Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
Truyện ngắn Kiều Mộng Hà: HẠNH PDF Print E-mail
Written by Editor   
Tuesday, 07 August 2012 10:15

HẠNH

* Truyện ngắn Kiều Mộng Hà.

Tôi quyết định ghé thăm Thanh trong dịp hai vợ chồng tổ chức lễ kỷ niệm hai mươi lăm năm sống chung hòa bình. Từ Denver qua

Santa Ana đâu có xa xôi, chỉ mất hơn hai giờ ngồi máy bay, hoặc khoảng mười hai giờ lái xe. Vậy mà gần mười năm tôi mới thực hiện được ý định. Hôm qua tôi gọi đìện thoại cho Thanh, báo tin tôi đã lấy xong vé máy bay và dùng hai tuần thường niên ăn vạ ở nhà nàng.

Thanh nói:" Hạnh phải ở đúng một tháng mới cho về lại Denver".

Tôi cười trêu Thanh:" Sau lễ kỷ niệm còn có second honney moon, chả lẽ Hạnh cứ theo làm...kỳ đà?"

Thanh trả lời trơn tru:" Đừng lo, ta có kế hoạch an toàn trên xa lộ. Ok chiều thứ sáu vợ chồng Thanh sẽ đón Hạnh ở phi trường Los Angeles".

Hôm nay thứ tư, còn đúng hai ngày tôi sẽ gặp Thanh. Trong đầu tôi vẫn còn hình ảnh nhỏ Thanh, người của đám đông, nụ cười và cái chớp mắt của nàng là thỏi nam châm thu hút đám bướm áo trắng quần xanh mà giờ chơi nào cũng đậu đầy trên balcon lầu hai nhướng mắt ngó qua trường anh đối diện trường nàng . Cuối cùng cũng có một chàng Bướm may mắn...lọt bẫy, đó là chàng Bướm có cái tên Nguyễn Long Trường. Gã con trai đã tận tụy dìu nàng đi trên cánh đồng xanh thơ mộng suốt hai mươi lăm năm và vẫn còn háu hức đưa em qua cánh đồng xanh, đưa em đi khắp thị thành.

ooOoo

 

Trong lần về Việt Nam thăm mẹ, không ngờ chuyến bay của hãng Singapore Airlines, trong số hành khách Á Đông tôi nhận ra Thanh, khi chúng tôi đứng xếp hàng chờ cân đo hành lý ở phi trường Quốc Tế LA. Từ đó chúng tôi liên lạc lại nhau với những buồn vui qua điện thoại. Vợ chồng Thanh rời VN vào tuần lễ chuyển tiếp Chánh Phủ Trần văn Hương. Dạo đó Thanh đang có mang đứa con đầu vừa bốn tháng. Tôi nghĩ đến những bộ áo quần, nón vớ bé tí xíu thật xinh nằm trong tủ kính ở gian hàng trong Crystal Palace... Tôi lẫm bẫm:" Vài hôm nữa gặp cu Bi, tưởng như mới hôm nào, giờ cu cậu đã hăm ba, hai năm thôi xong bằng Dentist, hai em của Bi cũng vừa vào đại học"

Nhỏ Thanh vậy mà sướng, mới hơn bốn bó đã thảnh thơi nhẹ nhàng.

Buổi tối đầu tiên ở nhà vợ chồng Thanh thật vui. Mấy đứa con của Thanh có mặt đầt đủ trong ngôi nhà không rộng lớn nhưng ngập đầy hạnh phúc với tiếng cười rộn rả trong phòng khách, phòng ăn chen lẫn trong nhà bếp, có lúc bò lên tới tận phòng ngủ. Thanh vẫn không thay đổi lắm so với thời con gái. Cô ả tròn trịa hơn nên cái núm đồng tiền bớt sâu, đôi mắt vẫn tinh anh, làn da vẫn tươi mát hồng non trên má hồng đào trên môi, vẫn vui tươi tinh nghịch như thời áo trắng anh về yêu Cúc...trắng.

Trường kéo tôi về thực tế:" Hạnh nghĩ sao mà sống âm thầm ở cái xứ núi cao tuyết lạnh? Phải có nguyên nhân, Bà Thanh đoán có lẽ Hạnh mê tuyết, đúng hôn !!!"

Thanh bỏ chơi dominos với tụi nhỏ, sang ngồi cạnh tôi, dúi nhúm nut, tươi cười nói như...mụ chị ra lệnh:" Lần nầy Bà Hạnh ở chơi với tụi nầy đúng một tháng, sau đó phải thu xếp move về đây... đừng sợ kiếm việc khó, bảo đảm công việc, nhà cửa con nhỏ này ra tay là... xong ngay". Tôi nghiêm trang nói như thật - Kể cả việc kiếm cho Hạnh một ông...Bồ ?"-  Sure, Ông Trường có nhiều bạn lắm, đủ màu mắt màu tóc... tha hồ Bà chọn. À anh Dũng ở tiểu bang gì đó vừa mới đổi qua hãng Ông Xả Thanh, Ổng vẫn còn độc thân. Cũng dân 75 mất nước mất Bồ, anh chàng nầy coi bộ hợp gu với Hạnh, anh hả !". Trường yên lặng không trả lời câu hỏi của vợ, anh nhìn tôi, vẫn giọng chậm rãi:" Hạnh nhất định cắt đứt liên lạc với Huấn ?". Tôi trả lời như nói với chính mình:" Không có cách nào khác hơn"- " Ừ nhỉ, đôi khi cũng phải tin có định mệnh" Thanh xoay qua nhìn tôi nở nụ cười thật tươi như muốn thôi miên tôi và người đàn ông ngồi cạnh. Chờ cho con mồi ...ngất ngư, nàng mới thỏ thẻ " Hạnh kể cho vợ chồng Thanh nghe chuyện tình của Hạnh đi, dạo đó Thanh lấy chồng sớm nên không có theo dõi chuyện cùa hai người". Trường cũng hùa theo vợ "Mong là được chia xẻ với Hạnh một chút...cảm thông. Nhưng, chờ một chút, tôi xuống bếp pha trà.". Thanh chớp mắt, giọng mỏng như tờ giấy pelure " Anh à có hộp trà đặc biệt anh Đông tặng trong lần đi du lịch Trung Quốc, phải pha với nước suối đun sôi mới đúng cách cơ ".

Tôi đứng lên tiến về phía chiếc va ly " Hạnh có món quà nhỏ, phải đưa ngay, ngày mai khách đông không tiện".

ooOoo

Không biết có phải trà ngon hay nghệ thuật pha trà của Trường độc đáo, những ngụm trà tỏa hương thơm ngát. Hớp ngụm đầu tôi nghe người thanh thoát, tâm hồn lâng lâng. Cả ba im lặng... sang ngụm thứ hai, tôi bắt đầu tươi tỉnh, bằng một giọng trầm ấm, tôi thong thả kể.

" Hạnh về làm vợ Huấn vào cuối năm bảy mươi bốn-Vừa tròn hăm hai tuổi- Huấn hơn Hạnh bốn tuổi. Anh tốt nghiệp khóa Biên Tập Viên Cảnh Sát vào năm bảy mươi hai. Hạnh đang học năm cuối Văn khoa. Người ta thường có cái nhìn chung chung về các cô ngành Văn, nào là lãng mạn ướt át, khóc cười với từng nhân vật tiểu thuyết...nhẹ nhất thì cũng hồn lãng mạn mộng mơ ngoài cửa lớp. Các cô sinh viên Văn khoa đa phần đẹp, dễ thương, mơ mộng, có tâm hồn nghệ sĩ, có năng khiếu văn chương, triết học, hội họa, âm nhạc, thơ văn... dĩ nhiên Hạnh cũng không thoát ra khỏi thông lệ đó, có điều ở Hạnh là một tổng hợp, yêu thơ, thích văn, mê triết, thả hồn theo nhạc, yên lặng ngắm tranh...Hạnh thuộc mẫu người đa tình đa cảm nên trước ngưỡng cửa cuộc đời mắt nhắm mắt mở... cho đến một ngày tình cờ gặp chàng

- Dương Chính Huấn!!!

Hạnh lắc đầu. Cả hai chiếc miệng cùng "Ồ". Thanh buột miệng " Thì ra là thế!". Trường gật gật đầu, khe khẻ ngâm " Cho hay là giống đa tình, đố ai gỡ mối tơ mành cho xong". Tôi nhẹ gật đầu " Anh Trường mượn hai câu thơ trong Kiều để nói về cuộc gặp gỡ giữa Hạnh và người  ấy rất đúng, nhưng buồn thay đó chỉ là tình một chiều"

:" Bà có hư cấu cho lâm ly bi đát không". Thanh hỏi

-" Hạnh kể chuyện tình của Hạnh, chứ nào có dựng truyện đâu. Hạnh biết Thanh nóng lòng muốn biết chàng lá ai ? Đúng hôn !!!

Hạnh xin kể tiếp, Chàng xuất hiện trong tiệc Sinh Nhật của cô bạn thân. Chàng đi một mình, ngồi cô đơn trong góc phòng .Đêm đó tiệc rất đông người, nên ai cũng bận rốn rít với bạn bè với chủ nhân với những chào hỏi xả giao qua lại, không ai chú ý đến chàng và ngược lại chàng cũng chẳng bận tâm đến ai, chỉ lâu lâu ngước mắt nhìn ra cửa. Hạnh cũng đi một mình, nhưng hầu hết những người có mặt đều biết nhau qua lối dây chuyền nên Hạnh lúc thì đứng chuyện trò với chủ nhân, lúc xoay phải, xoay trái, tới lui như con thoi. Bỗng Liên-Chủ nhân của buổi tiệc- kéo Hạnh đứng sát thì thầm và hướng mắt về phía chàng " Anh Tuấn là Bồ của Thủy Tiên đó, không hiểu sao nó cho

anh chàng leo cây". " Bộ mi muốn tau...an ủi?". " Nhìn anh chàng ngồi buồn như...con chó ốm, mi hổng tội nghiệp sao?" . "Được rồi Hạnh có cách

Tôi chầm chậm tiến về phía cuối phòng mỉm cười chào Tuấn- Tôi nói dối như một nhà ảo thuật- " Anh Tuấn, tôi là Hạ, bạn thân của Thủy Tiên" Nghe tôi nhắcđến tên người yêu, mắt chàng sáng lên " Tại sao Thủy Tiên không đến ? Rõ ràng là cô hẹn với tôi sẽ gặp  nhau ở đây !". " Anh có nghĩ xe của Thủy Tiên bị trục trặc? ". Tôi nghe có tiếng thở dài " Mong Thủy Tiên không làm sao ".

Suốt buổi tiệc, tôi quên hết bạn bè. Ngồi bên nhau, chúng tôi im lặng nhiều hơn là trao đổi và rồi tôi hiểu trái tim tôi vừa trúng phải mũi tên độc của gã thợ săn. Trong khi tôi quằn quại với vết thương thì gã thợ săn vẫn vô tình vô tâm như chưa bao giờ biết trên vai vẫn còn cài vài chiếc tên tẩm độc và cây cung ác nghiệt kia vẫn còn dịp buông thêm những mũi tên oan nghiệt khác. Tôi nhớ tôi có hỏi chàng" Nếu có một cô gái đang chết đuối, tình cờ anh nhìn thấy, liệu anh có cứu nàng ?". Chàng nhún vai, trả lời không suy nghĩ " Cái đó còn tùy, nếu tôi biết bơi và tự lượng sức mình ". Một lúc sau tôi lại có thêm câu hỏi " Giả sử anh có người yêu, nhưng có kẻ khác cũng yêu anh say đắm !". " Dễ thôi, tôi sẽ chỉ nàng mũi tên đường một chiều ". Khi đứng lên, sắp sửa ra về, chàng có hỏi tôi một câu, tôi nghĩ là chàng hỏi cho có chuyện, nên câu trả lời của tôi cũng không khác hơn, " Sao Hạ hay hỏi khó tôi thế ?" - " Vì Hạ đang tập viết văn " - " À thì ra là thế!". Chàng thở phào và chào tôi bằng ánh mắt...của người khách sau cùng rời quán vắng về khuya. Từ đó Hạnh không gặp chàng, ngòai cái tên Tuấn, chữ lót và họ Hạnh cũng mù tịch. Dĩ nhiên anh chàng chắc cũng chẳng quan tâm nhớ làm gì tên người con gái không mang tên loài hoa quý. Thanh bất chợt hỏi tôi" Liên, Hạnh nhắc có phải Trần Bích Liên, trước bảy lăm nhà trong Cư Xá Phú Thọ ? "- " Đúng rồi, Thanh cũng quen à ", Tôi ngạc nhiên hỏi. " Quen ở Mỹ, Liên có Shop áo quần thời trang, Thanh hay ghé, từ khách hàng chuyển sang bạn, hôm nào phải đưa Hạnh đến, biết đâu..." Hạnh dùng thêm trà và trở lại chuyện Hạnh quen Huấn trong trường hợp nào?". Trường lái câu chuyện, anh không muốn tôi dừng lại lâu trong ký ức buồn.

Sau khi uống nửa tách trà thứ hai, nhìn đồng hồ thấy mới chín giờ, tôi thong thả kể tiếp. " Để xem phải bắt đầu từ đâu... Ồ Hạnh nhớ rồi, Ngày đầu quen Huấn cũng trong khoảng cuối năm bảy hai. Chiều hôm đó Hạnh cùng cô bạn ghé chợ trái cây, đang loay hoay lựa cam, cô bạn bỗng nhìn thấy cái giỏ xách bị hở một lằn dọc bên hông, thỏi son sắp rớt, cô la lên " Sao cái giỏ của Hạnh bị bung một đường dài quá" Hạnh xoay qua nhìn, cố nghĩ xem mình bỏ vật gì nặng đến bị bung, thì nghe bà bán trái cây lắc đầu nói khẻ " Cô bị tụi móc túi nhà nghề rồi". Hạnh kiểm soát biết mình bị mất cái bóp nhỏ trong có không quá một ngàn đồng, quan trọng là ba tấm thẻ: Căn Cước, Chủ quyền Xe và Thẻ sinh viên. Sáng hôm sau Hạnh ghé Ty Cảnh Sát làm "Tờ cớ mất Bóp". Người Cảnh Sát đọc đơn và hỏi Hạnh thêm vài chi tiết, lấy tên họ của những người làm chứng. Huấn từ phòng Ty Trưởng đi ra, anh nhìn Hạnh và tới đứng cạnh người Cảnh sát

anh hỏi " Chuyện gì thế anh Thạnh ?" - " Dạ cô bị bọn móc túi ở chợ rạch giỏ mất hết giấy tờ" . Huấn nhình Hạnh, anh nói như một người thân lo lắng " Ngòai giấy tờ, cô có mất tiền không ?". Hạnh trả lời " Dạ có, nhưng quan trọng là giấy Chủ Quyến xe, cần được cấp Phó Bản, lỡ Cảnh Sát công lộ xét hỏi không đầy đủ giấy tờ, lôi thôi lắm, có khi bị giam xe"- " Vâng, tôi sẽ giải quyết cho cô trong ngày". Sau đó Huấn hối nhân viên làm cho Hạnh Biên Nhận. Không hiểu vì nể xếp hay Hạnh may mắn gặp người tốt, anh lăng xăng ghi số xe, số sườn, số máy... còn bảo Hạnh an tâm, trể lắm là ngày mai Hạnh sẽ có Phó Bản. Vậy mà buổi chiều Hạnh đi học về, vừa lơn tơn dẫn xe vô nhà thấy Huấn đang ngồi phòng khách nói chuyện với Ba. Anh mặc đồ dận sự trông trẻ hơn buổi sáng. Chính tay anh mang Phó Bản Chủ Quyền xe và ân cần nhắc Hạnh ngày mai ghé Ty chụp hình làm thẻ căn cước mới, hoặc nếu có hình sẳn chỉ cần đến lăn tay, ký tên.

Từ đó Huấn được Ba Mẹ vui vẻ mời có dịp đi ngang ghé chơi. Biết Hạnh còn đi học, Huấn cũng ghi danh, anh bảo ngành Cảnh Sát cũng

rất cần bằng Cử Nhân Luật. Huấn là mẫu người đàn ông giản dị, thực tế, chân chất trong tình cảm. Sau này Huấn kể " Lần đầu gặp Hạnh, tự nhiên anh thấy Hạnh có nét...hay hay, anh thích nhất đôi mắt, có cái nhìn đằm thắm, ngây thơ với một chút mơ mộng, một chút cảm thông với thật nhiều... thông minh tiềm ẩn. Đó là đôi mắt có hồn, Và kể từ buổi đó hồn anh cũng lỡ ...sa vào trong đôi mắt đó".

Một lần Huấn mời Hạnh đi nghe nhạc ởmột quán toàn giới trẻ, bỗng ai đó chọn bản Tình Nhớ của Trịnh công Sơn với tiếng hát nồng nàn của Lệ Thu...Tình ngỡ đã quên đi như lòng cố nhủ lòng... Huấn dột ngột buông câu hỏi " Có phải Hạnh đang yêu và người đó ở xa ?"

Hạnh trả lời rất thật " Không biết đó có phải là tình yêu không, vì chỉ gặp một lần. Nhưng chắc chắn người đó đã có người yêu" - " Yêu một chiều là tự mình tìm đau khổ ". Huấn nhìn Hạnh và anh nói tiếp " Hãy tập quên và xem như chưa bao giờ quen. Phải tự chữa vết thương ". Hạnh nói mà không nhìn Huấn " Nếu đơn giản như vậy thì đâu có ai ...thất tình ?". Huấn ngồi im, mãi đến khi Hạnh nhìn đồng hồ, anh hốt hoảng nói " Hạnh có thể nán lại thêm mười phút, vì Huấn có chuyện muốn nói với Hạnh. Tôi ngồi im trong tư thế chờ đợi, trong lòng nghĩ chắc anh đang có vấn đề cần mình góp ý. - " Hạnh... Huấn...đã từ lâu anh muốn bày tỏ với Hạnh là anh đã...nếu Hạnh không chê, anh sẽ mang Ba Mẹ đến để chính thức cầu hôn ?". Lời tỏ tình và đề nghị hôn nhân thật bất ngờ với Hạnh, dù biết sẽ có một ngày, nhưng không ngờ Huấn tiến nhanh đến thế. " Huấn quên là Hạnh còn đi học và hai năm nữa mới ra trường". - " Anh đâu có ngăn cấm Hạnh không được đi học đâu. Trái lại khi cưới xong hai đứa cùng đi học đâu có gì trở ngại? Hạnh suy nghĩ rồi cho anh biết sau, nhưng hãy cho anh nhiều niềm tin và hy vọng..." Cuối cùng kiên nhẫn đã thành công- người xưa nói không sai. Giống như trường hợp của tôi "Cua" bà Thanh. Nhưng sao lúc di tản Huấn chỉ đi có một mình? Trường thắc mắc.?

Hớp ngụm trà cuối, Hạnh trả lời " Cuối tháng ba bảy lăm, Mẹ được tin Ngoại té xương đùi bị nứt nằm bệnh viện Bà Rịa. Mẹ tức tốc đón xe đi Vũng Tàu, Hạnh theo Mẹ, dù biết tình hình đang sôi động. Sang tuần lễ thứ ba, Ngoại đỡ nhiều, tuy vẫn còn nằm và còn băng bột. Mẹ quyết định về lại Sàigòn. Xe chạy gần nửa đường phải quay trở về vì cầu bị giựt mìm và mất an ninh. Đến lúc giao thông bình thường thì đất nước thay màu cờ. Huấn và gia đình rời Việt Nam. Anh viết cho Hạnh " Anh chờ Hạnh cho đến chuyến bay cuối cùng. Anh muốn ở lại và như vậy cả nhà cũng không đi. Biết làm sao!!! Chỉ còn cầu mong định mệnh nương tay..." Rồi gia đình Hạnh phải thay đổi

chỗ ở, vì cư xá Đinh Tiên Hoàng nằm trong diện nhà nước quản lý. Năm 81 Hạnh vượt biên.Sau đó có gặp lại Huấn. Đúng ra Huấn còn Bà Cô ở VN và họ liên lạc với Ba Mẹ Hạnh nên Huấn có địa chỉ. Huấn có gia đình sau khi định cư ở Seattle được 3 năm. Hiện Huấn đã có hai con thật dễ thương. Nhiều lần Huấn điện thoại năn nỉ Hạnh nối lại tình xưa, vì tờ hôn thú vẫn còn giá trị, nhưng Hạnh đã quyết định- Như định mệnh đã muốn thế- xin giữ lại tình bạn. Hạnh không muốn người đàn bà khác đau khổ và những đứa con phải sống xa cha hoặc mẹ.

"Hạnh quyết định như vậy có cảm thấy mình bị thiệt thòi không? Người ta có thể hào phóng tiền bạc, vật chất nhưng không ai chịu hy sinh hạnh phúc". Thanh nhìn tôi, nói hết những ý nghĩ trong đầu.- " Lúc đầu Hạnh cũng nghĩ giống Thanh, nhưng sau đó, xét cho cùng Hạnh hiểu là mình không yêu Huấn tha thiết thì giải pháp như thế cũng tốt thôi. " Nhưng tại sao Hạnh lại sống độc thân trong khi Hạnh còn Trẻ.Đẹp.Không vướng bận... Điều gì làm cho Hạnh không nghĩ đến một mái ấm gia đình?" Thanh nêu thêm một thắc mắc ?. - " Hạnh cũng không biết. Nếu mình biết mình đang muốn gì thì dễ quá, phải không ?"- " Như vậy nhất định Hạnh vẫn còn nhớ đến ... cái người gặp gỡ trong tiệc sinh nhật năm xưa?". Một nhà phân tâm học đã quả quyết " Người đàn bà không dễ dàng quên bẳng đi mối tình đầu". Trường nhận xét với chiếc đầu gật gật."- " Cũng có thể. Nhưng thôi đã mười giờ hơn rồi đó. Anh Trường với Thanh cần nghĩ sớm"

ooOoo

 

Thanh đưa tôi đến Shop của Liên, sau một vòng đi loanh quanh chợ, Ngày thứ ba cuối tháng nên tiệm của Liên vắng khách. Vừa bước vào  tiệm, trông thấy tôi Liên nhận ra ngay và đưa tay chỉ " Có phải Hạnh không ?". Thanh cười, cái đầu lắc lắc " Vậy là đúng rồi, hai người quen nhau trước, đúng hôn ?".

Liên hỏi tôi " Bà giấu ông Huấn ở đâu ?"- Thì ổng vẫn ở Seattle, rồi tôi nói lảng sang chuyện khác " Thế còn anh chàng Phong, gã phi công đẹp trai của mi đâu rồi ?"- Vừa ra xe đi đón cu Út, Hôm nay cu cậu chỉ học nửa buổi. Gặp Hạnh mừng quá, bạn bè cũ bây giờ thật hiếm hoi. Thanh với Hạnh bạn học cũ phải không ?". " Ừ, tụi này chơi thân thời trung học". Như nhớ ra điều gì, Thanh quay sang hỏi Liên

" Bà còn liên lạc với Thủy Tiên không ?" Liên ngạc nhiên " Ủa, Bà cũng quen với Thủy Tiên ?"- Không, hỏi dùm Bà Hạnh ".- Liên thở dài

" Bộ Hạnh không biết Thủy Tiên chết sau tiếp thu đâu vài tháng, Ờ phải rồi đợt đánh tư sản cả nhà Thủy Tiên bị nặng, Ba đi tù, Mẹ và hai em bị chúng lùa đi vùng kinh tế mới. Chỉ có anh đầu của Tiên, anh gì nhỉ! À anh Tiến trung úy Hải Quân nên đã định cư ở Mỹ. Riêng Thủy Tiên uống độc dược quyên sinh". Tôi nói mà nước mắt rơm rớm " Hạnh hoàn toàn không biết, lúc đó gia đình đã rời Sàigòn về lại Vũng Tàu". Thanh hỏi như...tra vấn " Thế còn ông Bồ của Thủy Tiên? Ổng có đến đưa tiển Thủy Tiên ?" . Liên lắc đầu " Đám táng Thủy Tiên ảm đạm lắm, chỉ có vài người... À Hạnh còn nhớ anh Tuấn không ? Sinh Nhật Liên, Thủy Tiên không đến, anh chàng ngồi buồn xo đó. Nghe đâu Ổng cũng ở Mỹ, anh Tiến có gặp, hình như anh chàng vẫn còn độc thân". Liên chép miệng Chung tình đến thế . Quay sang Thanh, Liên vỗ nhẹ lên vai Thanh " Mong Bà thông cảm, Ngày kỷ niệm của vợ chồng Bà lại rơi vào ngày cháu Phan ra trường, thành thử..."- " Ồ chuyện nhỏ thôi, đâu có gì, mai mốt tới phiên vợ chồng Bà, cùng lắm tụi này lỡ bận, kể như... huề cả làng. Ghé thăm Bà một chút, còn đi chợ mua thức ăn, chiều nay ông Trường có khách,".

Ngồi trên xe trên đường về nhà, Thanh kể chuyện về Liên " Hạnh hổng biết đâu con mụ Liên chẳng vừa, cở như ông Phong mà còn chịu phép, vẽ bùa cho chàng đeo, nói rồng rắn gì cũng Ok hết, đến đổi ra đường mắt không dám ngó...đàn bà. Trong đám Pilot đặt cho Phong cái tên mới là...thằng Phải Gió. Tôi cười kết luận " Vậy là mu Liên hạnh phúc nhất trần đời" Rồi tôi chĩa mũi dùi sang Thanh

" Còn Thanh, ngó nói cười hiền hậu, tươi tỉnh chớ cũng luyện tay ấn ghê gớm lắm, ông Trường nể Bà ra mặt ". Thanh cười, chẳng những không phản đối ...lấy lệ mà còn đưa ra nhận định " Đàn ông là như rứa, phải đì họ tới chân tường khi đó họ mới... chịu phép " . Tôi gật đầu đồng ý " Ờ, bao giờ Hạnh có bồ, nhất định phải làm lễ ra mắt sư phụ chỉ giáo cho vài...bí quyết mới được ".

ooOoo

Lúc vợ chồng Thanh tiếp người bạn chung hãng vừa đi công tác xa về. Họ nói cười vui vẻ ở phòng khách dưới lầu. Tôi ngồi trong phòng của con gái Thanh. Cháu Tina đang học năm thứ hai đại học, dáng dấp mảnh mai, thoạt nhìn giống như ở tuổi teenager. Tina có nụ cười tươi như mẹ và vầng trán cao thông minh giống ba, cô rất thích nghe tôi kể chuyện thời học trò của mẹ, thỉnh thoảng cô xen vào hỏi tôi, những câu hỏi thật dễ thương như " Ba cháu nói mẹ cháu hát hay lắm phải hôn cô? Ba cháu nói mẹ thuở đó có nhiều con trai theo, có đúng không cô? Ba cháu nói ba lucky lắm mới được mẹ chấm...". Con bé có cách nói mở đầu bằng câu " Ba cháu nói" như ngầm hãnh diện Ba của cô là nhất. Sau đó cô chuyển đề tài bắt tôi kể về thành phố nơi tôi ở, cô mong có dịp đến Denver để nhìn tuyết rơi trên đỉnh Rocky Mountain... Chúng tôi còn mãi mê nói chuyện nắng mưa thì Thanh lên kéo tôi, cô nàng thì thào: " Anh Dũng, có lần Thanh nhắc với Hạnh đó, anh chàng phóng khoáng như nghệ sĩ. Lúc xưa có thời học văn khoa ban Triết, sau đó đổi sang học Cao học Hành Chánh. Sang bên này anh cũng chịu khó xong bằng Kỹ Sư Điện Toán. Anh thuộc mẫu người có chí có tài, chỉ tội tình duyên lận đận.

Tôi nói với Thanh " Bạn thân của vợ chồng Thanh, Hạnh không quen, chường mặt ra kỳ lắm, thôi để Hạnh ngồi chơi với tụi nhỏ". " Bậy nào, Bà không muốn cho tụi này ăn đầu heo sao ?"- " Coi bộ khó nuốt lắm đó. Một đằng thích sống độc thân, còn đằng kia thì nhìn ai cũng giống nhìn người...không quen ". " Biết đâu thiên duyên trời định, thôi xuống nói chuyện Sàigòn của thời mộng mơ chẳng vui sao ".

Thanh nhất định kéo tôi xuống cho bằng được. Vừa xuống đến cầu thang, tôi nghe Trường hỏi người đàn ông " Thời Sàigòn có quen cô nào học văn khoa  không ? Ông chơi với bạn văn nghệ chắc quen nhiều hoa khôi ? ". " Quen thì đại khái, lúc đó con tim có chủ, giống như con chó có sợi dây xích..."

Thanh kéo tôi đến ngồi đối diện. Trường nhanh nhẹn giới thiệu " Cô Hạnh best friend của bà xả thời trung học và anh Dũng bạn chung sở".

Tôi nhìn Dũng khẻ gật đầu chào. Rồi như bị điện giật, sao Ông Dũng nầy có nhiều nét giống Tuấn của đêm nào, nhất là đôi mắt, không thể nhầm...

" Xin lỗi, trông Hạnh quen quen, hình như tôi có gặp Hạnh đâu đó của Sàigòn bảy lăm! Ồ, thôi tôi nhớ rồi đêm sinh nhật ở nhà Liên. Tôi nhớ Hạnh có nói với tôi là đang tập viết văn. Cô Nữ Văn Sĩ Hạnh còn hỏi khó tôi...."

Thanh reo lên " Không ngờ hai người quen nhau... Vậy mà bà Hạnh này kín ghê!!!" 

" Đêm đó  Hạnh có ngồi nói chuyện với một người, ông ấy tên là Tuấn đang chờ mong người bạn gái"

" Vâng, Hạnh nhớ đúng. Những người bạn của Thủy Tiên đều gọi tôi là Tuấn. Thủy Tiên là bạn của cô em gái, Tuấn là tên gọi ở nhà.".

Trường vỗ vai Dũng " Vậy là ông may mắn quá rồi. Phải kể cho ông nghe mấy hôm trước Hạnh kể chuyện của cổ, cổ có nhắc đến ông như là...".- Tôi hốt hoảng kêu lên " Anh Trường "

Tuấn nhìn tôi thật lâu, cái nhìn không giống như lần đầu. Trong phòng khách yên lặng. Tôi có cảm tưởng như hai vợ chồng Thanh đột nhiên biến mất. Tuấn rời chỗ ngồi. chàng đến ngồi chung trong chiếc loveseat. Giọng chàng thật nhẹ " Giả sử có một người đang chết đuối, cô nữ văn sĩ có cho nhân vật đó được hồi sinh không ?"

Kiều Mộng Hà

(Trong Tập Truyện CÒN MỘT NƠI ĐỂ ĐẾN).

 

Last Updated on Friday, 12 October 2012 10:25
 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation