Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
Nhà báo nhà thơ HỒ ÔNG PDF Print E-mail
Written by admin   
Sunday, 16 October 2011 21:28

Nhà báo nhà thơ HỒ ÔNG

Hồ Ông là một nhà thơ, nhà báo kỳ cựu của làng văn làng báo Saigon trước và sau tháng tư năm 1975.

Thơ Hồ Ông

CÕI ĐỜI TANG THƯƠNG

Ta quay quắt đến hụt hơi
Tìm bông hoa đẹp giữa đời tang thương
Trượt chân ngã xuống bên đường
Cúi nhìn thấy đóa vô thường trên tay
Ngước lên lồng lộng trời mây
Hóa thân di điểu xoải bay về ngàn
Dáng bay chấp chới xa đàn
Dấu trong đôi cánh vô vàn nỗi đau
Không gian đổi sắc thay màu
Thật ra cũng một nỗi sầu thay tên.

ĐÔI BỜ CÁCH XA

Kìa em ảm đạm xanh xao
Lỡ quên em ở góc nào trái tim
Ta quên ngay cả chính mình
Ngờ đâu còn một chút tình chưa tan
Mắt em hồ lệ chứa chan
Còn ta một cõi hoang tàn ngẩn ngơ
Gặp nhau như thể trong mơ
Gặp nhau chết đứng đôi bờ cách xa
Lá thu thấp thoáng bay qua
Nhuộm vàng thêm ánh chiều tà đang rơi.

SỢI TÌNH EM GIĂNG

Nhả ra cụm khói vô thường
Khói bay, bay hết còn vương lại mình
Bám hờ trong cõi phù sinh
Chưa rơi nhờ bởi sợi tình em giăng.

GIỮA ĐƯỜNG NHÂN GIAN

Tưởng như mình đã xa rồi
Trong ta trổi dậy một trời nhớ thương
Hiểu ra được lẽ vô thường
Bước chân đã lạc giữa đường nhân gian.

DÂY OAN

Qua chùa lòng những muốn tu
Phật tâm sao vẫn mịt mù cõi xa
Vướng chân giữa chốn ta-bà
Dây oan em buộc cởi ra không đành
Lẽ nào đắc đạo mình anh
Thôi thì cõi phúc để dành kiếp sau
Kiếp này mình trót thương nhau
Cùng chia mỗi đứa một đầu dây oan.

MUỐN TU CHẲNG ĐẶNG CŨNG KỲ

1.
Trao em trọn mớ tóc này
Làm chồng chẳng đặng làm thầy thử xem
Mõ kinh ngày tháng không quên
Cớ sao vẫn cứ nhớ tên một người

2.
Thấy nòi lãng mạn muốn tu
Sư ông phán bảo: ngươi ngu vừa vừa
Dẫu thân ngươi gửi trong chùa
Cái tâm còn để chốn xưa cũng huề

3.
Tĩnh tâm dưới cội bồ đề
Trái tim hóa bướm bay về cành si
Muốn tu chẳng đặng cũng kỳ
Vì ai lỡ cả đường đi lẫn về

ĐIÊN ĐIÊN

Nỗi buồn trơn trượt khó qua
Cắn môi ta nhấm máu ta giải sầu
Điên điên bứt tóc trên đầu
Sợi đen thoáng chốc đổi màu trên tay

Ước tô cháo lú bình an
Quên đi một cõi trần gian mệt nhoài
Quên luôn mình đã là ai
Vào ra trong tấm hình hài này đây.

BUỒN BUỒN

Chạy quanh giữa chốn bể dâu
Trùng trùng tám hướng thành sầu bủa vây
Buồn buồn ngó xuống chỉ tay
Hóa ra tâm đạo đổi thay vô thường

NHÌN HOA

Đi ngang vườn nhỏ nhà em
Nhìn hoa lòng bỗng thấy thèm môi hôn
Ra về quên mất nửa hồn
Hèn chi ngơ ngẩn bồn chồn suốt khuya

THANH XUÂN

Làm thơ tình để quên già
Ăn gian tuổi trẻ cả ta lẫn người
Dẫu rằng đã lão mười mươi
Nhưng môi vẫn ấm nụ cười thanh xuân

KHI KHÔNG

Xuân vừa hé lộ cành mai
Thu phong đã vội thở dài nhiễu nhương
Ta đi lá rắc bên đường
Đếm xem bao nỗi đoạn trường đã qua
Vàng cây từ độ thu xa
Gió xưa lay động cành hoa bên vườn
Bay bay sợi tóc mây buồn
Vang vang câu hát ‘nửa hồn thương đau’
Tình xa mỗi đứa một đầu
Khi không cùng gánh nỗi sầu thiên thu

HƯ ẢO

Chiều xanh một giải ngậm ngùi
Bóng em hư ảo giữa trời mênh mang
Theo con bướm trắng lang thang
Vấp chân phải sợi nắng vàng chênh vênh
Bỗng nhiên lòng thấy nhẹ tênh
Bay cao trên cõi gập gềnh nhân gian

CHIỀU TÀ

Em đùa dấu mất trái tim
Loay hoay bạc tóc vẫn tìm chưa ra
Ngoái nhìn lại chốn rừng hoa
Ta nghe trĩu ánh chiều tà trên vai

ĐỈNH SẦU

Dang tay đỡ cánh hoa rơi
Lỡ chân đạp vỡ cõi đòi tịnh yên
Thôi về nằm duỗi bên hiên
Ngờ đâu chót vót ngồi trên đỉnh sầu

THẤT T ÌNH THIÊN THU

Trái tim sao chẳng chịu già
Hóa nên mỗi lúc mỗi xa ngực mình
Bềnh bồng trong cõi vô minh
Ta ôm ngực rỗng thất tình thiên thu

MỘNG ẢO

Nhìn con diều chết trên dây
Bỗng dưng hồn lại căng đầy gió xưa
Xế chiều giọt nắng đong đưa
Chùm hoa mộng ảo thoắt vừa rụng rơi

TRÁI SẦU

Vụng về cõi tục bước sang
Thôi đành trả lại địa đàng cho em
Ợ lên trái-cấm-không-tên
Bỗng nhiên sừng sững một bên trái sầu

HÈN CHI

1.
Nằm nghiêng đè phải trái tim
Hèn chi mộng mị chẳng tìm đến anh
Đạp chân vào cõi mong manh
Bao nhiêu mộng ảo tan tành giấc khuya

2.
Nằm nghiêng đè phải trái tim
Hèn chi mộng mị chẳng tìm đến anh
Thấy ngàn hoa thoắt lìa cành
Tỉnh ra buồn vẫn bay quanh đầu giường

CHÚT TÌNH

Chút tình ngỡ lãng quên luôn
Ngờ đâu còn sợi tơ buồn níu chân
Mím môi bước thử một lần
Sao nghe nặng trĩu muôn phần phía sau
Bước đi mỗi bước xa nhau
Buớc đi mỗi bước ‘trái sầu rụng rơi’

MÊ LỘ

Từ vô lượng kiếp đến đây
Sao si mê vẫn còn đầy trong ta
Tìm em khắp cõi ta-bà
Hóa ra em chỉ là ta kiếp này
Vòng vòng mê lộ nào hay
Uổng công đốt đuốc soi ngoài trái tim

VÔ MINH

Bỗng nghe văng vẳng tiếng chuông
Ta trăm mảnh nhỏ bốn phương cùng về
Còn phần nghiệp chướng u mê
Không tìm ra được chốn quê niết-bàn
Quay cuồng giữa chốn trần gian
Không sao thoát khỏi bức màn vô minh

LẠI XÂY THÀNH SẦU

Bạn bè đến tự phương xa
Tủi lòng chẳng có mái nhà để vui
Xốn xang ngửa cổ dập vùi
Bằng ly rượu đắng bằng lời hôn mê
Tỉnh ra bè bạn đã về
Nhìn quanh chỉ thấy bốn bề kẽm gai
Ợ lên dư vị cơn say
U mê không nhớ những ai thăm mình
Nhìn nhìn vào những tấm hình
Hóa ra trăm mối ân tình là đây
Bạn về vất vả trời mây
Còn ta ở lại - lại xây thành sầu

(Panat Nikhom – 1990)

BƯỚC XUÂN

Lại thêm lần nữa bước xuân
Lại thêm bước nữa xa dần thế gian
Cuộc chơi dường đã gần tàn
Trên vai gánh nợ trần gian còn đầy

NÉT QUEN NÉT LẠ

Biết đời là giấc chiêm bao
Nhưng không rõ có cõi nào thực không
Thử soi mặt dưới dòng sông
Nét quen nét lạ đều không là mình
Trái tim vẫn đập vô tình
Thực thà chẳng biết ngực mình hay ai

TÙ NGỤC

Có khi mình lại gặp nhau
Buồn buồn nhớ chuyện qua cầu gió bay
Có khi mình đứng tại đây
Mà hồn đắm đuối với ngày hôm qua
Có khi mình chợt nhớ ra
Trái tim ai gửi trong da thịt này
Có khi tù ngục là đây
Giam cầm từ những đám mây tình cờ

NỤ HỒNG

Tôi trắng tay từ thuở sơ sinh
Mẹ cha
Chỉ cho chút trái tim làm vốn
Tôi suốt đời chi tiêu bề bộn
Nên lúc này
Lồng ngực trống không
Bỗng em tặng một nụ hồng
Trong tôi phút chốc
Ngàn sông đổ về

HẠNH PHÚC

Em ơi
Hạnh phúc ví như tờ vé số
Chúng ta chẳng nên dò
Hãy sống
Và cứ tập giả đò
Như thể mình sẽ trúng lô độc đắc

 

DƯỚI BÓNG MẸ VÔ BIÊN

1.
Khi biết Mẹ không còn
Tôi ngã quỵ với đôi mắt láo liên
Với lệ sôi trong lồng ngực
Tôi rơi vào cơn hôn mê
Tua tủa niềm đau nhức

2.
Tin Mẹ mất là có thực?
Tôi đè tay lên ngực
Trống không - bỡ ngỡ
Trái tim phút chốc không còn nơi để thở
Tôi chết như chiêm bao
Vẫn còn Mẹ trong muôn thuở

3.
Tôi đã thật sự già
Từ khi vừa mất mẹ
Nếu không mãi mãi vẫn là con trẻ
Dưới bóng Mẹ vô biên

TỊCH MỊCH

Uống say
Ta chạy lòng vòng
Nhìn trăng cứ ngỡ
Chiếc thòng lọng treo
Bỗng nhiên tắt thở
Cái vèo

NỢ EM

Nợ em
Có một nụ hôn
Cớ sao em giữ
Nửa hồn của ta?
Nợ em
Có một bông hoa
Cớ sao ngắt cả đời ta
Giam cầm?

HỒ ÔNG

 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation