Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
CHIẾC ÁO MÀU HOA ĐÀO của Nguyễn Thị Mắt Nâu PDF Print E-mail
Written by Editor   
Monday, 22 October 2012 15:47

CHIẾC ÁO MÀU HOA ĐÀO.

* Truyện ngắn Nguyễn thị Mắt Nâu.

       Từ trên gác nhìn qua khuôn cửa sổ, lòng Kim chợt xôn xao.

       Cây hoa đào góc sân trổ bông lốm đốm. Màu hoa đào thật nhạt, mênh mang trong sắc chiều ủ dột sau mấy ngày mưa.  

       Trời se se lạnh, bờ dậu xanh xanh, và các nhánh đào màu nâu nhạt xòe như nan quạt, trông mảnh khảnh, khẳng khiu, gầy guộc.

       Nhìn thêm một lần nữa, Kim thấy mình râm ran hạnh phúc. Cái hạnh phúc nhẹ nhàng, như mỗi lần nằm im trong bóng tối,

Kim thường tưởng tượng mình được lịm đi, lịm đi dần và trút hơi thở cuối cùng. Cái hơi thở cuối cùng tuyệt diệu! Những cành đào đã khô, tưởng chết, hôm nay lại bừng lên sức sống.

Trong khoảnh khắc Kim thấy mình trẻ lại, cùng lúc với quá khứ dào dạt tràn về. Kim nhớ:

Cái dáng cao gầy của bố…. Chiếc bình sứ trắng…. Con mèo đen ngái ngủ… Và chiếc áo màu hoa đào, món quà bất ngờ của bố…

       Lần ấy chả hiểu bố vui gì, nổi hứng gọi Kim với chị Tuyền, cho tiền may áo.

       Bố bảo :

-   Bố cho hai đứa tiền đi mua vải may áo dài…đừng thông qua mẹ nhé. Chờ mẹ ‘duyệt chi’ thì không kịp tết đâu!

       Kim với Tuyền nháy mắt, ba bố con cười xòa.

       Tội nghiệp mẹ, lúc nào cũng cân nhắc chi thu tài chánh gia đình, mẹ chỉ chi nhanh những khoản, theo mẹ là “nhu cầu”,

Còn những cái khác đều thuộc về xa xỉ, mà đ ã là “xa xỉ” thì câu mở đầu quen thuộc của mẹ thường là:

-          Từ từ để mẹ xem cái đã.

Để mẹ xem, thỉ kể như “huề”, hoặc đôi khi sự việc trở nên mất thời gian tính…

Chiều hôm sau Kim và Tuyền hớn hở mang hai xấp hàng về khoe bố. Chị Tuyền chìa ra xấp hàng màu xanh da trời, tíu tít:

-          Bố ơi bố, bố có thấy màu xanh thiên thanh này ngọt lịm hay không ?

     Bố cười, gật gật đầu và quay sang Kim hỏi:

-          Còn Kim, áo con chọn áo màu gì?

Kim e ấp chìa ra:

-          Màu hoa đào bố ạ. Bố xem, cũng ngọt lịm như màu thiên thanh của chị .

         Bố cười trừ:

-          Ừ, cả hai màu cùng ngọt. Hai đứa đem đi may cho kịp tết .

     Năm ấy Kim mười chín, cái tuổi đẹp nhất của đời con gái.

     Và mùa xuân năm ấy có lẽ cũng là mùa xuân đẹp nhất đời Kim.

      Mặc lên tấm áo màu hoa đào, Kim có cảm giác mình lớn và đẹp hẳn.

       Đẹp trong ánh mắt thương yêu của bố và qua ánh mắt nhìn của những chàng trai.

       Kim hạnh phúc, cái hạnh phúc đơn thuần, giản dị và trong sáng.

       Thế mà thật oái oăm, hôm đi lễ chùa về, bị mấy lỗ lủng vì tàn nhang trên tà áo, Kim buồn muốn khóc,

       Chị Tuyền nhanh nhẩu:

-          Có mấy lỗ nhỏ xíu thôi mà…. Để chị đi mượn mẫu hoa đào, mình mua chỉ màu, thêu chồng lên là hết.

       Có khi lại đẹp hơn nữa không chừng!

     Kim ỉu xìu:    

-          Đành vậy chứ biết làm sao!

     Thế là chị Tuyền đi mượn mẫu hoa về, hai chị em loay hoay in, vẽ, rồi thêu.

     Mất nửa tháng, tà áo dài của Kim hoàn tất.

     Những đóa hoa đào rơi rắc trên tà áo, chẳng đến nỗi nào!

   Chị Tuyền cứ hát ư ử “hoa đào rơi rắc lối thiên thai…”

   Chị cố tình hát đổi “lá đào” thành “hoa đào”, xong xoa tay tấm tắc:

-          Đep quá Kim ơi. Làm chị cũng muốn thêu vài bông lên tà áo xanh của chị.

      Một lần nữa, Kim thấy mình hạnh phúc.

       Nhất là hôm hai chị em đi phố, gặp Huy. Qua ánh mắt Huy, Kim có cảm tưởng những cánh hoa đào đang

dìu dặt tung tăng trên tà áo màu hoa đào, giữa khung trời ngập nắng.

     Ánh mắt Huy ấm áp, giọng nói Huy ngọt ngào.

Má Kim ửng hồng trong thế giới màu hồng thần tiên nhỏ bé. Kim rộn rã bâng khuâng.

     Và chính Kim cũng không ngờ, hai năm sau, Kim với Huy làm đám cưới.

     Hôm đám hỏi, Huy đặt may cho Kim một chiếc áo màu hoa đào, thêu những bông hoa đào rải rác thật mỹ thuật trên tà áo.

     Cái tỉ mỉ của Huy cho lòng Kim nở hoa hạnh phúc.

     Tuyền bảo Kim mang hai tà áo thêu ra so sánh, hai chị em gật gù đắc ý bảo nhau:

“Tà áo mình thêu, tuy mộc mạc, nhưng nó huyền hoặc và có hồn !”.

   Kim cười khì khì :

-          “Mèo khen mèo dài đuôi”.

   Hai chị em lại cười xòa. Và Tuyền cứ lải nhải nghêu ngao “Ôi màu hoa đào, màu hoa đào, chiều xuân nào…

Ôi màu hoa đào, như môi hồng người mình yêu….”

     Lúc đó với Kim cả thế giới chỉ có màu hồng là tuyệt nhất và Kim ngất ngây ngắm nghía chiếc áo màu hoa đào yêu kiều diễm tuyệt .

 

     …Thế rồi cuối năm ấy bố qua đời.

       Chiếc áo màu hoa đào, với những cánh hoa thêu để lấp đi lỗ lủng ngẫu nhiên trở thành một di vật. Một kỷ niệm khó quên.

       Nhìn nó, Kim nhớ bố.

       Và Kim càng nhớ bố quay quắt khi cảm nhận được sự thờ ơ của Huy trong cuộc sống quê người.

       Một Huy nhiệt tình, nồng nàn ấm áp, một Huy tỉ mỉ, lãng mạn, biết yêu thương…. giờ biến thành một Huy ngại ngùng, né tránh,

vật vờ vô trách nhiệm, thu mình lại và hưởng thụ trong suy nghĩ của riêng mình, mặc Kim buồn vui, đa mang đời sống.

     Kim tê tái trong tâm trạng của một khách lữ hành cô độc.

     Để những sáng mây hồng, những chiều mây xám, thấy mình lẻ loi, u uẩn một đời.  

     Cuộc sống vẫn lao về phía trước, nhưng lòng Kim chùng xuống, mệt mỏi đơn côi, và cõi lòng trĩu nặng những hình ảnh thuộc về quá khứ.  

     Đồng thời quá khứ trở thành người bạn tâm giao giúp Kim qua đi những ngày lạt lẽo.

     Kim nhớ bố. Kim nhớ chị Tuyền, chị Tuyền của ngày xưa….Chứ từ khi qua Mỹ, chị đã thành kẻ khác,

trọng hình thức hơn trọng cái tình, thích sống trưởng giả, đầy lý thuyết. Kiêu hãnh vì ở Mỹ lâu năm,

hãnh tiến về nước Mỹ hơn một người Mỹ gốc. Thích nghe ca tụng là một người thành công ở Mỹ.

Chị MUỐN quá nhiều, tiếc vòng tay quá nhỏ, tiếc 24 tiếng một ngày ít ỏi, không đủ thẩm thấu, hít thở,

hưởng thụ và rao giảng những hợp lý, văn minh của Mỹ. Mỹ trở thành khuôn vàng thước ngọc, là đam mê, là thần tượng,

là bứt rứt không đuợc làm kẻ độc quyền xứ Mỹ! Ánh mắt ngưỡng mộ, trìu mến, thiết tha, chị dành cho người Mỹ.

Ánh mắt rẻ rúng, miệt thị chê bai chị dành cho xứ sở và con người còn ỏ Việt Nam. Tích cực nhạo báng

cái nghèo đói, cái ngu dốt, cái kém cỏi, thiếu văn minh của xã hội Việt Nam (Việt cộng) trong bất cứ lãnh vực nào.

        Trở vào phòng, Kim lặng lẽ lấy ra hai chiếc áo màu hoa đào, ngẩn ngơ nhìn ngắm.

       Áo vẫn còn đây…. Bố đã qua đời.

       Huy không phải là Huy ngày trước…

       Chị Tuyền “có lòng” của ngày xưa, không còn nữa.

       Mất mát quá nhiều!! Kim tê tái, hoang mang, chòng chành đau khổ.

       Tất cả như một thoáng mây bay trong vòm trời ẩm ướt.

        Xứ Mỹ đang mùa lạnh. Qua khuôn cửa kính, Hoa đào ngoài kia vẫn nở.

       Các nhánh cây khẳng khiu hồng lên vì chi chit những nụ và hoa. Đẹp quá!!

       Hoa đã nở hầu như gần hết.     Kim mênh mang thấy mình cằn cỗi, và già đi trong cái cô quạnh của trần gian.

       Chiếc áo màu hoa đào của bố, hồng lên trong mắt. Những đóa hoa thêu ‘mộc mạc’, tung tăng nhảy múa.

       Kim úp mặt vào những bông hoa thổn thức.

       Còn chiếc áo màu hoa đào của Huy, rũ xuống, xỉn màu đi. Trong phút chốc những cánh hoa rơi lả tả.

       Cúi xuống, nhặt từng cánh, từng cánh… Nâng tà áo trong tay, Kim lịm đi trong Chiếc Áo Màu Hoa Đào -

Ngoài kia hoa vẫn nở

 Nguyễn thị Mắt Nâu

(Trích trong tuyển tập “NGƯỜI CUỐI CHÂN MÂY")                

 

Last Updated on Monday, 22 October 2012 15:48
 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation