Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
Truyện ngắn "Mùa Xuân Đi Qua" của Võ Hương Phố. PDF Print E-mail
Written by Editor   
Thursday, 27 June 2013 07:24

Mùa Xuân Đi Qua.

* Truyện ngắn Võ Hương Phố.

Lớp học kết thúc khi Vân Hương dí dỏm vạch một dấu chấm hết lớn bằng phấn trắng trên tấm bảng đen sơn láng đã nhạt dần. Lờ mờ trên lớp sơn cũ kỹ, những đường rạch nhẹ như in đậm giòng thời gian đã đi qua cùng những giòng chữ viết của thầy cô. Những âm thanh trộn lẫn của tiếng la hét, cười nói từ đám học sinh như reo mừng chào đón cuộc hành trình dài tạm dừng lại bên đống sách vở được thu dọn, cất kỹ vào ngăn kéo để vui Xuân. Giờ học cuối năm hôm nay qua nhanh hơn khi nào hết, cả lớp như trong cuộc nổi loạn nhỏ bất chợt bùng lên. Tiếng của một nam sinh trưởng lớp:                  

           "Cô, gần Tết rồi, cô lì xì trước cho tụi em đi."

             "Cô đã lì xì cho các em một số bài tập về nhà rồi. Các em thêm một tuổi nữa lẽ ra cô phải cho thêm bài."

           Lại thêm một âm thanh vỡ oà trong vắt như tiếng của đàn ong bị vỡ tổ. Một nữ sinh nổi tiếng là rắn mắt của lớp 10 cất giọng lớn, át hẳn tiếng ì ầm trong cơn địa chấn của lớp:

           "Cô lì xì thêm nữa thì ngày Xuân của tụi em qua mau, rồi tuổi Xuân của tụi em cũng tàn mau."

           Lại có tiếng đệm thêm theo điệu nhạc của một nữ sinh ngồi cạnh:

           "Lỡ cho rồi, làm sao thêm được, cô ơi."

            Một học sinh nữ khác chua chát triết lý:

           "Cho có nghĩa là phải nhận, không nhận thì có nghĩa đừng cho."

           Tiếng trầm, ồm ồm của giọng nam trong thời kỳ vỡ tiếng như sấm động của đám con trai nhốn nháo đứng ngồi tụm lại ở cuối lớp, có đứa tay rung rung như đang khảy đàn, đứa nhún nhẩy đôi chân:

            "Cô, văn nghệ bỏ túi cuối năm đi cô."

            "Em xin hát bài Chúc Tết tặng cô." "Còn Ly Rượu Mừng, em đợi mai mốt em sẽ mời cô."

            "Em tặng cô "Khúc Hát Thanh Xuân" đem về ăn Tết.

           Vân Hương mỉm cười như thật gần với đám trẻ. Cái lớp mười này nổi tiếng là phá nhất, nhưng cũng là lớp nổi của trường vì những hạt nhân văn nghệ cuả trường đều tụ vào đây. Thêm vào một số học sinh giỏi lại có cá tính, đã làm Vân Hương thường tự hào cùng đồng nghiệp về cái thế giới nho nhỏ đầy năng động mà mình chủ nhiệm trong năm học này.  

            Nắng chiều rót từng mảng long lanh, vàng nhạt qua khung cửa sổ của lớp như đôi chân của chúa Xuân đang khe khẽ bước vào. Màn mưa bay lất phất của những ngày cuối đông ươm chút nắng mỏng mảnh như muốn giao hòa cùng khí xuân ấm áp. Trong háo hức dậy bùng của buổi học cuối năm cùng học sinh, Vân Hương chợt nhận ra một cảm giác dịu dàng lắng đọng trong mình, khác hẳn những giờ dạy thường lệ khi nàng đứng trên bục giảng. Dù đang là tiết đông chí, nhưng lòng nàng ấm lại trong cái lạnh của cơn gió ướt mượt len qua từng cánh cửa sổ xanh sậm đã nhạt màu của lớp học, phảng phất gợi nhớ một thời của Vân Hương ngày nào. Quay lui cố tìm lại một lớp học quá khứ thì đã thật xa xăm, nàng chợt giật mình nhẹ khi có tiếng nho nhỏ bên cạnh của đứa nữ sinh thân thiết nhất nhắc:

          "Cô ơi, về kẻo tối. Mùa Đông trời mau tối, lại gần Tết đón xe đò khó lắm."    

          Cùng lúc tiếng trống tan trường dồn dập, tiếng chúc Tết nhau của đám học sinh nghe như một điệu nhạc, những quả tim non như căng đầy thêm những nhịp đập cùng mùa Xuân đang đến gần. Vân Hương nán lại thêm để ghé xuống dãy cư xá tập thể của thầy cô ở xa tỉnh, nơi mà đã là một chốn cũ lẽ loi của những ngày tháng khi nàng còn độc thân. Khi ấy bao quanh nàng là những thầm lắng, ngại ngùng tỏ ý. Những sợi khói mảnh mai, ẻo lả từ dãy bếp bay nhẹ lên cao, không đủ để xua tan bầu khí lạnh về chiều đang ủ kín các mái tôn cô độc trong chiều đông sắp sang Xuân. Dấu chân Xuân tươi rói đang dần dần rõ nét từ những hạt mưa li ti rơi trên chùm lúa Đông Xuân trỉu nặng, trên những con đường đất mấp mô ngoằn ngoèo trơn ướt của xóm làng nhỏ đổ ra phố huyện.

           Vân Hương bước vội trên con đường nhỏ đầy đám cỏ dại ướt đẩm, trãi dài theo đám ruộng mênh mông. Đoạn đường dài dẫn đến con lộ chính để đón xe về thành phố lồng lộng gió, bụi mưa bay nhẹ cùng làn gió lạnh chạm vào mặt nàng tê buốt. Màn sương giá của chiều đông phủ vội lên những cánh đồng, bổng chốc màu không gian xanh vàng của đồng lúa chuyển sang một màu tím sẩm. Màu áo khoác đỏ của Vân Hương nổi lên như một chấm lửa di động giữa khoảng không gian bao la. Xa xa, thấp thoáng những ánh đèn đường của chợ huyện, những mảnh sáng yếu ớt lay lắt từ những thôn xóm quanh quẩn sau rặng tre làng xanh um. Vân Hương liên tưởng đến những ánh lửa của ma trơi, của những linh hồn còn lẫn khuất tiếc nuối dương gian trong những ngày giao thoa của trời đất. Chút rùng mình ớn lạnh từ cảm giác ấy cùng nổi lo không đón được xe. Khác với những ngày thường, nhịp đập của những ngày cuối năm như chuyển mình sang một cung bậc vội vã. Ai cũng có chổ đến, một nơi để trở lại, một chốn nào đó để vui vầy sum họp. Giòng xe xuôi ngược trước mặt Vân Hương trên con quốc lộ dài hun hút cứ tiếp tục lao vun vút. Những chiếc xe đò chất đầy người và hàng hóa, không muốn dừng lại để đón khách thêm cho dù chỉ là một người khách nhỏ nhoi như nàng. Vân Hương chỉ thầm mong được một chổ để đặt đôi bàn chân ở chổ bước lên xe, đôi tay chỉ níu chặt vào cánh cửa như những đôi quang gánh nặng chỉu được treo đong đưa ở hai bên cửa. Rõ là một điều ước thiếu an toàn, nhưng chỉ cần để đem nàng về lại với phố phường có mẹ và con gái nhỏ trong nổi lo lắng chờ đợi. Trời tối đen hẳn, quảng đường được tỏa sáng bởi những đèn pha chói mắt của đoàn xe vô tình, thản lờ với cái vẩy tay lạc lỏng của Vân Hương. Giòng sáng từ những chiếc xe trong đêm cứ tiếp tục trôi dần trên đoạn đường đen mịt mùng, tới khúc quẹo xa tít thì chỉ còn là một chấm sáng và rồi mất hút trong màn đêm. Chuyến xe này nối tiếp chuyến xe khác, như đời người nối tiếp nhau hàng thiên niên kỹ trong giòng đời không bao giờ ngừng lại. Tiếng ểnh ương ở hai bên bờ ruộng kêu vang, cơn mưa đêm bổng chốc đổ xuống nặng hạt cùng làn gió mạnh thổi vun vút, như muốn thổi bay thân hình bé nhỏ cuả cô gái trẻ. Bóng đêm và sợ hãi như giăng khắp, vây bủa quanh nàng.

          Vân Hương cài kín chiếc áo mưa, cái xách tay củ kỹ đã thấm ướt nước mưa, hai vạt áo dài lụa tím ướt dính vào ống quần satin đen thấm lạnh chân nàng rồi lan khắp cả người. Cái lạnh ồ ạt xâm nhập da thịt như những tảng băng từ từ tan ra trong nàng, Vân Hương nhủ thầm: "Chắc phải quay trở lại cư xá tập thể để qua đêm." Bổng một choé sáng quét mạnh vào Vân Hương làm chói mắt nàng, lạ lùng như một phép lạ hiện ra cùng vô số ngôi sao sa xuống từ một chiếc xe bóng bẩy ngời sáng trong đêm. Ngườì tài xế dừng xe lại sát cạnh nàng, hạ cửa kiếng xe nói lớn trong tiếng ầm ì êm êm của máy xe vẫn chạy:

           "Cô về đâu? Tôi đưa cô về."

            Lạ lẩm, ngỡ ngàng như tỉnh mộng, Vân Hương ngại ngùng im lặng một thoáng rồi trả lời rụt rè:

           "Tôi đón xe về phố nhưng đã quá trễ, định quay trở lại chổ cũ, đợi sáng mai đón chuyến xe sớm."

            Một giọng Trung nặng pha âm Bắc:

            "Tôi cũng trên đường về cơ quan ở thành phố, cùng đường cô có thể quá giang."

           Vẫn còn ngần ngại. Nghe giọng nói có vẽ chân thật, khuôn mặt của người lái xe trông cũng có vẽ lương thiện, nhưng nét mặt toát lên một chút gì lạ lùng khó hiểu trong vùng sáng trắng đen của ánh đèn pha tỏa sáng, nhảy nhót theo những nhịp rung của xe. Vân Hương lại từ chối:

           "Cám ơn ông, nhưng không dám làm phiền ông."

           "Mưa đang lớn, lại trời quá tối, cô đi ngược lại chổ cũ cũng phải lâu lắm, bị ướt và lạnh sẽ bịnh, thì làm sao mà ăn Tết."

           Nghe nhắc đến chữ bịnh, Vân Hương thoáng nhớ lại năm ngoái cũng đã bị cảm nặng trong mấy ngày trước Tết, mọi việc gì cũng mẹ già lo tất, lại thêm đứa con gái nhỏ 2 tuổi không được lui tới gần mẹ. Tai ương cứ theo đuổi nàng cho đến tận cùng, hiu hắt gánh chịu trong nổi bất hạnh xa chồng. Lần này dầm mình dưới cơn mưa lạnh khá lâu, sự liều lỉnh cho an toàn như một quyết định bất ngờ, như một tia sáng vụt loé lên trong bóng tối lo âu. Vân Hương cỡi vội chiếc áo mưa ướt sủng bước lên xe khi người đàn ông xa lạ nhoài mình mở cánh cửa trước.

           Chiếc xe nhẹ lăn êm trên con quốc lộ trơn ướt, mờ mịt. Màn mưa đêm dày đặt như chiếc áo choàng phủ kín cả chiếc xe cùng hai kẻ đồng hành, thế giới như đắm mình trong từng giọt nước rơi mạnh lên tấm kiếng xe và tiếng kêu rin rít nhẹ, đều đều của cái gạt nước. Đoạn đường dài tối đen kín, có đoạn lại có được chút sáng vàng nhợt nhạt từ các cột đèn hai bên đường như đi ngược chiều với họ, hắt vào khung cửa xe những mảnh vỡ vụn trắng vàng, không đủ để Vân Hương quan sát kỹ người tài xế. Ngược lại, vóc dáng thon thả, cao cao trong chiếc áo khoác ngắn, vạt áo dài thấm nước dính sát vào đôi chân quần satin đen đẩm nước mưa đã đập mạnh vào tia nhìn đầu tiên của người đàn ông. Nếu không nhìn vào khuôn mặt của cô gái thì quả là ông ta thiếu một chút gì đó của đàn ông, và ông ta chợt thốt lên:

           "Cô em xinh lắm."

            Lúng túng trong dáng ngồi co rút như con mèo ướt. Sống mũi cao vạch một đường nét thẳng, những sợi tóc dài ướt dính sát vào đôi má trắng mịn mong manh như mời mọc những ngón tay gỡ nhẹ, vài cọng tóc ngắn rũ ướt trước trán không đủ che được đôi mắt nhung đen tròn tỏa sáng tia nhìn sợ sệt ngại ngùng, kín đáo quan sát. Trong vùng sáng huyển hoặc nửa trắng nửa đen trên xe, Vân Hương ngồi cạnh là hiện thân của một ma lực, làm trổi dậy những ham muốn của khách trần thế đang lạc lỏng rong chơi trong đêm. Vốn nổi tiếng là một cô giáo trẻ, hiền dịu, đẹp chân phương từ những gì trời ban không chút tô điểm, nhưng chốn huyện lỵ tương đối sầm uất mà nàng đang tạm đến như một chốn dừng chân không giữ được hồn nàng. Những khao khát về một tình yêu đôi lúc đượm đầy trong đôi mắt có hàng mi cong tự nhiên, u ẩn trải dài tầm nhìn qua cửa sổ lớp dạy mỗi khi học sinh yên ắng làm bài tập. Vân Hương đã kết hôn cùng Vĩnh Kha. Một kết ước ràng buộc do hai nhà, đến khi có được con bé thì chồng đã mãi mê theo những kinh doanh xa, nghe đâu lại có số đám gái hương phấn bao quanh và đến nay thì như một cánh chim bay quên về tổ cũ. Trở về lại với ngôi nhà xưa cùng bé Vân Bình đã vừa chập chửng đi, trái tim Vân Hương như đang bị một vết rách lớn, nàng cần được ngủ yên bên những vỗ về yêu thương của mẹ già và con dại.  

         Vận tốc của xe chạy ở mức độ chậm hơn bình thường vì cơn mưa lớn, chuyến hành trình bất ngờ đem đến cho người tài xế thêm một đồng hành khác phái. Một đoạn đường đi qua trong im lìm, dè dặt, cả hai đều lặng im trong âm thanh của tiếng mưa ào xuống bên ngoài như một cơn thịnh nộ của trời đất. Trong chập choạng giữa tranh tối tranh sáng, trạng thái bị mê đắm, thúc đẩy của lòng ham muốn đã chiếm ngự người đàn ông. Và rồi như một kẽ độc chiếm, người đàn ông tự xóa bỏ cái lòng tốt để thay vào là một lòng kiêu hảnh của người phái nam ưa xúc phạm cái đẹp, bị cuốn hút từ vẽ quyến rũ của người đàn bà, đã như là một lẽ thường. Một bàn tay ngón dài khô ấm không cầm vòng lái đặt nhẹ, lững lơ như một dấu chấm hỏi dò dẩm lên lớp satin ướt mượt đang thấm ướt chân Vân Hương. Cái không gian riêng rẽ chỉ hai người, cách biệt với một thế giới đang mưa gió ở ngoài khung cửa xe đã là một đồng lỏa, lại thêm hơi ấm từ bàn tay dẫn dắt lại giòng xao động trong nàng, thì sự phiêu lưu dễ xảy ra cho một điều thường của con người. Giật mình cùng cảm giác lạnh giá bổng nhiên bừng nóng trong người được đánh thức, Vân Hương rút mạnh chân, nép mình sát vào cánh cửa xe, nhịp tim đập loạn lên. Khi con sóng ham muốn dâng càng cao, bàn tay xa lạ ấy lại càng cố ý di chuyển như một con rắn cố trườn những ma sát giao cấu trên bãi cỏ xanh mịn, như móng vuốt của một ma vương càng cố vươn dài một kích thích vào phần thon đầy dưới lớp vải trơn láng ướt lạnh của chân nàng. Vân Hương nói lớn trong nổi kinh hoàng:

           "Xin ông làm ơn dừng xe lại và cho tôi xuống."

           Vẽ quyết liệt, Vân Hương càng cố nép chặt mình sát cánh cửa xe, nắm chặt tay cầm cửa xe, tia mắt sáng rực ánh giận dữ, khích động chiếu thẳng vào khuôn mặt người đàn ông:

            "Nếu ông không dừng để tôi xuống thì tôi sẽ mở cửa và nhảy ra."

           Vân Hương có cảm giác vẽ mặt lầm lì như cố khỏa lấp sự trơ tráo của ông ta, nàng nghe tiếng thở dài nhẹ và thấy được tia nhìn lặng lẽ trong vùng sáng lung linh.

            "Cô bấm vào nút mở ở cạnh tay cầm, cô sẽ tự mở được cửa."

            Ông ta dừng xe lại ở đoạn đường có hàng cột đèn bật sáng. Vân Hương run run bấm nút và lính quýnh bước như nhào ra khỏi xe. Cơn mưa ngoài trời bổng ngừng lại, cơn bảo lớn trong xe vừa đi ngang cũng đã qua, cuốn hết những cơn sóng man dại đang dẫy dụa trong người đàn ông. Chiếc xe chồm tới mạnh và rồi lao thẳng trên con đường dài có định hướng. Giữa bóng đêm, bên ngọn đèn đường vàng vọt cô độc mờ nhạt vì hơi nước, Vân Hương đứng lạc lỏng như một kẻ mắc nạn giữa biển khơi bao la, run rẩy, chờ đợi, đẩm ướt những thất vọng. Giòng xe qua lại trên quốc lộ thưa dần, vài chiếc gắn máy phóng nhanh qua, những chiếc vận tải lớn ầm ầm lướt qua làm rung chuyển vùng đất hai bên đường như cơn địa chấn nhỏ, để lại đàng sau cơn gió mạnh và vẫn vô tình không biết đến một sinh linh đang lún dần vào vũng cát xoáy. Ngập trong tột độ của sợ hải, sự chờ đợi một chuyến xe cứu tinh lại như càng mõi mòn hơn trong nỗi tuyệt vọng. Nghĩ đến một điều gì đó sẽ xãy ra cho mình trong bối cảnh này, sự hiểu sai về một cô gái trong đêm đứng dưới mưa đón xe quá giang, thì rõ ràng là một điều thật nguy hiểm cho Vân Hương. Nàng rùng mình khi nghĩ đến lần đã giáp mặt với mối hiểm họa vừa qua. Cơn gió lạnh từ những đám ruộng ngập nước thổi thốc mạnh vào mặt nàng, những vẩy tay đón xe đã không còn một tác dụng cho nàng buông chùng xuống trong làn gió đêm lạnh. Vân Hương như tê cứng, lọt thỏm vào cái tận cùng của cảm giác bị bỏ rơi giữa con người và con người.

          Lại thêm một tia sáng đèn pha dọi vào, sáng chói hẳn lên như chiếu vào niềm hy vọng của nàng. Chiếc xe ngừng lại, người tài xế bước vội xuống xe, tiến đến trước mặt Vân Hương. Cô gái giật mình vì khuôn mặt quen vừa gặp, ánh mắt e dè nhìn nàng bối rối, tiếng nói nghe nhẹ nhàng hơn:

          "Tôi xin lỗi đã làm cô sợ, tôi quay lại đón cô, để cô một mình trên đường tối như thế này thì thật lòng tôi không yên tâm, nguy hiểm cho cô lắm."

            Chút trầm tỉnh cố hữu của một cô giáo trẻ, Vân Hương nhỏ nhẹ nói dù đang bực tức:  

            "Tôi nghĩ là ông đã hiểu lầm tôi. Lần này nếu ông giúp tôi thì hãy đừng làm điều chi xúc phạm đến tôi, và như thế lòng tốt của ông mới đáng được ghi nhận."

          Đôi mắt đen sâu hút, hối tiếc nhìn thẳng vào khuôn mặt cố làm ra vẽ lạnh như băng của cô gái:

            "Tôi hứa. Lần này nếu người nhảy ra khỏi xe, thì người đó là tôi."  

            Ông ta lại tiến tới phía sau xe mở cánh cửa láng bóng còn bám những giọt nước mưa, tay kia đưa nhẹ ra mời nàng lên. Vân Hương bình tỉnh nhìn vào, đủ là một chổ trú yên ổn cho nàng trong đoạn đường còn lại với dãy ghế được cách xa tài xế. Nhưng Vân Hương vẫn đứng yên như bức tượng trong đêm, lòng vẫn nhen nhúm nửa tin nửa ngờ.

            "Tôi chỉ mong một an toàn cho cô và đừng nghi ngờ gì nữa. Hãy bỏ qua cho tôi."

            Giọng nói có âm điệu hối lỗi, tha thiết đã làm cho quả tim người phụ nữ đang cứng ngắt như phiến đá, chợt mềm nhũn khi được rót vào vài giọt mật ngọt của một hóa chất nuôi dưỡng. Một lần nữa Vân Hương lại bước lên xe như liều lỉnh dẩm chân thêm vào cuộc viễn du đầy bất trắc khác.

          Chiếc xe lại chạy êm, như trôi trên giòng sông đêm lóng lánh. Qua tấm kiếng chiếu hậu người đàn ông thoáng cười khi nhìn thấy Vân Hương cố gom hết những gì mà nàng đang mang: cái xách tay ướt nhẹp, áo khoác âm ẩm, chiếc áo mưa còn sủng nước sột soạt, tất cả chỉ chừng ấy mà dồn lại thành một đống thì quả là một pháo đài kiên cố bao quanh trên người nàng. Ông ta hóm hỉnh nói:

            "Cô còn bức tường thành nào nữa để ngăn cái con quái vật còn ngoắc ngoải trong tôi, đang cố chạy ra cắn cô đây?"

           Bóng tối trong xe bổng nhiên như tỉnh lặng, mềm mại, uyển chuyển. Vũ trụ lần này lại vẫn hai người, mỗi người là một mảnh sao rạn vỡ đang cố tìm kiếm những vụn vằn của đổ vỡ. Tiếng trầm buồn của người đàn ông kể về mình, vợ và con gái đã rời xa. Khi người đàn bà xinh đẹp nhưng đa tình đã chạy theo một hình nhân láng lẩy, phong độ trong những cuộc vui hoang phí. Những chuyến đi xa trăng gió cùng tình nhân khi chồng công tác xa. Những đêm đen rừng rực hoan lạc khi người chồng miệt mài trên những đống sổ sách, bản vẽ công trình. Họ đã quyết định chia tay, nhưng bé gái lại về phần người mẹ, vì người cha cứ công vụ, di chuyển liên miên.

            Bằng một giọng như tâm sự cùng người đồng hành, ông ta kể thêm về cuộc sống của mình khi trở về cái khởi đầu của một đường thẳng tự do, những khác phái trở thành một chút vui chơi giãi tỏa. Đôi lúc dững dưng trả thù cho niềm kiêu hảnh như đã bị tước bỏ. Lại lạnh lùng đả thương khi những nữ thuộc hạ xinh xắn, tự nguyện lao vào cái mê lực thâm trầm, sâu lắng của vị sếp đầy tính cao của trụ điện cao thế. Vân Hương chỉ lặng yên nghe, âm thầm nghĩ về mình, chuyện đời nàng cũng gần giống như câu chuyện ấy, cũng chơi vơi nhức nhối. Hai người đồng hành nhưng lại như hai vòng tròn quay quanh nhau, thoảng hoặc đụng vào nhau thì dội tung và bắn ra xa.

            "Lần này gặp cô giữa đoạn đường trong đêm, tôi chỉ nghĩ về một con thú với vết thương chưa lành hẳn trong tôi khi gặp luồng gió chướng, nhức nhối lại càng làm nó muốn cắn xé thêm."

            Ngập ngừng một chút như cố dìm chặt những cảm xúc trước người thiếu phụ trẻ đẹp, giọng người đàn ông có chút nhấn cao như nhấn thêm một cung điệu:

          "Cô đã chọn lựa cái nguy hiểm bên ngoài để đánh đổi lấy lòng tự trọng của người đàn bà. Điều này đã làm tôi bổng nhiên thấy mình đã đi quá xa cái mà tôi đang tìm kiếm để lấy lại một bình thường trong tôi."

           Và, như một bản thú tội cần hoàn chỉnh, ông ta kết thúc:                                   

            "May mắn tôi đã gặp cô, đó chính là một liều thuốc hoá giải cho tôi."

          Ngạc nhiên về những lời tâm tình của người đàn ông như đã trãi dài ra trên trang giấy, Vân Hương lại ngỡ ngàng, thầm xấu hổ về thái độ "phòng thủ " của mình. Cánh rừng xanh lạnh lùng đã pha màu nắng trong mắt nàng. Màn sương đặc quánh bao quanh tan dần. Con thiên nga đã rũ nhẹ đôi cánh trắng để chào tên hung thần. Chút đồng cảm trong im lìm của Vân Hương làm họ như ngầm hiểu trong đoạn cuối cuộc hành trình chỉ còn lại là đôi tâm hồn lạc lỏng đã gặp được nhau, như đoạn cuối câu chuyện cổ tích. Ông ta đưa Vân Hương về tận nhà nàng dù nàng cố sức từ chối, chỉ muốn dừng lại ở trạm xe buýt thành phố như thường lệ, nhưng với lý do chuộc lỗi, lại là quá trễ cho chuyến xe về vùng nàng ở.

            Về lại phố phường đông người, đèn giăng mắc thênh thang cho lễ hội Xuân rực rỡ muôn màu, lòng muôn người cũng giăng giăng màu của yên vui. Chiếc xe dừng lại trước ngôi nhà nhỏ của Vân Hương trong con ngõ sạch, thoáng rộng. Ánh điện neon sáng đục lọt qua khuôn cửa sổ cho biết mẹ và bé Vân Bình đang chờ. Đám Quỳnh ngoài hiên vẫn rũ những cánh tay gầy xanh thẩm trong đêm. Mấy chậu Cúc vàng nở sớm trước Xuân từ mấy ngày qua tỏa hương thoang thoảng. Nhà hàng xóm vẫn thức, ánh đèn từ khắp mọi nhà tỏa ra từ những song cửa lớn chong sáng cho con ngõ ấm áp, hiền hòa. Vân Hương cảm nhận giây phút này như là cơn sóng hạnh phúc vỡ òa, lai láng, đã đem nàng về lại cõi bình yên từ một thế giới bất ổn nào đó. Dưới ánh đèn tỏa sáng từ cột điện nhỏ của xóm vắng, đôi mắt to tròn đen ướt, mái tóc xỏa dài, khuôn mặt thanh tú hiền dịu, nụ cười nho nhỏ trên môi như xua tan bóng tối trong bản kịch ngắn ma quái vừa qua. Người đàn ông đã lạc vào cơn hôn mê của những tháng ngày phiêu lưu lạc điệu, bổng nhiên thức giấc. Khoảng không gian như trong mơ, lòng người đàn ông cũng mơ màng như đã tìm thấy một điều mà mình đã mãi mê chờ đợi, bổng chốc hiện ra như một ảnh ảo liêu trai. Vân Hương chớm xôn xao khi nhìn một dáng cao của che chở nồng nàn, ánh mắt sâu lắng trong hối tiếc, cái bắt tay chào từ giả ấm áp như viên cuội được hâm nóng. Móc từ túi áo veste nhung đen tấm thiếp nhỏ, Vân Hương thoáng nhìn qua: "Nguyễn Anh Quân, Kiến Trúc Sư Trưởng, Phó giám đốc công ty..." Dù đang nóng lòng về sự chờ đợi của mẹ và con gái, hàng chữ như là một đập mạnh để xua tan lòng nghi ngờ của nàng, rồi chuyển cả một kênh phát sóng trong tim người thiếu phụ trẽ đang đứng bên song cửa đếm từng mùa Xuân đi qua.

            Vân Hương nâng nhẹ từng cành hoa để cắm vào bình thủy tinh lớn và trong suốt. Một bó hoa lớn của một số loài hoa đẹp đủ hương, đủ màu, như chứa cả một trời Xuân tươi mướt rực rỡ, được giao đến tận nhà Vân Hương. Tấm thiệp nhỏ đi theo cùng hoa với lời chúc Tết vào một ngày cuối cùng của mỗi năm, đã nói lên những gì mà trái tim Vân Hương đang khao khát. Kể từ dạo cơn giông tố trong đêm ấy đột ngột đến trong đời nàng, Vân Hương chỉ bằng lòng đón nhận bó hoa như nhận lấy một thông điệp mùa Xuân ẩn chứa cả khối tình lặng êm, nhưng đã đánh thức những cảm giác trong nàng. Anh Quân đã không hỏi màu hoa và loài hoa gì mà nàng thích. Chàng chỉ còn cách dùng hoa để bày tỏ một tình yêu có đủ sức hút trong lần đầu gặp gỡ. Vẫn là một kiêu hảnh của một người đàn ông đang ở một vị trí cao, cho dù trái tim đang đau buốt. Hàng xóm vẫn thắc mắc về cuộc sống bình dị của Vân Hương, mẹ già vẫn săn sóc con thơ cho nàng trong những điều kiện với đồng lương ít ỏi của một cô giáo, thay vì chiếc xe bóng lộn ấy sẽ mang đến cho nàng tất cả. Ngày từng ngày, từng chuyến xe sớm mai đem nàng rời phố khi mù sương, chiều trên chuyến xe buýt quen thuộc trả nàng về cùng mẹ và con trong căn nhà nhỏ cùng nổi cô liêu. Vân Hương cố tình thu mình vào cái kén lạnh lùng của chính nàng, để không muốn còn một cảm giác đau khổ hay yên vui nào nữa khi biết được rằng, từ đây, một thanh bình dưới mái nhà cùng mẹ và con gái sẽ không còn là mãi mãi với nàng. Khi mà một số láng giềng quen thân tò mò biết rằng, đằng sau chiếc bóng thiên thần cô đơn ấy, có một người âm thầm dõi từng bước của cô dưới cơn mưa đêm vào những ngày cuối cùng của năm. Dưới ngọn đèn đường của xóm nhỏ, người đàn ông đó đang im lìm lặng lẽ nhả từng đợt khói thuốc trong chiếc xe láng lẩy sang trọng, nhưng trong những góc tâm tưởng chất chứa cả nổi niềm đang ôm ấp, đang chờ đợi khoảnh khắc dần dần hiện đến của một mùa Xuân.

 Ngày thật ngắn, qua nhanh cho đêm dài hơn. Màn đêm lặng lẽ đến, rồi rơi vào bóng tối u tịch của vùng trời giá băng trong những ngày cuối Đông. Lớp tuyết trắng xóa phủ dày mặt đất, giăng ngập, rũ từng giọt trắng đục từ những tàng cây cao như thắp sáng màn trời đêm đen kịt, huyền bí. Cơn gió khô khốc của miền xa phía Đông thổi nhẹ, không đủ làm rung rinh từng nhánh lá đọng tuyết sau vườn nhà Vân Hương. Vân Bình đóng nhẹ chiếc laptop nhỏ màu trắng mỏng mảnh xinh xinh như cuốn vở, như không dám làm vỡ những chiếc bong bóng suy tư của mẹ đang đứng bên cửa sổ nhìn bóng đêm ngoài xa. Cô gái trẻ như một phiên bản của mẹ. Tinh ý và thoáng chút cùng lây lất với đắm chìm của mẹ:

            "Me, đêm nay là cuối năm đó me, bạn con ở lớp có nhắc con tối nay về nhà nhớ đón NewYear's Eve của mình."

            Trong nhà ấm hẳn hơn khi những ngọn đèn vàng êm ả dưới chùm pha lê trong veo được bật sáng. Đêm nay cũng là đêm "Giao thừa." Nàng nói nhỏ cho chính mình nghe khi Vân Hương thẩn thờ bóc tờ lịch cuối cùng của năm âm lịch. Cuốn lịch được treo cạnh cửa sổ phòng học của con gái mà nàng đã mua ở một chùa nhỏ của người Việt. Ngày mai lại thêm một mùa Xuân đi qua, khi nàng sẽ đến ngôi chùa ấy để cắm thêm một cây nhang lễ Phật cầu nguyện cho mình được riêng một nơi chốn bình yên. Giòng hồi ức lại thêm một lần chảy tràn, len lỏi qua từng ngõ ngách của thịt da Vân Hương. Hình như chúa Xuân đang đến với riêng nàng trong khí trời lạnh lẽo, để nàng nhận diện được nỗi ấm áp tuyệt diệu của nhóm lửa tình yêu vẫn âm thầm cháy. Mối tình sâu kín, xa vời của hai mươi năm qua vẫn là một hương liệu còn mới mẽ để ủ kín trái tim và sưởi ấm những tê buốt trong nàng. Ngày đó, như một cô nhện con càng cố vùng vẩy trong tấm lưới tự giăng để chạy trốn tình yêu mảnh liệt của Quân, Vân Hương càng không thể thoát khỏi cái lưới tình đã vây bủa nàng trong cái tháp cô đơn lạc lỏng của mình. Họ đã là trong mắt nhau, trong tim của nhau. Chan chứa nhưng vẫn còn một biên giới. Cho đến khi Vĩnh Kha trở về trong tàn tạ đổ vỡ, đôi tay trống trơn không còn gì vốn là của mình, may mà vẫn còn quả tim cho vợ và con. Những niềm riêng của Vân Hương chưa được thố lộ, những điều chờ đợi chưa được cháy bỏng trên môi, nhưng nàng vẫn giữ gìn để đi cho hết con đường đã chọn: cho con gái mình một thiên đàng ấu thơ và một mái gia đình không dấu vết của rạn vỡ. Vân Hương đã chọn lấy và được trả giá cho dù phải hy sinh bầu trời còn chút xuân muộn màng của mình. Sau những cơn lốc của đời sống, người chồng thật sự nhận ra họ đã mất những gì khởi đi không phải từ một tình yêu mà là một cuộc sống vợ chồng. Chàng thèm muốn được ngã mình trên tấm cỏ êm, lặng im bên khung cửa có đôi mắt dịu dàng tha thứ của vợ. Cái tì vết hạnh phúc được dần xóa khi một điều gì về chữ tình và chữ nghĩa còn lớn lao hơn cả một tình yêu mà chàng đã tự nguyện bỏ quên. Khi mà bé Vân Bình quàng đôi tay ấm áp trẻ thơ vào cổ cha, là lúc con sóng hối hận gậm nhấm Vĩnh Kha trong chập chùng tội lỗi. Để có lại Vân Hương và cuộc sống êm ấm trãi dài trước mắt, chàng cần phải đánh đổi những sai lầm của con tim mà mình đã phạm khi chàng đã bỏ đi những tình cảm đến tự nhiên như hơi thở, những nhịp đập tình yêu về vợ và con trong lồng ngực trai trẻ của mình. Và sau một hồi chiêng trống quyết sinh tử của người sĩ quan bay bướm thuộc về biển cả ngày xưa, cuộc khởi hành của ba người bắt đầu lại từ một chuyến phiêu lưu vượt ngàn dặm trong vô định, rũi nhiều hơn may mắn, giông gió nhiều hơn bình yên.

            Trời đã không phụ lòng người. Họ đã vượt thoát và Vân Hương đã bỏ lại sau lưng cuộc tình thầm lặng như mộng ảo trong những ngày tận cùng của năm tháng, trong tận cùng của một tình yêu vừa kỳ lạ vừa bất chợt đổ xuống như cơn mưa đêm. Cho dù từ một điểm khởi đầu không đẹp như mơ nhưng là một cuốn hút cực mạnh, một cơn gió Xuân nhẹ nhàng thấm lạnh, để rồi được thắp nến giã từ khi Vân Hương chạm mặt lại cuộc hội ngộ của định mệnh đã an bài cho nàng một vị trí rõ ràng từ bao giờ. Tình yêu ấy, nàng đã để cho lạc mất, rồi lại cố nuôi nấng để gom vào hồn cho lớn dần như một hình bóng chập chờn đàng sau ánh nến khi được thắp sáng lại trong bóng tối. Hay như một mùa Xuân qua mau trên bó hoa đã tàn. Hay chỉ là chuyến xe tình yêu trong một đêm rơi rớt mưa Xuân trên chặng đường quay trở lại, rồi tiếp nối từng chuyến xe khác lướt qua bên khung cửa của dòng đời xuôi ngược, xa dần, xa dần rồi cũng xa mãi mãi.

Võ HươngPhố (2/9/2012)

 

 

                                                                                                            

Last Updated on Thursday, 27 June 2013 07:24
 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation