Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
Chùm thơ Quốc Nam #3 PDF Print E-mail
Written by Quốc Nam   
Thursday, 16 February 2012 14:04

Địa Chỉ Tôi

Nếu ai hỏi tôi, nơi nào địa chỉ?

Đã qua nửa vòng trái đất đau thương.

Tôi còn chi trong mắt đời bão nổi.

Suốt kiếp lưu vong không chốn về nguồn.

***

Tôi, nước mắt, giữa khung trời hải ngoại.

Đã bao năm không mái ấm gia đình.

Không cửa nhà, mưa nắng, mãi lênh đênh.

Tôi tìm tôi trong nỗi sầu viễn xứ.

Nếu hỏi tôi một chốn nào trú ngụ?

Tôi nào đâu có địa chỉ bao giờ.

Kể từ khi bỏ quê cũ xa mờ,

Vẫn sống bên lề phồn vinh phố thị.

Địa chỉ tôi là góc đời ảo mị,

Mãi lang thang, tìm một chốn ủi an.

Óc tim tôi in hình bóng xóm làng,

Nắng cổ tích trên dậu tre, hoa, bướm.

Xin hãy cho tôi tình quê thắm đượm.

Địa chỉ tôi là một mái tranh nghèo.

Ruộng lúa vàng làm lịch sử cuốn theo,

Trong tình tự dân tôi vươn sóng lớn.

Em hãy hiểu đời lưu vong tôi, vốn

Chưa bao giờ tìm được một cõi về.

Bởi hồn tôi khắc khoải từng đêm mê.

Bến hạnh phúc là quê hương bất hạnh.

***

Em yêu dấu, khi nào em nữ thánh,

Sẽ biết tôi còn thiếu chốn bằng an.

Từ lưu đày, đã qúa hai chục năm,

Tôi ao ước địa chỉ nào có thực.

Nay quê nhà còn dẫy đầy áp bức.

Đồng bào tôi thiếu dân chủ tự do.

Tôi lật trang lịch sử biến thành thơ.

Xin đốt đuốc xác thân này tranh đấu.

Rồi có ngày tôi, em về bến đậu,

Trên luống rau gốc lúa của quê hương.

Địa chỉ tôi là mái lá bình thường.

Em thấy đó, giấc mơ tôi nhỏ, bé.

 

QUỐC NAM

(Tháng tư 1997)

 

 

Dạ Tình

Tình yêu chảy vũng cuộc đời,

Tuyết bay trắng áo. Em cười thênh thang.

Mùa thu trải thảm dịu dàng,

Môi hôn thắp lửa trên cành thương yêu.

Tới đây, em đã diễm kiều,

Mắt tròn mê đắm muôn điều nhỏ to.

Ta yêu nhau như giấc mơ,

Em nằm dáng gối ngạt ngào tóc hương.

Đôi tay có nhánh nhạc hồng,

Có bàn chân ngọc, vòng ôm thiên đàng.

Vẫn trong nhau một nhân gian,

Nghe như nhã nhạc vang lừng phương em.

Anh về hồn đắm say thêm,

Dành cho nhau nhé, vạn đêm ân tình.

 

QUỐC NAM

 

 

Vết Chém

 

Tháng chín tôi về gọi gió xa.

Hồn mang thương tích một đêm ngà.

Bàn tay em động, như tiền kiếp.

Ta níu kéo nhau. Mắt nhạt nhòa.

 

Đại hồ thức giấc, nẻo mê say.

Em với mắt xanh, đợi bến này.

Ai mộng chiều thu, hoan lạc tưởng?

Nụ hôn vội vã, thoáng mây bay.

 

Nhan sắc em mờ giọt lệ, đêm.

Đa mang ân ái, mộng êm đềm.

Và trong giây phút mê man ấy,

Em có thấy mình cách biệt thêm?

 

Tôi đã yêu em, phút ngỡ ngàng.

Hồn qua bến đỗ, sóng bình an.

Mốt mai trong mối tình vô vọng,

Xin giữ cho nhau điệp khúc vàng.

 

Xa nhau tôi vẫn trong màu nhớ,

Nhát chém oan khiên liệm tím hồn.

Em có còn chăng niềm thương tỏ,

Vết thương rỉ máu vạn đêm trường.

 

QUỐC NAM

 

 

Chút Hờn Ghen Vào Mộng

 Mộng bỗng vỡ, và cuồng lưu cũng mở,

Em, tình dâng đã thoảng cõi mơ hồ.

Đường tử sinh phút giây thành huyệt mộ,

Anh, sóng sôi, biền biệt một âm hờ.

***

Hãy cố quên, những ngọn đồi cỏ biếc,

Trăng sao nào tỏ rõ ngón tay hờn.

Đường chim bay, em có thấy cỏ hồng?

Vụt hờn ghen, trả về cơn thức giấc.

Tội tình gì. Xin cao rao cung bậc.

Đời cho nhau một lượng máu tình cờ.

Em hãy quên. Dù tình đã thành thơ.

Dấu vết đó, trăm năm mềm kỷ niệm.

 

QUỐC NAM

 

 

 

9 Đoản Khúc Tôi

 

Tháng chín tôi đời câm nín thêm,

Tin yêu vất vưởng dấu môi mềm.

Em, mây, đất, nắng thành dâu biển,

Tôi với trời xanh ngập bóng đêm.

 

Tháng chín tôi về quên gió bay,

Bốn mươi lăm tuổi, vết răng đầy.

Mắt em đâu đó. Đời hư ảo,

Tôi đã, nhiều năm, cuộc tỉnh say.

 

Tháng chín tôi phiền muộn trái tim,

Em treo mộng ảo giấc chung tình.

Sao không lưu lại vùng yêu dấu,

Biết mấy tàn phai khóc một mình!

 

Tháng chín tôi tìm tôi áng mây,

Em xa nẻo cũ, biệt phương này.

Nếu tình có nghĩa là phương tiện,

Tôi sẽ ngàn năm vạn đổi thay.

 

Tháng chín tôi bên hồn nến cũ,

Bốn mươi lăm ngọn (*) cháy lan dài.

Mốt mai em có về nơi đó,

Xin hãy thương dùm một dáng nai.

 

Tháng chín tôi xa lìa dấu đạn,

Vết thương chinh chiến tách riêng người.

Bàn tay em có đôi lần chạm

Da thịt tôi, qua giấc mộng đời...

 

Tháng chín tôi, em, vầng nhật nguyệt,

Một ngày sinh nhật, một buồn thêm.

Đôi bờ ân ái, sâu lòng huyệt,

Nhan sắc, riêng nhau một nỗi niềm.

 

Tháng chín tôi về gọi nắng phai,

Em đi trải lụa dấu chân lầy.

Đêm tôi, tay thả trên cồn ngực,

Môi mắt còn in kỷ niệm đầy.

 

Con nai ngơ ngác, kêu lòng mẹ,

Tháng chín tôi rưng giấu lệ hoài.

Em thấy chăng thu qua rất khẽ,

Tôi còn đứng đợi mấy tàn phai.

 

QUỐC NAM

(*) Bốn mươi lăm ngọn nến: Sinh nhật thứ 45.

 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation