Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
Tin Hàng Ngày 04/01/2018 PDF Print E-mail
Written by Editor   
Thursday, 04 January 2018 09:29

Thế giới 2018 : Bắc Triều Tiên, điểm nóng số một.

 

Thế giới 2018 : Bắc Triều Tiên, điểm nóng số một
Lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Un đến một viện nghiên cứu quốc phòng. Ảnh do hãng thông tấn Bắc Triều Tiên KCNA cung cấp ngày 23/08/2017.REUTERS.

Với Donald Trump tâm cơ khó lường, với Vladimir Putin tiếp tục khẳng định uy thế trên bàn cờ quốc tế, và ở châu Á, một cách tự tin, Trung Quốc của Tập Cận Bình vươn mình muốn chia đôi thiên hạ, đủ làm cho tình hình thế giới 2018 đáng lo ngại. Chưa hết, tại Trung Đông, thời hậu Daech không đồng nghĩa với hoà bình, tương lai Syria vẫn mù mịt, Iran rơi vào khủng hoảng. Trong khi đó ở châu Á, Kim Jong Un, cho dù mới độ 30 tuổi, chứng tỏ là một tay « xì phé » chuyên nghiệp, trong canh bạc hạt nhân sống còn với Donald Trump, đưa nhân loại đến gần bờ vực thẳm.

Tạp chí Tiêu Điểm mở đầu năm 2018 xin tập trung vào « cuộc đọ sức pha lẫn đấu trí » giữa Kim và Trump. Liệu có một giải pháp khả thi để giúp lý trí chiến thắng ?

Hơn nửa thế kỷ sau cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba năm 1960, cuộc chạy đua vũ trang lần này giữa Mỹ và Bắc Triều Tiên làm dấy lên mối lo ngại thế giới trong năm 2018 đang tiến dần đến bờ vực thẳm. Nguy cơ chiến tranh hạt nhân rất lớn nếu một bên hoặc cả hai bên tính toán sai lầm. Nhà phân tích Dominic Ziegler của The Economist nhắc lại : từ Donald Trump cho đến hàng loạt chuyên gia đã từng cho rằng lãnh đạo Bắc Triều Tiên chỉ « thấu cáy », chứ Bình Nhưỡng không có khả năng chế tạo tên lửa liên lục địa. Thực tế là mọi người đã đánh giá thấp Kim Jong Un.

Bắc Triều Tiên muốn chứng tỏ khả năng chế tạo được tên lửa liên lục địa. Bằng chứng của Bình Nhưỡng là hồi cuối tháng 11/2017, phóng một tên lửa đạn đạo ra một địa điểm nào đó trong Thái Bình Dương bao la, nhưng tầm bay có thể đánh tới Los Angeles và San Francisco. Kim Jong Un cũng khoe khoang là đã làm được bom hạt nhân và thu nhỏ thành đầu đạn tên lửa. Nhưng để lời tuyên bố tự xưng là « cường quốc hạt nhân » đáng tin là có thật, lãnh đạo Bắc Triều Tiên sẽ phải cho nổ một quả bom trên không Thái Bình Dương. Hành động này, nếu xẩy ra trong năm nay, sẽ là cuộc khiêu khích cuối cùng và cũng là khởi điểm của một canh bạc bịp hay nói một cách nghiêm túc hơn, một cuộc đấu trí căng thẳng và đầy bất trắc : Hoa Kỳ không thể giả vờ tin vào hiệu năng của biện pháp cấm vận và áp lực ngoại giao để buộc Bắc Triều Tiên từ bỏ chương trình vũ khí. Những hành động thăm dò, đánh nhử để « đọc » là bài úp của đối phương sẽ đưa thế giới tiến gần hơn một cuộc chiến tranh nguyên tử cho dù ngoài mặt, tổng thống Donald Trump vẫn xem Kim Jong Un là một đứa trẻ quen thói được nuông chiều.

Cách nay 60 năm, thế giới cũng đã một lần chạm bờ vực thẳm chiến tranh hạt nhân, cũng trong hoàn cảnh tương tự.

Công luận muốn tin cuộc khủng hoảng hạt nhân Bắc Triều Tiên năm 2018 chỉ là một kịch bản mới của vụ khủng hoảng Cuba (đã từng đưa nhân loại vào một cuộc chiến diệt vong). Tuy nhiên, khác với thời kỳ 1962, tình thế hiện nay nguy hiểm hơn nhiều. Bởi vì trong cuộc khủng hoảng Cuba, « nút bấm » phóng tên lửa không phải nằm trong tay chủ tịch Cuba Fidel Castro mà là của Nikita Khroutchev, lãnh đạo Liên Bang Xô Viết.

Vào lúc tình hình căng đến cao độ, thái độ quyết liệt của tổng thống Kennedy làm lãnh đạo Liên Xô Khroutchev phải tìm cách xuống thang. Chủ nhân điện Kremlin kinh hoàng trước trách nhiệm đưa Liên Bang Sô Viết vào cuộc chiến diệt vong để bảo vệ …. Cuba chống Mỹ.

Trái lại, năm 2018 này, lãnh đạo ngạo mạn Kim Jong Un là kẻ cầm bài trong tay. Nga và Trung Quốc, được xem là « bạn » không có ảnh hưởng gì nhiều đối với Bình Nhưỡng. Đã vậy, Donald Trump, « đối thủ đồng nhiệm » của họ Kim cũng nóng nảy, bốc đồng như ông ta. Do đó, thế trận hiện nay rất nguy hiểm. Chỉ cần một trong hai nhà lãnh đạo này, trong khi diệu võ dương oai, suy đoán lầm, rơi vào chiếc bẫy của chính mình… ra tay bấm nút trước.

Hơn thế nữa, trong bối cảnh khủng hoảng cực độ, một quyết định hay một hành động quân sự chỉ có tính phòng thủ cũng có thể bị đối phương hiểu lầm là dấu hiệu tấn công. Chưa hết, hàng loạt « tweet » của tổng thống Doanld Trump chọc tức « thằng bé tên lửa » có thể đổ dầu vào lửa. Từ sau vụ thử tên lửa đạn đạo của Bắc Triều Tiên hồi tháng 11, ngay những tướng lãnh Mỹ có chủ trương chừng mực nhất, cũng đã nói đến biện pháp đánh phủ đầu các cơ sở quân sự của Bắc Triều Tiên.

Vậy phải làm cách nào để tránh một cuộc chiến tranh hạt nhân ? Theo Dominic Ziegler, có hai cách : một là các cố vấn của tổng thống Mỹ phải thuyết phục Donald Trump là giải pháp « tấn công chính xác » là chuyện bất khả.

Oanh kích « giải phẫu » rất khó thực hiện vì các cơ sở quân sự, tên lửa, hạt nhân của Bắc Triều Tiên đều nằm sâu trong hang núi, trong lòng đất. Bản thân Kim Jong Un cũng ẩn náu ở những nơi bí mật làm cho kế hoạch « triệt hạ đầu não », nếu có, cũng không có cơ may thành công. Xung đột sẽ kéo dài và Bắc Triều Tiên có thời giờ phản công bằng vũ khí qui ước, vũ khí hóa học, vi trùng vào thủ đô Hàn Quốc, chỉ cách giới tuyến có 60 cây số. Chiến tranh xảy ra trên bán đảo Triều Tiên sẽ gây thiệt hại nhân mạng khủng khiếp cho thường dân địa phương mà còn tác động đến động lực kinh tế thế giới. Do vậy, Hoa Kỳ cần phải thận trọng.

« Kho vũ khí hạt nhân nguy hiểm khi được giấu kín »

Thứ hai là tổng thống Trump phải đặt mình vào chỗ của Kim Jong Un, phải đọc được tư tưởng của Kim, tâm thế tuy cuồng tín, nhưng không « điên ».

Cho dù lãnh đạo đời thứ ba của triều đại họ Kim phô trương như một anh hùng, một tinh tú giáng trần, sẵn sàng hy sinh « vì chủ nghĩa và dân tộc » nhưng trên thực tế Kim Jong Un không chế tạo bom nguyên tử để tự sát.

Kim Jong Un đã thấy số phận hai nhà độc tài Trung Đông là Saddam Hussein của Irak và đại tá Kadhafi của Libya đã kết liễu như thế nào, cho dù đã bỏ chương trình vũ khí hạt nhân. Sự kiện Donald Trump xé hiệp định hạt nhân mà người tiền nhiệm ký với Iran càng làm cho Kim bất an.

Nhưng Kim Jong Un cũng biết lựa chọn nào, không dùng vũ khí hạt nhân hay sử dụng hạt nhân, đều không tránh được đại họa chế độ độc tài bị diệt vong.

Nhà độc tài trẻ tuổi này tuy là kẻ nguy hiểm nhưng không điên. Kim Jong Un biết rõ là « vũ khí hạt nhân của Bắc Triều Tiên chỉ có sức răn đe nếu được giấu kín trong các hầm bí mật và kiên cố ».

Vấn đề then chốt là phải dùng đối sách nào với Kim Jong Un. Cuba của Fidel Castro trước đây có đàn anh Matxcơva, cho phép Kennedy dùng đối sách gây sức ép với Khroutchev. Còn với Bắc Triều Tiên ? Đánh là hạ sách, đàm phán cũng không xong. Phải làm sao ?

Theo nhà phân tích Anh Dominic Ziegler, giải pháp hay nhất vẫn là chiến thuật cổ điển nhưng thực hiện linh động. Thay vì đe dọa quân sự, Washington nên tiến hành chính sách đê điều bao vây đã gặt hái thành công trong thời chiến tranh lạnh : tăng cường hệ thống lá chắn chống tên lửa đạn đạo, ngăn cấm phổ biến vũ khí hạt nhân và xây dựng một hệ thống trừng phạt khắt khe những nước vi phạm.

Một khi Bắc Triều Tiên, và Mỹ thấy rõ là nếu vi phạm luật chơi sẽ bị khinh bỉ thì lúc đó lý trí sẽ thắng và tự động hai bên sẽ thiết lập bang giao hoặc mở kênh liên lạc trực tiếp như « đường điện thoại nóng ».

Hoa Kỳ có thể kiên nhẫn ngồi chờ kết quả : chế độ Bình Nhưỡng sẽ sụp đổ. Liên Xô chịu còn không nổi thì Bắc Triều Tiên cầm cự đến bao giờ ?

Nhưng tình hình hiện nay quá nguy hiểm và do vậy cần phải có những sáng kiến táo bạo. Chẳng hạn như tính đến một giải pháp ngoại giao bốn bên : Mỹ, Trung, Hàn và Bắc Triều Tiên để bán đảo Triều Tiên không rơi vào chiến tranh. Thỏa ước bảo đảm an toàn cho chế độ Bình Nhưỡng, đổi lại hai miền nam bắc phải chính thức hóa hiệp định đình chiến 1953 thành hiệp ước hoà bình. Seoul sẽ giúp Bình Nhưỡng chấn hưng kinh tế, cải thiện đời sống, theo hy vọng của tuần báo The Economist.

Câu hỏi đặt ra là liệu Donald Trump có dùng 3 hay 7 năm để « đặt mình » vào vị trí của Kim Jong Un ? Cần phải đặt thêm một câu hỏi thứ hai là khi nào lãnh đạo Bắc Triều Tiên biết nhìn thấy và tôn trọng khát vọng của người dân miền bắc, ước mơ có cuộc sống tự do và trù phú của miền nam, như thân phụ của ông là Kim Jong Il, lúc tiếp tổng thống Kim Dae Jung, năm 2000, gián tiếp nhìn nhận ?

 

Miến Điện kỷ niệm 70 năm lập quốc, tổng thống kêu gọi cải cách Hiến pháp.

 

Cách đây tròn 70 năm, vào ngày 04/01/1948, Miến Điện giành được độc lập sau 60 năm là thuộc địa của Anh Quốc nhờ công của tướng Aung San, cha của nhà lãnh đạo Aung San Suu Kyi. Trong bài diễn văn kỷ niệm ngày lập quốc, tổng thống Miến Điện kêu gọi cải cách bản Hiến pháp, vốn do quân đội soạn thảo. Tổng thống Htin Kyaw cũng kêu gọi công nhận các dân tộc thiểu số, nhưng không đề cập đến cách đối xử với sắc dân Hồi Giáo Rohingya.

Tổng thống Htin Kyaw phát biểu : "Khi chúng ta xây dựng nền Cộng hoà Liên bang Dân chủ, trên cơ sở kết quả của cuộc đối thoại chính trị, tất cả chúng ta cần phải hợp tác để tạo ra một bản Hiến pháp phù hợp". Tuy nhiên, tổng thống Miến Điện, người có quan hệ thân thiết với lãnh đạo Aung San Suu Kyi, lại không giải thích thế nào là « Hiến pháp phù hợp » và tại sao ông cho rằng bản Hiến pháp do quân đội soạn thảo năm 2008 là không phù hợp.

Theo Reuters, bài phát biểu của tổng thống Htin Kyaw chỉ mang tính lễ nghi. Sửa đổi Hiến pháp để loại bỏ vai trò chính trị chi phối của quân đội là một trong những vấn đề gây tranh cãi nhất tại Miến Điện, vốn nằm dưới quyền kiểm soát nghiêm ngặt của quân đội trong suốt nửa thế kỷ.

Hiến pháp hiện hành của Miến Điện khiến nhà lãnh đạo Aung San Suu Kyi không thể trở thành tổng thống, vì theo Hiến pháp, các ứng cử viên có vợ/chồng hoặc con là người ngoại quốc không được bầu làm tổng thống. Chồng và hai con của bà Aung San Suu Kyi là người Anh.

Theo Hiến pháp hiện hành, quân đội nắm 25% số ghế tại Quốc Hội và một số vị trí quan trọng trong chính phủ, gồm bộ trưởng Quốc Phòng, Nội Vụ, giúp họ có quyền phủ quyết về việc thay đổi Hiến pháp và kiểm soát các vấn đề an ninh.

Ông Htin Kyaw còn kêu gọi tôn trọng nhân quyền, nhưng không nhắc tới cuộc khủng hoảng người Rohingya cũng như những chỉ trích của quốc tế trong hồ sơ này.

Ông Vũ “nhôm” bị bắt sau khi bị Singapore trục xuất về Hà Nội.

 

media
Sân bay quốc tế Nội Bài - Hà Nội, Việt Nam (Ảnh chụp ngày 11/11/2014)Ảnh : AFP / HOANG DINH NAM

Đại gia Việt Nam Phan Văn Anh Vũ chạy trốn ra ngoại quốc, bị chính quyền Việt Nam truy nã, bị Singapore tạm giữ về tội sử dụng giấy tờ giả mạo từ cuối năm ngoái, rốt cuộc đã bị chính quyền quốc gia Đông Nam Á này trục xuất về Việt Nam vào hôm nay, 04/01/2018, và đã bị công an Việt Nam bắt giữ ngay khi đặt chân xuống sân bay Nội Bài, Hà Nội.

Hãng tin Anh Reuters đã trích dẫn thông báo trên trang web của bộ Công An Việt Nam xác nhận việc bắt giữ ông Phan Văn Anh Vũ, và cho biết sẽ tiến hành điều tra theo đúng luật pháp Việt Nam.

Ông Phan Văn Anh Vũ, còn được gọi là Vũ “Nhôm”, sinh năm 1975, là một đại gia địa ốc ở Đà Nẵng. Ông đã đột nhiên trốn khỏi Việt Nam, và đã bị chính quyền Việt Nam ra lệnh truy nã quốc tế.

Theo Reuters, ông đã bị tạm giữ tại Singapore từ tuần trước về tội vi phạm luật di trú Singapore. Ông đã cho luật sư của ông biết là ông đồng thời là một sĩ quan cao cấp trong lực lượng tình báo Việt Nam, và đang tìm đường qua Đức. Nếu bị trả về Việt Nam ông có thể bị lãnh án tử hình.

Hãng tin Anh cho biết thêm là Cục Quản Lý Cửa Khẩu và Nhập Cư Singapore (ICA) tức là cơ quan quản lý xuất nhập cảnh Singapore, trong một bức thư gởi đến luật sư của ông Vũ, cho biết là phía chính quyền Việt Nam đã thông báo rằng hộ chiếu mà ông Vũ sử dụng là hộ chiếu giả và đã ra lệnh hủy bỏ hộ chiếu đó.

Một luật sư của ông Vũ tại Singapore cho biết là ông chỉ được thông báo về việc trục xuất này 3 tiếng đồng hồ, sau khi ông Vũ bị đưa lên máy bay.

Riêng báo Tuổi Trẻ tại Việt Nam cho biết đã liên lạc được với người luật sư của ông Vũ đã được phép vào thăm ông tại nhà giam vào hôm qua. Luật sư này đã cho biết nội dung của bức thư mà Cục Quản Lý Cửa Khẩu và Nhập Cư Singapore gửi đến cho ông vào hôm nay, nêu rõ lý do trục xuất ông Phan Văn Anh Vũ về Việt Nam.

Bức thư nói rõ : « (…) Ông cũng biết là thân chủ của ông đã vi phạm Đạo luật nhập cư Singapore khi nhập cảnh vào Singapore. Ông cũng nên biết rằng thân chủ của ông nhập cảnh vào Singapore với hộ chiếu không đúng tên thật của mình. Chính phủ Việt Nam đã cung cấp cho chúng tôi thông tin cho biết đây là hộ chiếu giả và ông ấy cũng có mang theo trong người một hộ chiếu Việt Nam với tên thật của mình.

Thân chủ của ông cũng khai báo gian dối khi vào Singapore và ông ấy là đối tượng truy nã với thông báo "Đỏ" của Interpol, với tội đã vi phạm ở Việt Nam.

Chúng tôi quyết định trục xuất thân chủ của ông ra khỏi Singapore theo quy định pháp luật Singapore ».

10 nước bị lọt vào danh sách ‘Đặc biệt quan ngại’ của Hoa Kỳ.


Ngoại trưởng Rex Tillerson phát biểu khi công bố phúc trình tự do tôn giáo quốc tế 2017, ngày 4/1/2018.
Ngoại trưởng Rex Tillerson phát biểu khi công bố phúc trình tự do tôn giáo quốc tế 2017, ngày 4/1/2018.

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã chỉ định 10 quốc gia, trong đó có Myanmar, Trung Quốc, Iran và Triều Tiên vào danh sách các "Quốc gia cần Quan tâm Đặc biệt"( CPC) theo Đạo luật Tự do Tôn giáo Quốc tế vì đã tham gia hoặc dung túng các vi phạm tự do tôn giáo.

Các nước Eritrea, Sudan, Ả-rập Xê-út, Tajikistan, Turkmenistan và Uzbekistan cũng đã bị liệt vào danh sách này, Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết.

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nói rằng Pakistan đã bị bổ sung vào danh sách "Cần Theo dõi Đặc biệt" vì vi phạm nghiêm về tự do tôn giáo.

Một tuyên bố của Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết: "Việc bảo vệ tự do tôn giáo là rất quan trọng đối với hòa bình, ổn định và thịnh vượng. Việc chỉ định này nhằm mục đích nâng cao sự tôn trọng tự do tôn giáo ở các nước. Chúng tôi hoan nghênh những sáng kiến này và mong muốn tiếp tục đối thoại."

TIN ĐỌC NHANH.

media

(AFP) - Một công ty Mỹ tiếp tục điều tra bí ẩn về chuyến bay MH370. Ngày 03/01/2017, công ty Ocena Infinity của Mỹ thông báo đã cử tầu chuyên dụng Seabed Constructor, được trang bị nhiều tầu ngầm độc lập, đến phía nam Ấn Độ Dương để tiếp tục tìm kiếm chiếc máy bay của hãng hàng không Malaysia Airlines mất tích một cách bí ẩn năm 2014, với 239 hành khách và phi hành đoàn. Theo thỏa thuận với chính quyền Malaysia, công ty Ocena Infinity sẽ chỉ nhận được thù lao trong trường hợp tìm được chiếc máy bay. Các cuộc tìm kiếm chính thức, được đánh giá là có quy mô nhất trong lịch sử ngành hàng không, đã chấm dứt ngày 17/01/2017 mà không thu được bất kỳ kết quả nào.

(Reuters) - Thổ Nhĩ Kỳ truy nã thêm 70 người tham gia « đảo chính » năm 2016. Cụ thể, theo truyền thông nhà nước ngày 04/01/2017, 58 quân nhân tại chức và 12 người bị đình chỉ mọi chức vụ bị tình nghi ủng hộ giáo sĩ Gulen, hiện đang tị nạn tại Mỹ, và bị chính quyền cáo buộc là chủ mưu vụ đảo chính hụt tháng 07/2016. Các vụ bắt giữ người ủng hộ Gulen xảy ra gần như hàng ngày tại Thổ Nhĩ Kỳ. Từ sau vụ đảo chính hụt, hơn 50.000 người, trong đó có vài nghìn công chức và thành viên lực lượng an ninh, đã bị tạm giam trong khi chờ xét xử và hơn 150.000 người khác bị cách chức.

(Reuters ) - Mỹ ngừng « hỗ trợ an ninh » cho Pakistan. Thông tin được chính quyền Mỹ chính thức thông báo ngày 04/01/2018 cho các nghị sĩ sau khi tổng thống Donald Trump đã đăng trên Twitter ngày 01/01 rằng Hoa Kỳ đã ngớ ngẩn « chi hơn 33 tỉ đô la cho Pakistan trong suốt 15 năm vừa qua », đổi lại là chỉ nhận được « những lời nói dối và lừa đảo ». Từ nhiều năm nay, Washington luôn chỉ trích Islamabad không cương quyết chống thành phần Hồi Giáo cực đoan, đặc biệt là mạng lưới Haqqani, đồng minh của Taliban Afghanistan.

(AFP) - Cate Blanchett sẽ làm chủ tịch ban giám khảo LHP Cannes. Theo thông tin ngày 04/01/2018 của ban tổ chức, nữ diễn viên nổi tiếng người Úc, từng nhiều lần đoạt giải Oscar, sẽ điều hành ban giám khảo của Festival Cannes lần thứ 71, diễn ra từ 08 đến 19/05/2018. Nữ nghệ sĩ 48 tuổi nổi tiếng trong nhiều bộ phim của đạo diễn Woody Allen, David Fincher và trong loạt phim Chúa tể của những chiếc nhẫn. Bà cũng là người mạnh mẽ lên án hành động lạm dụng tình dục của Harvey Weinstein, nhà sản xuất phim Hollywood.

Châu Á làm thay đổi trật tự kinh tế quốc tế.

media
Khu phố tài chính Phố Đông ở Thượng Hải. Ảnh chụp ngày 09/03/2017.REUTERS/Aly Song

Thời sự Iran được báo chí Pháp quan tâm với nhiều bài viết, phân tích, bình luận.Tuy nhiên, trang nhất báo Le Monde lại chú ý tới châu Á với hàng tựa « Sự thăng tiến không cưỡng nổi của châu Á làm thay đổi bản đồ kinh tế thế giới ».

Châu Á không ngừng tăng trưởng kinh tế

Dựa trên các nghiên cứu, báo Le Monde nhận định « Châu Á làm thay đổi trật tự kinh tế thế giới ». Trên bàn cờ kinh tế thế giới, châu Á khẳng định vị trí của mình và trong năm 2018, Ấn Độ sẽ đứng hàng thứ năm trong số các cường quốc kinh tế hàng đầu thế giới, qua mặt Pháp và Anh. Dự báo phân loại này do Trung Tâm nghiên cứu kinh tế và kinh doanh của Anh (CEBR) công bố ngày 26/12 vừa qua.

Sự thăng tiến này sẽ còn tiếp tục trong 15 năm tới. Từ nay đến năm 2032, Hàn Quốc và Indonesia sẽ nằm trong nhóm 10 nền kinh tế hàng đầu. Đài Loan, Thái Lan, Philippines và Pakistan sẽ trong nhóm 25.

Vẫn theo nghiên cứu của CEBR, nếu tính tổng sản phẩm nội địa (PIB) theo đô la, thì đến năm 2030, Trung Quốc sẽ vượt lên trên Hoa Kỳ. Còn nếu tính theo « sức mua », tức là cùng một số tiền mua hàng hóa ngay tại nước đó, thì PIB của Trung Quốc dường như đã ngang bằng Mỹ.

Bất kể tính theo tiêu chí nào, châu Á đều có xu hướng gia tăng tỉ trọng kinh tế. Theo điều tra của công ty tư vấn Anh PricewaterhouseCoopers (PwC), được công bố hồi tháng 02/2017, thì đến năm 2030, trong số 5 nền kinh tế hàng đầu thế giới, có tới 4 nước châu Á, đó là Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản và Indonesia. Ông Julien Marcilly, chuyên gia kinh tế thuộc cơ quan bảo hiểm xuất khẩu Pháp Coface, nhận định : Các trung tâm quyền lực kinh tế có xu hướng di chuyển rõ nét về châu Á. Đó là điều chắc chắn. Còn trọng lượng kinh tế các nước phát triển sẽ giảm dần.

Về phần mình, CEBR nhắc lại : cho đến năm 2000, các quốc gia vẫn thường được gọi là « những nước phát triển » chiếm 76% trọng lượng kinh tế toàn thế giới. Con số này sẽ giảm xuống còn 44% vào năm 2032. Và các quốc gia vốn được coi là « đang phát triển », sẽ chiếm 56%. Do vậy, báo cáo của CEBR kết luận : ảnh hưởng chính trị tất yếu sẽ biến đổi theo chiều hướng này. Các nền kinh tế đang phát triển trước đây sẽ có trọng lượng gia tăng trong các định chế quốc tế và quan hệ song phương.

Sự năng động của khu vực châu Á-Thái Bình Dương tiếp tục thể hiện trong năm 2018 với tỷ lệ tăng trưởng có thể lên tới 5,4%, cao hơn mức tăng trưởng chung của nền kinh tế giới (3,7%), cũng như tất cả các khu vực kinh tế khác.

Le Monde cho biết, có nhiều yếu tố giải thích cho sự thăng tiến của kinh tế châu Á : các nền tảng vĩ mô kinh tế vững chắc, hội nhập thương mại mạnh mẽ với đầu tàu là Trung Quốc, dân số tăng nhanh. Đến năm 2030, châu Á sẽ có thêm 410 triệu dân và chiếm 50% tổng dân số toàn cầu.

Tỷ lệ đô thị hóa của châu Á cũng cao, 40%. (Các nước phát triển có tỷ lệ từ 80 đến 90%). Sự phát triển các trung tâm đô thị sẽ thúc đẩy ngành công nghiệp, dịch vụ và mức chi tiêu dùng. Đó là những động lực thúc đẩy tăng trưởng.

Tuy nhiên, báo Le Monde cũng lưu ý là nên tỉnh táo đánh giá các thành tích kinh tế. Chuyên gia Julien Marcilly giải thích : sức mạnh kinh tế được thể hiện qua quy mô tầm vóc thị trường. Các phân loại nói trên không phản ánh được mức độ giàu có trung bình của từng quốc gia. Một số nền kinh tế tiến rất nhanh nhưng PIB tính theo đầu người lại thấp hơn so với các nước phát triển.

Theo Ngân Hàng Thế Giới, trong năm 2016, thu nhập tính theo đầu người của Trung Quốc chỉ bằng 15% so với dân Mỹ, Ấn Độ chỉ bằng 3%.

Mặt khác, mức chênh lệnh giàu nghèo tại Trung Quốc và Ấn Độ rất cao. Giới chủ các tập đoàn lớn tại Ấn Độ có thu nhập cao hơn 229 lần mức lương tháng trung bình và Ấn Độ đứng hàng thứ hai, sau Hoa Kỳ, có mức chênh lệnh giàu nghèo cao nhất thế giới.

Ngoài ra, châu Á cũng phải đối mặt với một số thách thức, như dân số tại một số nước có xu hướng giảm, nguy cơ già trước khi giàu như tại Trung Quốc, tăng trưởng không còn cao như trước. Một số quốc gia châu Á có thể rơi vào cái « bẫy thu nhập trung bình », sau một thời gian tăng trưởng nhanh thì bị khựng lại, ngăn cản khả năng cải thiện nâng cao mức sống cho ngang bằng với các quốc gia phát triển.

Mâu thuẫn Mỹ-châu Âu về tình hình Iran

Về tình hình Iran, Liberation chạy trên trang nhất : « Iran, đánh thức sự sợ hãi ». Sau nhiều ngày biểu tình sôi sục, phong trào phản đối tại Iran có nguy cơ bị chính quyền bóp nghẹt, đe dọa trừng phạt nặng nề những ai dám biểu tình, không sợ bị trấn áp.

Les Echos cho biết « Chính quyền Iran làm chủ lại tình hình ». Lực lượng vệ binh Cách mạng khẳng định : tình trạng phản loạn đã chấm dứt.

Trong khi đó, Mỹ và châu Âu lại có phản ứng khác nhau về tình hình tại Iran.

Nhật báo Le Monde có bài xã luận nhận định về « Những chia rẽ xuyên Đại Tây Dương về Iran ».

Phong trào phản đối của người dân đang lan rộng tại Iran từ một tuần qua đã đẩy phương Tây vào tình thế khó khăn : hiệp định hạt nhân mà các cường quốc phương Tây ký với Iran là cội nguồn gián tiếp của làn sóng phản đối này và thỏa thuận nói trên có thể là nạn nhân liên đới.

Thỏa thuận được ký ngày 14/07/2015 giữa Iran và 5 thành viên Hội Đồng Bảo An (Mỹ, Anh, Pháp, Nga, Trung Quốc) cùng với Đức bao gồm việc Iran ngưng một số hoạt động hạt nhân. Đổi lại, phương Tây sẽ dỡ bỏ cấm vận đối với chính quyền Teheran. Hiệp định do phe cải cách dẫn đầu là tổng thống Hassan Rohani đám phán ký kết cũng như viễn cảnh đón nhận các đầu tư nước ngoài đã làm cho người dân Iran hy vọng tình hình kinh tế sẽ được cải thiện. Thế nhưng, các mong đợi này không hề được thực hiện do thái độ dè chừng của chính quyền Donald Trump làm tê liệt mọi tham vọng của châu Âu quay trở lại Iran làm ăn, đầu tư.

Vấn đề này lại càng trở nên phức tạp khi phương Tây có lập trường chia rẽ rõ rệt trong quan hệ với Iran. Không ngần ngại đổ thêm dầu vào lửa, ngay từ đầu phong trào biểu tình, tổng thống Mỹ Donald Trump nhiều lần lên tiếng khuyến khích người dân Iran. Nhà Trắng coi việc ủng hộ này là cơ hội thể hiện lập trường khác biệt với chính quyền của cựu tổng thống Barack Obama.

Năm 2009, khi phong trào biểu tình nổ ra và bị đàn áp, chính quyền Mỹ lúc đó có thái độ thận trọng.

Ý thức được sự phức tạp của tình hình, các nước châu Âu chỉ kêu gọi chính quyền Teheran kiềm chế, tôn trọng quyền tự do ngôn luận và biểu tình của người dân, bày tỏ mối lo ngại trước các hành động trấn áp biểu tình.

Le Monde giải thích, Mỹ và châu Âu có các phản ứng khác nhau vì hai bên có lập trường đối lập nhau về tương lai của hiệp định hạt nhân Iran. Tổng thống Donald Trump không dấu diếm thái độ thù nghịch đối với Iran và thỏa thuận hạt nhân, trong lúc các nước châu Âu muốn giữ văn bản này. Hồi tháng 10/2017, khi buộc phải có ý kiến về việc Iran có tôn trọng thỏa thuận hạt nhân hay không, tổng thống Mỹ đã lựa chọn giải pháp nửa vời, từ chối xác nhận nhưng để cho Quốc Hội có khả năng cải thiện văn bản này.

Giai đoạn hiện nay khá tế nhị : trong khoảng thời gian từ 11 đến 17/01/2018, tổng thống Mỹ lại phải đối mặt với việc thừa nhận Iran tôn trọng hiệp định hạt nhân và qua đó, dỡ bỏ cấm vận hoặc là ông sẽ chính thức bác bỏ hiệp định này. Giải thuyết thứ hai, trong bối cảnh bạo động ở nhiều nơi tại Iran, chắc chắn làm gia tăng căng thẳng bên trong Iran.

Tại Pháp, tổng thống Emmanuel Macron tìm cách « dung hòa » nhiều yếu tố : duy trì hiệp định hạt nhân, lo ngại về vai trò của Iran trong bối cảnh mất ổn định khu vực, duy trì đối thoại với tổng thống Rohani, có lập trường thận trọng về phong trào biểu tình hiện nay. Do vậy, trong cuộc điện đàm với đồng nhiệm Iran, ngày 02/01, tổng thống Macron kêu gọi chính quyền Teheran kiềm chế, làm dịu căng thẳng. Đồng thời, nguyên thủ Pháp yêu cầu ngoại trưởng Jean-Yves Ledrian hoãn chuyến công du Iran được dự kiến vào ngày 05/01. Theo Le Monde, đó là một quyết định khôn ngoan, khác hẳn với thái độ náo động tại Washington.

Đi cùng hướng này, xã luận báo La Croix cho rằng « Nên thận trọng với Iran ». Khác với tổng thống Mỹ Donald Trump, châu Âu không nên đổ thêm dầu vào lửa, kêu gọi thay đổi chính quyền, đồng thời vẫn luôn luôn cảnh giác về tình trạng nhân quyền tại Iran. Pháp và châu Âu cần thúc đẩy làm dịu căng thẳng trong khu vực, tạo thuận lợi cho các trao đổi thương mại, văn hóa và du lịch với người dân Iran.

2017 : Số phụ nữ bị ung thư phổi tăng tại Pháp

Trong lĩnh vực y tế, báo Le Figaro có bài đáng chú ý với lời báo động, tại Pháp, trong năm 2017, « Ung thư phổi ở phụ nữ gia tăng ».

Ngày 02/01 vừa qua, các cơ quan phụ trách y tế công, viện nghiên cứu ung thư quốc gia Pháp đã công bố nghiên cứu thẩm định về bệnh ung thư, theo đó, số các trường hợp chẩn đoán bị ung thư gia tăng, tuy nhiên, số người tử vong về bệnh này lại giảm.

Trong năm 2017, có thêm 400 ngàn trường hợp được chẩn đoán là bị ung thư, nam giới 54% và nữ giới là 46%/. Tổng cộng, 150 ngàn bệnh nhân tử vong vì căn bệnh quái ác này.

Ba loại ung thư có số người tử vong cao nhất, đối với nam giới là ung thư phổi, ung thư ruột già và sau cùng là ung thư tuyến tiền liệt. Ở phụ nữ, nếu nhìn trong một giai đoạn vài năm thì ung thư ngực có tỷ lệ tử vọng cao nhất. Tuy nhiên, trong năm 2017, tỷ lệ phụ nữ qua đời vì ung thư phổi lại tăng vọt, hơn 10 ngàn người.

Theo giải thích của giới chuyên gia, phụ nữ bắt đầu hút thuốc lá nhiều từ cuối những năm 1960 và các thế hệ phụ nữ sau đó còn hút nhiều hơn. Ngược lại, nam giới lại có xu hướng giảm hút thuốc lá.

Yếu tố thứ hai là rượu. Những thế hệ trưởng thành từ giữa thế kỷ trước đã uống nhiều rượu hơn hiện nay.

Do vậy, giới chuyên gia khẳng định lại những khuyến cáo từ trước tới nay, để giảm nguy cơ gây ung thư, thì cần giảm hút thuốc lá và uống rượu.

 

 

Last Updated on Tuesday, 09 January 2018 07:52
 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation