niệm hàng me nào nắng lộc.
Hàng cây nào, nhớ đại học khuôn viên
Thời gian nào vào tuổi học thần tiên.
Tình bạn cũ xa cách nào quên lãng
Vàng dĩ vãng, đẹp xưa dài năm tháng.
Hạt cát nào đảo của Mẹ Hoàng Sa
Cây cành nào dâng đất Mẹ nở hoa
Tim cô lái, cây đa nào bến cũ.
Thương Mẹ Việt, nói tình nào cho đủ
Buổi chiều nào cho núi Ngự, sông Hương
Dòng nhỏ nào, sầu cố quận tơ vương
Vui tổ ấm đêm đông nào bếp lửa
Đời thơ đẹp, tình hồng nào mở cửa
Đám mây nào bay trở lại quê hương
Ngọn triều nào cho ta gửi nhớ thương
Về đất Mẹ, vùng trời yêu dấu cũ…

Thu yêu

từng mảng đời khuất sáng
đá đứng buồn thiên thu
hồn quê bóng mịt mù
khi trời chiều bảng lảng

thênh thang lối đồi rộng
thu nao lá trải vàng
hồn tình dâng mang mang
sóng đôi vào lối mộng

đời yêu chiều sương khói
hàng thông đứng dài hàng
mây trời bước sang ngang
nhẹ bước chiều gió nổi

hoa tím màu yêu núi
rêu đá thuở hồng hoang
cỏ leo bụi hoa vàng
mờ dần chìm lũng tối

thương thương màu mắt đẹp
dòng tơ nuốt phím ngà
nhạc chìm mộng lối hoa
ngây ngây tình mi khép

Đầu Trang

Sàigòn ơi! Sàigòn ơi!

Thương nhớ mãi! Sàigòn, em yêu dấu!
Tuổi hoa niên, lưu dấu vết chân mềm
Nở nụ cười, giang rộng cánh tay em
Và nhảy nhót, khắp nẻo đường thơ mộng
Vùng tuổi ngọc, cả quảng đời sống động
Nay còn đâu! Châu báu những ngày xưa
Thương sầu vương, đong nhớ mấy cho vừa
Pétrus Ký, tháng năm dài yêu mến,
Vàng tuổi học, Chu Văn An kỷ niệm.
Bến Bạch Đằng, bỡ ngỡ bước năm tư (1954)
Tôn Thọ Tường, lều Phú Thọ di cư
Đường Thống Nhất bóng tinh kỳ lớp lớp
Trần Hưng Đạo, xe loang cây bóng rợp.
Những con đường, đầy ấp bóng tình thương
Phan Đình Phùng,Vườn Chuối, Nguyễn Tri Phương.
Sàigòn ơí! Dù tên em cưỡng đổi,
Ngàn thương cũ! Sàigòn xưa tiếp nối
Anh nhớ em! biết đến thuở nào nguôi!
Ngày Hạ xinh, khi nhìn nắng em cười.
Tia ngọc bích lộc màu xanh ánh mắt
Lá đan dệt giao thoa Trần Quí Cáp
Bóng cây dài, Luật Học mai Duy Tân
In gót mòn, Đại Học biết bao lần
Hiên mái cũ, trao duyên chiều mưa đổ!
Dừa xiêm ngọt, sao bằng môi chín đỏ!
Làng Văn Khoa, hội  Tết hát dân ca
Đêm Dược Khoa, Người, nhạc mộng tươi hoa
Kỷ niệm cũ! Bánh chưng đêm trường Luật (1)
Xuân hoa chợ, lén nhìn em hái quất
Đâu những chiều tan học đón Trưng Vương
Trần Quốc Toản, hành chánh sát Kinh Thương (2)
Gia Long đẹp áo mây trời tuyết trắng
Vàng tín nghĩa áo rừng mơ nhuộm nắng (3)
Tà áo xanh Minh Đức tháp Da Trời (4)
Hong tóc nồng Nàng đẹp, tóc buông lơi
Chiều xóm Vẹc, chuông chùa Miên ngân đổ (5)
Nhà Bè quán Rượu, mây chiều nghe sóng vỗ
Chợ Bến Thành, hoa trái dậy tình quê,
Bến Thủ Thiêm, ai tiễn gió đi về.
Vương Cung Thánh Đường, chuông ngân bóng tháp
Chùa Xá Lợi, hoa đăng hoàng Phật Pháp
Chiều Broadard, nắng đợi tối lên đèn
Tối Givral, thơm rượu bánh hương men.
Sương Gò Vấp, quyện cánh gà xao xác,
Cầu Tam Thuận, đêm hè trăng ánh bạc
Đêm Giáng Sinh vui hội ngộ trên đường
Ánh sao đèn len lỏi, tóc em vương
Tràn thác lũ: xe, người, đèn, hội mở
Triều sóng nhạc, thiên thần nghe nín thở
Hẹn Mai Khôi, Chúa nhật lúc đi về (6)
Họp bạn mừng: Tay nắm, sánh vai kề
Bao hí hửng! tưng bừng vui Tết đẹp
Tà áo lụa, em màu duyên khép nép
Lăng Ông mờ, nhan khói buổi đầu xuân
Gót sen vàng, kín hở cúi xin xâm.
Toàn kỷ niệm! Sao bây giờ im vắng!
Đường xưa cũ! đau vì thường nín lặng!
Đâu Tự Do, Công Lý, với Hùng Vương!
Và Tao Đàn, Lê Văn Duyệt thương thương!
Vườn Sở Thú, hoa tin yêu chớm nở
Chiều xa lộ, nắng hong đùa bỡ ngỡ.
Đường Phú Lâm, xen những cánh mai gầy,
Quê quán chiều, xanh lúa, gió lên cây.
Bên hương lộ, thả nhàn loang khói thuốc,
Thơm bếp lửa, quánh khoai vàng mới luộc.
Bạc Má Hồng, nghiêng ngả bóng hàng me(7)
Phở Pasteur, ngọt nước lúc đêm về...
.......
Xin trả lại!  Hồn mơ không bến đậu
Sài Gòn em!  Thương nhớ mấy cho vừa
Trắng đêm buồn, mờ lệ nhạt sao thưa
Và nhớ mãi!  Sài gòn ơi!  Anh nhớ mãi!

_________________
(1) Sinh viên gởi bánh chưng tặng quà xuân chiến sĩ
(2) Học viện Quốc gia Hành chánh, trường Kinh Thương Đại Học Minh Đức
(3) Màu áo vàng đồng phục nữ nhân viên Tín Nghĩa ngân hàng
(4) Đồng phục Nữ sinh viên Minh Đức
(5) Tên cũ xóm chùa Miên đường Trương Minh Giảng
(6) Nguyện đường Mai Khôi tại câu lạc bộ sinh viên Phục Hưng
(7) Tên cũ Mac Mahon, cầu Công Lý

Hồn thu nhớ

Gót em trải mộng lá thu vàng
Thương tiếc chiều xưa thu chớm sang
Anh gói lá vàng làm kỷ niệm
Cho hồn thu nhớ bước sang ngang.

Kiều tiễn Thúc Sinh

Một giải sông in nước uốn quanh
Chơi vơi bờ liễu rủ màu xanh
Núi xa sương khói mờ hoang lạnh,
Người ở ngùi trông kẻ độc hành.

Đưa tiễn buồn nhưng cố dặn dò
Khôn ngoan biết phận yếu, âu lo:
Thúc lang nhẹ dạ, hay lần lữa,
Có nhớ lời chăng ? lúc truyện trò!

Tàn lá vàng mơ cây chớm thu,
Em xin chia xẻ mảnh trăng lu
Cho anh một nửa soi chân ngựa,
Trăng dãi đường xa bóng mịt mù

Gối lẻ trăng cài nửa mảnh thôi,
Tiễn anh nhớ lại dưới chân đồi
Cầm tay bốn mắt trao nhung nhớ
Lệ ngập ngừng mi, nói nghẹn lời

Ngựa trắng nền cho tươi áo lam,
Cùng chàng đi khắp nẻo quan san.
Bụi đường gót ngựa theo chiều gió,
Em muốn cùng rong ruổi dặm ngàn

Buồn quá thời gian luống đợi chờ,
Không gian ly biệt nào câu thơ.
Chén đưa rượu tiễn pha tình lệ
Dòng nước sông bên chảy lững lờ!

LÊ NGỌC HỒ

 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation