Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
PHONG THU: Trưởng BTC Đại Hội Văn Chương Kỳ II PDF Print E-mail
Written by Editor   
Wednesday, 25 April 2012 11:59

"... Những nữ văn nghệ sĩ thuộc thế hệ thứ hai và thứ ba đã xuất hiện trên nhiều báo chí và báo điện tử. Họ đã thực sự tạo được một phong cách riêng, với những tư tưởng mới lạ, tạo được sự chú ý của qúy độc giả. Nhưng họ chưa có một mảnh đất, một tổ chức nào nâng đỡ, giới thiệu, khuyến khích, và dẫn dắt họ đi vào con đường văn học nghệ thuật nhiều gian truân và thử thách... Thực sự ở xứ sở nầy, nếu làm cái gì hái ra tiền, có lợi cho cá nhân hay tổ chức nào đó, thì sẽ có nhiều người nhào vô giành giựt. Nhưng nếu làm một việc tốn thời gian, công sức, tiền bạc thì thường bị dè bỉu, chê cười (vì cho rằng kẻ đó ngu dại)... Đại Hội Văn Chương Phụ Nữ VN nhằm mục đích vinh danh những người phụ nữ cầm bút đã hy sinh thời gian, công sức của mình để cống hiến cho gia đình, xã hội, cộng đồng Việt Nam trong nhiều thập niên qua. Họ xứng đáng được giới thiệu, vinh danh, để mọi người Việt trong và ngoài nước biết. Đại Hội là của tất cả phụ nữ, không phải của riêng ai, không phải là nơi so đo, kèn cựa tranh tài cao thấp, bon chen... mà là nơi để tạo mối liên kết, học hỏi lẫn nhau, trao đổi kinh nghiệm và kết tình văn thi hữu. Quan trọng hơn là giữ gìn, bảo vệ tiếng MẸ VIỆT NAM trong cộng đồng người Việt hải ngoại..."

 

 TẠI SAO TÔI TỔ CHỨC

ĐẠI HỘI VĂN CHƯƠNG PHỤ NỮ?

* Bài của Phong Thu 

Năm 2005, Đại Hội Văn Chương Phụ Nữ VN do nhà thơ/nhà báo Quốc Nam sáng lập, đã tổ chức lần đầu tiên ở hải ngoại, tại Seattle (Washington State), thành công rực rỡ. Ba mươi lăm năm qua, chưa một ai dám đứng ra tổ chức một đại hội nào cho phụ nữ cầm bút tại hải ngoại.

Nếu nhìn thật cẩn thận và làm một cuộc thống kê, thì tỉ lệ phụ nữ cầm bút tại hải ngoại rất đáng khích lệ. Một số đã thành danh khi còn sống trong nước trước năm 1975. Ra hải ngoại, họ vẫn tiếp tục viết và một số đã thực sự vắng bóng.

Trong suốt 35 năm qua (1975-2010), những nữ văn nghệ sĩ thuộc thế hệ thứ hai và thứ ba đã xuất hiện trên nhiều báo chí và báo điện tử. Họ đã thực sự tạo được một phong cách riêng, với những tư tưởng mới lạ, tạo được sự chú ý của qúy độc giả. Nhưng họ chưa có một mảnh đất, một tổ chức nào nâng đỡ, giới thiệu, khuyến khích, và dẫn dắt họ đi vào con đường văn học nghệ thuật nhiều gian truân và thử thách.

Khi nhận lời tổ chức Đại Hội Văn Chương Phụ Nữ VN, tôi giống như một người điếc không sợ súng. Tôi biết nhiều người chê cười, thậm chí mỉa mai chúng tôi khi dám làm chuyện chẳng ai muốn làm. Thực sự ở xứ sở nầy, nếu làm cái gì hái ra tiền, có lợi cho cá nhân hay tổ chức nào đó, thì sẽ có nhiều người nhào vô giành giựt. Nhưng nếu làm một việc tốn thời gian, công sức, tiền bạc thì thường bị dè bỉu, chê cười (vì cho rằng kẻ đó ngu dại).

Ngoài hai cố vấn là nhà thơ Quốc Nam và nhà báo Jackie Bông tiếp tay, tôi còn được sự ủng hộ tích cực và thiết thực của nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Dung. Tôi và chị chỉ thật sự hiểu nhau sau chuyến đi Paris. Nhưng đã gắn bó và thương mến nhau, quý trọng lẫn nhau. Chị đã động viên tôi và luôn góp ý kiến chân tình. Nhà báo Phạm Bá Vinh thấy tôi cõng nhiều việc một lúc, nên cũng thương cô em gái mà nhào vô tiếp tay phổ biến tin tức. Tôi còn được nhạc sĩ Hoàng Cung Fa và Hoàng Dung ủng hộ, rồi các anh chị nghệ sĩ thân mến Đèo Văn Sách, Kim Phụng, Sĩ Tuấn-Thu, Như Hương, Tuyết Lan, Hiếu Thuận, Sĩ Tường, Hoàng Anh yểm trợ. Hiện nay, danh sách các văn thi hữu thuộc phe “TÓC NGẮN” đại diện cho nhiều tạp chí có tiếng tăm đã ghi danh yểm trợ rất đông đảo làm chúng tôi rất vui mừng.

Những ngày đầu, tôi nhận được nhiều thư của nhiều nữ văn thi hữu ghi danh tham dự. Rồi sau đó, một số bỗng dưng vắng bóng, vì nhiều lý do khác nhau. Nhưng trở ngại lớn của tôi vẫn là một số người kiêu ngạo cho mình là thiên tài nên không thích đứng chung với “tôm tép, cá lòng tong” (nguyên văn một nhà thơ NHỚN nói với tôi). Và điều đáng khinh bỉ nhất là một nhóm người thiếu ý thức, ít văn hoá và vô trách nhiệm vẫn tiếp tục phá rối. Họ gởi email trên các diễn đàn internet khắp nơi để bôi bẩn, phá thối Đại Hội...

“Quý vị nhìn xem, chúng tôi đang làm gì? Đi lừa gạt người khác kiếm tiền chia nhau ăn? Hay đang tranh giành danh lợi với quý vị?”

Đây là hoạt động văn học thuần túy, mà hiện nay ở hải ngoại đã dần dần im lặng và vắng bóng. Trong lúc, Cộng Sản Hà Nội đang tung ra hải ngoại 2 triệu Mỹ-kim hàng năm để thành lập bộ phận dịch thuật và in ấn các tác phẩm của nhiều tác giả trong nước (theo Nhịp Cầu Thế Giới Online tại Hungary). Chẳng bao lâu nữa, sách báo trong nước lấn sân và nằm trong tất cả các thư viện Mỹ, còn sách báo của ta thì sao? Nếu quý vị vì quyền lợi phe nhóm, băng đảng, tự cao, tự đại, nên không muốn yểm trợ cho chương trình phụ nữ chúng tôi, thì cũng đừng vì lòng tị hiềm, nhỏ nhen, ích kỷ mà đạp đổ, bôi bác. Quý vị yên tâm, nếu qúy vị nào có can đảm, tài giỏi tổ chức cho chúng tôi, thì chị em chúng tôi cam đoan sẽ đến tham dự và sẽ rất cảm ơn.

Đừng để thế hệ trẻ nghĩ rằng những người đi trước luôn ứng xử bất xứng, chỉ thích đánh bóng tên tuổi và chia nhau chiếc chiếu hoa để ngồi rung đùi hưởng lợi danh. Và hãy tự hỏi liệu rằng mình có xứng đáng và sống mãi với thời gian chăng?

Tôi còn nhớ rõ 10 năm trước, tình hình văn học nghệ thuật còn là món ăn tinh thần không thể thiếu của cộng đồng người Việt. Hàng tuần, khắp nơi đều có những buổi ra mắt sách rầm rộ. Và bà con đồng hương đến tham dự rất đông đảo. Các nhà văn, nhà thơ in sách và rao bán trên các sạp báo, các nhà sách. Ai cũng nói văn học được mùa gặt lớn. Những nhà văn, nhà thơ lão thành khi rời khỏi Việt Nam, vẫn mang trong lòng nhiều hoài bão lớn, nhiều mơ ước ấp ủ không thành, nên đã gởi tâm sự mình trên trang sách. Ba mươi lăm năm qua, thế hệ tinh hoa của miền Nam VN đã dần dần vắng bóng. Nhiều người đã đi vào cõi vĩnh hằng mang theo một giấc mơ lớn “được trở về quê mẹ”, nhưng giấc mơ đơn sơ đó không bao giờ thành. Một số khác đã già nua, mòn mỏi và dòng tư tưởng đã cạn. Họ không còn biết phải viết cái gì đây? Những vấn đề về lịch sử đã được khai thác triệt để qua nhiều thể loại, nhất thể loại biên khảo, hồi kỳ rất phổ biến tại hải ngoại, đã ghi chép lại nhiều sự kiện quan trọng của Việt Nam trong suốt chiều dài lịch sử từ năm 1945 cho đến hiện nay. Đó là một pho sử liệu quan trọng, khả tín, soi sáng lại cuộc nội chiến Việt Nam.

Thế hệ thứ nhất đã dần dần ra đi, nhưng thế hệ trẻ hầu như không còn bao nhiêu người tiếp nối con đường văn nghiệp. Bởi nó đòi hỏi sự dấn thân, dâng hiến, phân phát trái tim, khối óc cho muôn người. Những người trung niên như tôi vẫn còn vướng bận cơm áo, gạo tiền, gia đình, con cái... và hàng trăm thứ phải lo toan. Nếu không có niềm say mê, không có hoài bão lớn, làm sao tôi có đủ nghị lực để tiếp tục cầm bút. Văn chương không thể mua bán, không thể hái ra tiền. Nó là một thứ xa xí phẩm mà những người sống trên mây như chúng tôi mới dám hy sinh thời gian, tâm huyết, tiền bạc để bảo vệ nó, nâng niu nó, và trân trọng nó như một báu vật. “Tôi yêu tiếng nước tôi, từ khi mới ra đời à ơi... Mẹ hiền ru những câu xa vời...” (Phạm Duy). Bài hát đó của nhạc sĩ Phạm Duy vẫn còn rót vào lòng tôi những lời ca tha thiết, mong nhớ quê hương, nguồn cội. Thế nhưng tiếng Việt còn tồn tại bao lâu, khi thế hệ con cháu tôi không còn ai biết đến. Ngay cả những bạn trẻ tuổi đời khoảng 30 cho đến 35, 36, hơn 90% đã không thể nói, đọc, viết tiếng Việt một cách thông thạo. Các em đã thành người Mỹ gốc Việt. Ngày nay, kỹ thuật điện toán đã đưa con người xích lại gần nhau trên không gian ảo. Chúng ta có thể tiếp cận với thông tin trên toàn thế giới chỉ cần một cái click rất nhẹ, chúng ta có thể hiểu được tất cả những biến động trên toàn cầu. Thế nhưng những khuôn mặt trẻ cầm bút ở hải ngoại vẫn vắng bóng, và không ai biết đến họ.

Những người trẻ tuổi vẫn còn e dè, lo sợ cây cao, bóng cả, rừng phong, thiên tài che bóng. Họ bước vào con đường văn nghiệp với lời nhiều chê bai, khinh thường, hơn là được khuyến khích, động viên, nâng đỡ, hướng dẫn v.v...

Khi tôi còn ở Việt Nam, hàng năm các Hội Văn Học Nghệ Thuật các tỉnh, thành phố thường nhận được kinh phí của nhà nước Cộng Sản, để tổ chức những trại sáng tác văn học, huấn luyện và tìm kiếm tài năng. Mục đích của Đảng Cộng Sản Việt Nam là đào tạo một thế hệ cầm bút trẻ nối tiếp để làm bồi bút, tô son, trét phấn cho chế độ. Thế nhưng, không phải ai được đào tạo cũng trở thành nhà văn. Bởi còn tùy thuộc vào trình độ kiến thức, khả năng thiên phú, và niềm say mê văn học nghệ thuật. Có nhiều nhà văn miền Nam sống tại các tỉnh, thành phố có tài, nhưng bài không bao giờ được đăng tải trên các báo danh tiếng tại Sài Gòn và Hà Nội. Cái sân chơi đó chỉ dành cho cán bộ văn hoá danh giá, các ông quan lớn nhỏ viết nghị quyết, các phe phái và các phóng viên... Bởi như thế họ vừa có danh vừa có tiền.

Còn ở hải ngoại hiện nay, sách báo hầu như tê liệt. Số lượng người đọc báo ngày càng thu hẹp. Người ta thích xem quảng cáo, hình ảnh, vui chơi, giải trí hơn là đọc sách báo. Đáng lo ngại hơn thủ đô Washington D.C, MD, VA có hơn trăm ngàn người Việt, nhưng chỉ có một nhà sách rất khiêm tốn của bác sĩ Trần Trúc Quang. Còn đâu tiếng Việt mến yêu khi hàng ngày nhiều người thích vui chơi, ăn uống, chạy theo lợi nhuận, chạy theo phe đảng, thích chửi bới, nhục mạ nhau trên internet, mà không còn chú trọng gì đến văn học, giáo dục và trách nhiệm của người tị nạn cộng sản...Những buổi ra mắt sách báo ngày càng vắng bóng, và nhất là thế hệ trẻ không thể hoà đồng với chúng ta? Câu hỏi tuy nhỏ nhưng chúng ta không thể thờ ơ.

Cách đây một tuần, tôi có gặp một doanh nhân thành công, giàu có người Việt gốc Hoa. Ông là một người hoạt động trong nhiều tổ chức Á Châu Thái Bình Dương. Ông nói với tôi một câu rất thấm thiá “Cộng đồng người Việt rất lớn. Nhưng không hoạt động thành một khối thống nhất như những cộng đồng Á Châu khác. Lâu lâu, tôi thấy vài tổ chức hô hào riêng rẽ rồi biến mất. Họ không tập hợp được sức mạnh của người Việt Nam. Thật đáng tiếc...”. Câu nói của ông làm tôi đau nhói.

Khi tôi đang viết bài nầy, cũng là lúc thời gian ngày Đại Hội Văn Chương Phụ Nữ VN đã gần kề. Với vai trò Trưởng Ban Tổ Chức, tôi rất bận rộn. Nếu không có sự tiếp tay tích cực của bạn hữu thì Đại Hội không thể thành công tốt đẹp.

Kính thưa quý văn thi hữu, qúy đồng hương,

Đại Hội Văn Chương Phụ Nữ VN nhằm mục đích vinh danh những người phụ nữ cầm bút đã hy sinh thời gian, công sức của mình để cống hiến cho gia đình, xã hội, cộng đồng Việt Nam trong nhiều thập niên qua. Họ xứng đáng được giới thiệu, vinh danh, để mọi người Việt trong và ngoài nước biết. Đại Hội là của tất cả phụ nữ, không phải của riêng ai, không phải là nơi so đo, kèn cựa tranh tài cao thấp, bon chen... mà là nơi để tạo mối liên kết, học hỏi lẫn nhau, trao đổi kinh nghiệm và kết tình văn thi hữu. Quan trọng hơn là giữ gìn, bảo vệ tiếng MẸ VIỆT NAM trong cộng đồng người Việt hải ngoại.

Ban Tổ Chức vẫn mở rộng cửa chào đón tất cả quý vị nữ văn thi hữu ghi danh đến tham dự. Hành động ủng hộ và ghi danh tham dự, cũng thể hiện tinh thần mà quý vị thường hô hào rằng “Tôi muốn bảo vệ nền văn hóa, văn học Việt Nam?”

Kính chúc quý văn thi hữu, quý đồng hương bình an, hạnh phúc và may mắn.

Trân trọng.

T.M. Ban Tổ Chức ĐHVCPNVN kỳ II

PHONG THU (2010)

Last Updated on Wednesday, 06 June 2012 20:48
 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation