Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
Tình Xanh Trong Tôi của NPNA PDF Print E-mail
Written by Editor   
Friday, 20 April 2012 13:38

TÌNH XANH TRONG TÔI

* Tâm bút : Nguyễn Phan Ngọc An

Tiếng chuông điện thoại reo vang… Buổi chiều nắng còn vương qua màn cửa, tôi vội vén chiếc mành trúc chạy đến nhấc phone. Đầu giây tiếng nói quen thuộc với giọng Bắc nhẹ nhàng, tôi biết ngay là anh Quốc Nam dù đã gần một năm không liên lạc. Anh lại chuẩn bị cho kỳ đại hội thứ ba, vinh danh những người phụ nữ Việt Nam cầm bút trên thế giới – Tôi thật thán phục sự làm việc hăng say không mệt mỏi của anh, cho dù gọng kìm búa tạ cứ chực chờ đánh phá anh…

Đại Hội Văn Chương Phụ Nữ VN kỳ 2 tổ chức tại Washington DC, tôi rất tiếc đã không tham dự được vì đau ốm bất ngờ, gọi phone hỏi thăm, cũng như đọc tin trên báo chí, trên internet, tôi biết cũng rất thành công, và số phụ nữ cầm bút tham dự lên đến 36 chị - Các chị, các bạn đúng là các phụ nữ tài ba đã tổ chức thành công tốt đẹp buổi Đại Hội kỳ 2  - Tự nhiên lòng tôi miên man nhớ về kỳ Đại Hội đầu tiên, kỷ niệm dâng tràn như mới hôm qua, mặc dầu đã qua đi gần 7 năm đăng đẵng, cuộc sống nơi xứ người không cho ta những điều mơ ước trọn vẹn…

Tôi đã tham dự ngày Ðại Hội Văn Chương PNVNHN lần thứ nhất do nhà thơ Quốc Nam tổ chức tại Thành phố Seattle, nơi đã được nhà thơ đặt cho một mỹ danh “Cao Nguyên Tình Xanh”, và tôi vẫn nhớ rõ cũng chính người thi sĩ này đã đặt cho quê hương thứ hai của tôi biệt danh “Thung Lũng Hoa Vàng”- Phải công nhận anh có những ý tưởng thật độc đáo, những địa danh dễ thương này tôi nghĩ sẽ còn lưu lại mai sau…

Nói về thi sĩ Quốc Nam thì nhiều người biết lắm rồi, bởi vì anh luôn là người năng nổ và đầy sáng tạo. Anh đã làm những việc mà với người thích nhàn hạ không thể nào làm nổi. Công việc của anh làm đòi hỏi quá nhiều thời gian, khả năng và sức khỏe, cộng thêm ý chí kiên cường …  “Dù ai nói ngửa nói nghiêng, lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân”

Anh sáng lập Cơ sở văn hóa Ðông Phương, Giải Quốc Tế Ca Sĩ Tượng Vàng và bây giờ tổ chức Ðại Hội để vinh danh những phụ nữ cầm bút, làm truyền thông… Một điều hãnh diện vô cùng cho chị em chúng tôi, những phụ nữ chấp nhận nghiệp dĩ cho mình, một cái nghề không kiếm ra tiền mà phải đánh đổi bằng tim óc, đôi khi còn bức xúc với tình người. Bản thân tôi nhiều khi cũng muốn dẹp phức cái nghề thơ văn báo chí lẩm cẩm này đi, để tìm cho mình một hướng đi mới… Nhưng mà… có được đâu, vắng nó, xa nó, lại buồn. Ðời tôi đã trót mang lấy nghiệp dĩ này mấy chục năm rồi. Tôi vui, tôi buồn nó đều chia xẻ với tôi, thì không lý gì tôi phản bội lại cái tình của nó, và chính trái tim tôi đã vinh danh cho nó :

Ðời còn gì đẹp để trao nhau

Lớp phấn son xưa cũng nhạt màu.

Nhan sắc khuynh thành rồi cũng úa

Hồn thơ còn mãi đến ngàn sau …”

Vì nó là linh hồn của tôi, nên sau khi nhận được thư mời từ anh Quốc Nam, tôi đã không ngại ngần gì lục tìm một số địa chỉ thi văn nữ quen biết gửi qua giúp anh có thêm địa chỉ mà phổ biến thư mời rộng rãi … Rồi thì tuần sau lại nhận được chương trình, tuần sau lại nhận được những thông tin mới… Tôi phục anh, vì tôi hiểu rằng anh không chỉ gửi cho tôi, mà trái lại cả bao nhiêu người anh phải gửi, dù họ tham dự được hay không ngày Ðại Hội.

Thấm thoát cái ngày vinh hạnh này đã đến , tôi xác định điều này vì từ trước tới nay có một ai nghĩ đến những người cầm bút, làm truyền thông đâu, dù là nam hay nữ. Chúng tôi lặng lẽ như những bóng mờ và cứ tự mình cố gắng vực mình lên trong muôn ngàn trở ngại xung quanh bằng cách ra mắt sách, ra mắt thơ, ra mắt đài, ra mắt báo… Không hẵn những buổi ra mắt được đông đảo hưởng ứng vì nhiều nguyên nhân, có thể vì thực tài không đủ, có thể vì không quen biết rộng rãi, có thể vì không được mọi người thương mến, có thể vì không nổi tiếng…có thể… có thể… Trăm ngàn lý do cho một buổi ra mắt thành công hay thất bại, nhưng người cầm bút vẫn không nản chí, với ước mơ được dàn trải nỗi niềm cùng đọc giả trên những cuốn sách mình xuất bản, những trang web, những trang báo, và ước mơ duy nhất vẫn là mong sao chữ Việt, ngôn ngữ Việt được gìn giữ và phát huy nơi hải ngoại …

Năm 2005, trên tầng mây cao màu trắng đục, chiếc phi cơ nhẹ nhàng như lướt trên nhung, tôi nghĩ đến những gương mặt sẽ gặp, nhất là chị Mỹ Dung phu nhân anh Quốc Nam. Tám năm rồi còn gì, từ khi tôi chia tay anh chị tại đài phát thanh Sàigòn Radio còn trên đường Rainier, cùng những gương mặt thân quen và cả những gương mặt chưa một lần quen biết… Ðây là dịp trùng phùng hiếm có, bởi dễ gì với  trăm ngàn công việc vây quanh, sống chung một tiểu bang mà có khi cả 10 năm không gặp, huống hồ xa lắc xa lơ. Ðến phi trường Sea Tac tôi gọi phone, người đón tôi là nhà thơ Trần Thế Phong, hàn huyên mấy câu tôi thật cảm mến người bạn mới này. Không ngờ anh cũng là người cầm bút đã lâu năm mà lại là cháu kêu thi họa sĩ Vũ Hối bằng cậu. Với thái độ nghiêm trang, nói năng điềm đạm tôi đoán không sai, anh là cựu Sĩ quan QLVNCH.

Về tới cơ sở chính của anh chị Quốc Nam nằm trên khoảng đất cao riêng biệt. Một pho Tượng Vàng đứng giữa nắng mưa như chào đón chúng tôi, đôi mắt như đang nhìn chúng tôi thân thiện, đôi môi như mỉm cười « welcome » chúng tôi đến từ khắp nơi…Vui quá khi tôi gặp các chị và mỗi người tự giới thiệu, một người mà tôi nói chuyện mấy lần trên phone, chị bắt tôi đoán là ai, không cần đắn đo, tôi đoán đúng phóc liền. Ban Tổ Chức quá chu đáo, chúng tôi đến khác ngày, khác giờ vẫn có các anh ra tận phi trường đón như anh Phong, anh Thượng, anh Kim Anh … đặc biệt là các anh ai cũng là nhà văn, nhà thơ và đều là sĩ quan QLVNCH – Anh Thượng còn có bút hiệu nhà thơ Hoàng Mai Nhất.

Ðêm đầu tiên chúng tôi đã gặp được các vị thân hào nhân sĩ, truyền thông, báo chí, cựu Ðại tá Phạm Huy Sảnh chủ tịch Liên Hội cựu quân nhân QLVNCH, bà chủ tịch cộng đồng Vancouver Canada Nguyễn Thị Ngọc Dung, chủ tịch cộng đồng VN Washington ông Tăng Phước Trọng, bà Tăng Xuân Hoa (phu nhân ông Trọng lại là chủ tịch Hội phụ nữ Mê Linh), một hình ảnh oai hùng của nữ lưu VN. Tự nhiên tôi nhớ đến Bà Trưng, Bà Triệu khi chúng tôi được bà Hoa cho trang phục những chiếc áo dài và khăn đống màu vàng đậm để lên làm lễ chào quốc kỳ tại buổi vinh danh. Hình ảnh uy nghi Hai Bà Trưng cỡi  voi, đánh giặc Tàu, cùng huyền thoại hai bà trầm mình dưới sông Hát Giang giữ khí tiết người anh thư phi thường đã đi vào lịch sử mấy ngàn năm…

Rồi tôi lại liên tưởng đến các nhà văn thơ nữ thời tiền chiến, một thời đại xa xưa phong kiến bị cấm đoán mọi điều. Vậy mà cũng có biết bao nữ văn thi nhân đi vào lịch sử như Bà Huyện Thanh Quan, Bà Hồ Xuân Hương, Bà Ðoàn Thị Ðiểm… với những tác phẩm tuyệt vời, còn lưu lại như Chinh Phụ Ngâm, Qua Ðèo Ngang, Thăng Long Thành Hoài Cổ v.v... Thời đại kế tiếp thì có các bà TTKH, Tương Phố v.v…Tôi cũng rất ngưỡng mộ những người cầm bút hiện đại quá tuổi cổ lai hi thật nhiều, cái tuổi gần đất xa trời mà tâm hồn vẫn tràn trề tình yêu non sông như cụ nữ sĩ Trùng Quang, đã 99 tuổi vẫn làm thơ, viết văn, viết kịch … mới đây bà sáng tác một bài thơ Ðường đậm tình đất nước quê hương :

BÚT NGỎ LỜI

Mấy chục năm cư ngụ xứ ngoài

Nỗi niềm ai có khác chi ai

Ðường xưa lối cũ bao lưu luyến

Ðất lạ trời xa những ngậm ngùi

Núi Tản, Trường Sơn mây tản mạn

Cửu Long, sông Nhị nước đầy vơi

Ðông Tây Nam Bắc ngàn tâm sự

Ngời sáng mùa trăng bút ngỏ lời .

(TRÙNG QUANG)

 

Chúng tôi những kẻ hậu sinh, là những thế hệ sau rất ngưỡng mộ các bà, các bà đã đóng góp rất nhiều cho lịch sử và cho nền văn học VN từ bao thế kỷ qua… Chúng tôi với ý nguyện cùng nhau góp chút tài hèn đóng góp những dòng văn, thơ với tâm nguyện mong mỏi dân tộc VN vươn lên trong tương lai tươi sáng với một cuộc sống tự do, hưng thịnh.

Ba ngày Ðại Hội Văn Chương Phụ Nữ VN đã diễn ra nhịp nhàng và thành công tốt đẹp - Bốn sự kiện quan trọng và nổi bật của Ðại Hội là những chấm son không thể phai mờ :

1-     Ðoàn diễn hành trên đại lộ South Jackson qua khu Little Saigon Seattle và International District dẫn đầu bởi chiếc xe chở “ liberty bell” nặng 4500lbs. Các sĩ quan QLVNCH phối hợp cùng khoảng 20 xe Police Hoa Kỳ yểm trợ đoàn phụ nữ diễn hành trên 18 chiếc xe hơi cắm hai bên hai lá cờ Việt Mỹ bay phất phới, mỗi người ngồi một chiếc. Những bàn tay vẫy chào mừng trên đường lộ khiến chúng tôi cảm nhận một niềm vui khó tả …

2-     Buổi hội chợ sách thật có một không hai, trong vòng 2 tiếng đồng hồ, quan khách đã ủng hộ toàn bộ 18 chiếc bàn trưng bày sách văn thơ của các nữ văn thi sĩ được tổ chức tại ngôi chùa Cổ Lâm lớn nhất của tiểu bang Washington. Hội Chợ Sách được cắt băng khai mạc với những vị lãnh đạo các tôn giáo chức quyền tại địa phương.

3-     Chúng tôi gồm 36 người lên núi Rainier trương Cờ Vàng trên đỉnh núi Rainier, mưa lất phất đoàn người vẫn ung dung hớn hở leo lên đỉnh cao tung cờ hát vang “Cờ bay … cờ bay trên thành phố thân yêu …” Nhà điêu khắc gia Phạm Thông buột miệng “Hình ảnh này đẹp quá, oai hùng quá, nếu được phép chúng tôi sẽ thực hiện một tượng đài phụ nữ cắm cờ vàng trên đỉnh Rainier “…

4-     Buổi lễ vinh danh càng khiến 18 chị em chúng tôi xúc động hơn. Chúng tôi biết rằng trong buổi vinh danh còn có nhiều nhà văn nhà thơ nữ kỳ cựu tham dự, các chị đã từng viết rất nhiều trên báo chí hải ngoại và cả từ khi còn trong nước, nhưng vì chưa xuất bản một tác phẩm nào nên rất tiếc không nằm trong danh sách được vinh danh. Chúng tôi cũng hiểu rằng 18 chị em chúng tôi là biểu tượng cho một số đông đảo phụ nữ cầm bút, báo, đài, bởi một số đông còn lại vì xa xôi hoặc vì bận rộn với công việc riêng, đã không đến được với buổi vinh danh này – Mong rằng sẽ được gặp gỡ các chị vào những buổi Ðại Hội tiếp tục sau này.

Những tấm lắc vinh danh trang trọng với những dòng chữ kỷ niệm của 4 cơ sở chính danh: Chủ tịch cộng đồng Oregon ông Nguyễn Bác Ái, Chủ tịch cộng đồng Greater Vancouver BC Canada bà Nguyễn thị Ngọc Dung, chủ tịch cộng đồng người Việt Quốc Gia TB Washington ông Tăng Phước Trọng, và Giám Ðốc Cơ Sở Văn Hoá Ðông Phương ông Quốc Nam. Trong số những vị thân hào nhân sĩ lên trao bảng vinh danh còn có hai vị chức sắc cao cấp đương nhiệm của Hoa Kỳ là nữ Trung Tướng Cảnh Sát Sue Rahr, ông Nicolas Rock, và một số nhân sĩ đến từ xa như Bác Sĩ Peter Morita, điêu khắc gia Phạm Thông, Thi sĩ Ðào Vĩnh Tuấn, nhà thơ Như Hoa Lê Quang Sinh, nhà văn Hải Triều, nhà văn Nhật Thịnh…

Làm sao quên được những lời chúc mừng thân thương dịu dàng từ các đàn chị Kiều Mỹ Duyên, Jakie Bông, Vũ thị Dạ Thảo… càng dễ thương hơn nữa với Thu Nga, Phong Thu, Vũ Hoài Mỹ… Hai người đẹp có đôi Trúc Giang và Hiền Vy luôn được các đấng phu quân săn sóc chu đáo. Cô nhạc sĩ dịu dàng Nhật Hạnh, cô nhạc sĩ vui tính có biệt hiệu Miên Du Ðà Lạt, cô bé tài năng Mộng Tuyền ăn nói lưu loát còn hơn cả các đàn chị, và một nụ cười rạng rỡ dễ mến biểu lộ hạnh phúc tràn trề của nhà báo Chu Kim Oanh, còn các chị đầm thắm dịu hiền nữa như Kiều Mộng Hà, Khuê Dung, Hoàng Trúc Ly, Hoàng Xuyên Anh và Thư Khanh. Cảm động vô cùng với bài thơ Hồ Trường đầy hào khí của Nguyễn Bá Trác qua giọng ngâm điêu luyện hùng hồn của nhà thơ Ðào Vĩnh Tuấn (XLTV Chủ Tịch Văn Bút VNHN, rồi các nữ ca sĩ Shayla, Thiên Trang, Nhật Hạnh, Khánh Hồng…cất giọng oanh vàng, làm cho đêm Dạ tiệc Bóng Hồng Quê Hương thêm khởi sắc.

 

Ðã qua bảy năm rồi mà tôi vẫn không quên được chuyến đi đầy kỷ niệm này. Bên tai tôi vẫn còn như văng vẳng âm thanh ngọt ngào của Trưởng Ban Tổ Chức ngày Ðại Hội, thi sĩ Quốc Nam “Trải 5000 năm lịch sử, người phụ nữ đã đóng góp công sức lớn lao vào sự hưng thịnh của đất nước, sự trưởng thành của các cộng đồng Việt khắp nơi trên thế giới. Ðặc biệt là những phụ nữ cầm bút đã nói lên biết bao hy sinh và vinh nhục của nữ giới. Họ rất xứng đáng được quần chúng tuyên dương. Từ Ðại Hội vinh danh một số phụ nữ tài hoa hôm nay, chúng tôi chỉ muốn đốt lên ngọn lửa khích lệ nữ giới sẽ nhận lãnh nhiệm vụ trở lại quê hương làm lịch sử, dùng bàn tay nhân ái xoa dịu những vết thương dân tộc đã chịu đựng quá nhiều khổ đau suốt bao thế kỷ qua…”

Tiếng nói của người có công lao nhiều nhất trong ba ngày Ðại Hội Văn Chương Phụ Nữ VN kỳ I vẫn vang mãi bên tai tôi, và hình ảnh từng khuôn mặt vẫn cứ như còn hiện diện trước mắt tôi. Trong đầu óc tôi, người phụ nữ có nụ cười nhân hậu, đức tính tuyệt vời đã « support » cho phu quân là thi sĩ Quốc Nam gặt hái thành công rực rỡ cho ngày Ðại Hội ; và còn nữa, những mạnh thường quân, những hội đoàn, những thân hữu và cộng đồng Việt Nam miền Tây Bắc mà tôi vô cùng trân quý. Hình ảnh các nữ lưu thân thương sau đó đã “tung cánh chim tìm về tổ ấm”, bay đi khắp nẻo đường đời. Một trong những anh đã làm công tác thiện nguyện đưa đón chị em chúng tôi trong ba ngày qua vẫn không ngại ngần bỏ ngày làm việc buổi sáng thứ hai đưa ba chúng tôi Vĩnh Tuấn, Thu Nga và tôi ra phi trường Sea Tac trở về chốn cũ, đó là nhà thơ Hoàng Mai Nhất. Trên đường đi anh đọc lại bài thơ « Em Sài Gòn » do chính anh sáng tác, khiến chúng tôi càng ngậm ngùi thương nhớ quê hương, và thầm phục những chiến sĩ lưu vong vẫn luôn giữ được tâm hồn văn chương cao quý… Những hình ảnh, những kỷ niệm vô vàn thân yêu của một chuyến đi vẫn còn thao thức mãi trong tôi…cho dù ngày ấy tóc tôi còn đen huyền, bây giờ đã lâm râm bạc ; thì ra đã bảy năm rồi, ôi thời gian trôi nhanh quá, tưởng chừng như một giấc mơ đầy mộng đẹp vừa mới hôm qua …

 

NPNA– Thung Lũng Hoa Vàng San Jose

Last Updated on Friday, 20 April 2012 13:45
 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation