Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
Thư gởi Người Tình Quê Hương số 2 PDF Print E-mail
Written by Editor   
Thursday, 26 April 2012 20:17

Thư gởi Người Tình Quê Hương số 2

 

Em rất yêu dấu,

Bây giờ là mùa xuân. Những bông hoa vàng li ti đã loang dần trên các sườn đồi và thung lũng của miền Bắc California. Hết sức tình cờ, anh đã gặp lại em dưới chân dãy núi phía bắc thành phố San Jose, sau 33 năm xa cách muôn trùng. Trời ơi! Sao lại có cuộc hội ngộ quá kỳ lạ như vậy trong cuộc đời giữa 2 con người yêu nhau tha thiết nhất trên hành tinh???

Anh nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó. Anh lái chiếc mini-van tới San Jose để mang các thùng sách của Đông-Phương Foundation về Seattle. Khi anh dự định đến Đài Viễn Vọng Kính Không Lồ trên đỉnh núi, thì thấy một phụ nữ dáng dấp Á Đông đang đứng trước một tiệm 7-eleven nhìn lên núi cao. Anh quay qua nhìn, thì tưởng như ảo mộng, bởi vì phụ nữ đó giống hệt khuôn mặt và dáng dấp qúy phái của em. Chỉ khác một điểm là năm 1975 em có dòng tóc thề óng ả, nhưng mái tóc phụ nữ này thì chỉ chấm ngang vai. Lập tức anh vòng xe lại đậu sau lưng em. Anh đến bên em và cất tiếng:

- Xin lỗi. Are you Vietnamese?

Người phụ nữ quay qua, đôi mắt to tròn mở lớn:

- Ủa, anh... là anh Quốc Nam. Phải không?

Em nhận ra anh ngay. Hơn 3 thập niên xa nhau, mà anh thấy em vẫn xinh đẹp như xưa, dường như bụi thời gian chưa làm nhan sắc em tàn phai, và nét cằn cỗi của tuổi tác không xâm nhập được trên bóng dáng em.

Anh nắm chặt hai bàn tay em, nhìn sâu vào đôi mắt hân hoan của em, và cất tiếng nói từ sâu thẳm trái tim anh rằng: ‘‘Anh luôn luôn nhớ em và yêu em suốt đời này, và chưa phút giây nào nhạt phai. Em chính là quê hương trăm năm ngóng đợi của anh’’.

Em đã tâm sự: ‘‘Em cũng nhớ anh lắm, không phút giây nào hình bóng anh rời xa tim óc em. Ngày sinh nhật thứ 55 của anh, em đã liều lĩnh gởi Thiệp chúc Happy Birthday đến anh, để anh hiểu là mãi mãi em chỉ yêu một mình anh thôi, và luôn luôn theo dõi các sinh hoạt của anh trên con đường phục vụ văn hóa và cộng đồng. Em vẫn cất giữ 4 bài thơ anh tặng riêng em từ mùa thu năm 1975, nay mấy tờ giấy đã úa màu!’’

Anh nhẹ nhàng trách em đã không ghi địa chỉ khi gởi thư cho anh cách đây 9 năm, để anh có thể hồi âm cho em biết anh vẫn ngàn đời dấu yêu em. Hoặc nếu em không cho anh biết nhà em, thì ghi địa chỉ email cho anh cũng được.

Em ngập ngừng một chút, rồi nói: ‘‘Đã bao năm qua, em có những nỗi khổ rất lớn. Tha lỗi cho em. Em không thể nào liên lạc với anh được. Nay thì nỗi khổ đau càng lớn hơn. Chồng em hiện bị bệnh ung thư, tuy đang trị liệu hữu hiệu, nhưng bệnh có thể tái phát bất cứ lúc nào. Phòng mạch của chúng em bây giờ tạm thời nhờ một bác sĩ bạn trông coi. Chị Ba em ở Canada đang lâm trọng bệnh, không biết ngày nào sẽ vĩnh viễn ra đi. Em đến San Jose là thăm con gái của chị, rồi phải đi thăm chị Ba tại Vancouver B.C. vào cuối tuần này’’.

Nhân tiện có xe mini-van, anh đề nghị đưa em về Cao Nguyên Tình Xanh tìm lại những kỷ niệm ngày hai đứa yêu nhau.

Anh mời em lên xe đi thăm dãy núi San Jose. Khi ra khỏi đài Viễn Vọng Kính Không Lồ trên đỉnh núi thì trời đã về chiều. Anh lái xe trên những đường núi hẹp và ngoằn ngoèo. Đến lưng chừng núi, anh dừng xe lại. Đôi ta nhìn xuống thung lũng silicon. Thành phố San Jose ban đêm tràn ngập hàng triệu bóng đèn, trông giống như một mâm vàng vĩ đại. Thực đúng là Thung Lũng Rực Vàng hay Thung Lũng Hoa Vàng như anh đã tình cờ gọi thành phố này mỹ-danh đó từ năm 1979.

Tối hôm đó, anh đưa em tới nhà người cháu gái, và hẹn sớm mai sẽ đến đón em về thăm lại Cao Nguyên Tình Xanh Washington.

Khoảng 6 giờ sáng, em bước lên xe anh. Bữa đó, em mặc chiếc áo ngắn màu tím nhạt trông thật trang nhã. Đó là màu tím hoa cà mà anh và em đều yêu thích. Anh âu yếm nhìn em, khẽ đọc mấy câu thơ mà anh đã tặng em những tháng ngày đôi ta xa nhau vạn dặm:

‘‘Áo tím em mang, trời diễm ảo.

Anh còn ngây ngất, máu xôn xao...

Em ạ! Anh yêu màu áo tím.

Bóng hình mở sáng một quê hương.

Mốt mai trên nẻo đường vô định.

Tà áo em dài những nhớ thương’’.

Em cũng nhìn anh đắm đuối, và mỉm cười thật xinh tươi như nụ hoa vàng chào bình minh rạng rỡ.

Sau 10 tiếng đồng lái xe trên xa lộ I-5, đôi ta ghé thành phố Portland (tiểu bang Oregon). Anh đưa em tới Khu Vườn Hồng Quốc Tế (International Rose Test Garden), kế cận khu downtown Portland. Đây là khu vườn hồng rộng lớn nằm trên sườn đồi thuộc rặng núi Cascade. Hầu hết những loại hồng lai-tạo trên thế giới nếu muốn được đặt danh xưng để tung ra thị trường, đều phải qua một thời gian thử nghiệm tại đây. Anh nhìn em đi giữa trăm ngàn bông hồng đủ màu sắc, giữa trời tháng sáu mùa xuân trải thắm núi đồi, và cảm nhận em và hoa hồng như một bức tranh đẹp không thể tưởng. Em quả là ‘‘Tiên Nữ Mùa Xuân’’ trên khung trời Hồng Hoa Phố liêu trai. Anh thầm đọc 4 câu thơ tặng em:

‘‘Ngàn bông hồng khoe sắc thắm,

Cũng chỉ bằng dung nhan em.

Anh yêu mắt tình sâu thẳm,

Dốc phố lạc lối, êm đềm’’.

Anh bỗng thấy như mình là Lưu Nguyễn lạc Thiên Thai, bên Nguời Tình Quê Hương là em yêu dấu giữa đất trời Rose City của miền Tây Bắc Hoa Kỳ.

Rồi em và anh lên đường trở lại đô thị Seattle mà anh đặt mỹ-danh là ‘‘Cao Nguyên Tình Xanh Washington’’ từ năm 1988. Đôi ta dùng bữa ăn chiều tại nhà hàng BluWater thơ mộng cạnh vùng hồ Washington bát ngát. Về khuya, anh dìu em lên đỉnh Space Needle để nhìn một lần nữa đô thị Seattle rực sáng dưới chân chúng mình. Anh muốn gọi đỉnh trời kỷ niệm này là ‘‘Hướng-thiên-tháp Seattle’’ ghi dấu chân tình sử của đôi ta một ngày mùa xuân, với hàng triệu bông hoa đang nở rực hồng phố-thị Tình-Xanh.

Sau đó, anh đưa em về nghỉ tại một khách sạn gần phi trường Sea-Tac, còn anh trở lại trụ sở đài phát thanh SRBS. Anh ngỏ ý lái xe đưa em qua Vancouver B.C. thăm viếng Chị Ba, nhưng em từ chối và cho biết sáng mai em sẽ đi xe bus qua đó, để con gái của Chị ấy đón em về nhà. Em nói sẽ liên lạc với anh qua emails, khi trở lại nhà ở tiểu bang Virginia thuộc miền Đông Bắc Hoa Kỳ.

Em rất yêu dấu,

Chỉ một thời gian ngắn được gặp lại em sau 33 năm xa cách, anh cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Lại được cùng ‘‘Người Tình Quê Hương’’ qua 3 địa danh mà anh đặt tên: Từ Thung Lũng Hoa Vàng, qua Hồng Hoa Phố, đến Cao Nguyên Tình Xanh. Tình yêu và nỗi nhớ trong anh dành cho em càng thêm nhiều ý vị và gắn bó thiên thu.

Nhưng, rồi... ngày nào anh cũng mở máy vi tính hàng chục lần, trông chờ 1 email ngắn gọn của em cũng không thấy. Một ngày, một tuần, một tháng, một mùa... trôi qua lặng lẽ, cũng chỉ là chờ đợi trong nỗi hoang mang tột cùng. Anh càng cảm thấy yêu em và nhớ nhung em đến cuồng điên.

Người Tình Quê Hương, Tiên Nữ Mùa Xuân đâu rồi? Em ở phiá Đại Tây Dương sao đành quên người yêu bên bờ Thái Bình Dương sóng vỗ? Em ở bên kia núi, bên kia dòng sông Đông Bắc lạnh giá, sao vẫn im lìm để dòng thơ tôi phủ tang buồn giữa núi non Tây Bắc thông reo vàng võ.

Tôi muốn gào to: ‘‘Anh nhớ em dại cuồng, anh ngàn năm yêu em. Hãy nói với anh một lời yêu thương đi, ngay lúc này, hỡi Người Tình Quê Hương trăm năm ngóng đợi!’’.

Cao Nguyên Tình Xanh Washington tháng 9 năm 2008.

QUỐC NAM

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation