Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
Bình luận gia Phạm Lễ: 47 năm, Chiến Sĩ Văn Hóa Quốc-Nam PDF Print E-mail
Written by admin   
Monday, 14 November 2011 11:35
Bình luận gia Phạm Lễ: 47 năm, Chiến Sĩ Văn Hóa Quốc-Nam
Nếu danh xưng “CHIẾN SĨ VĂN HÓA VIỆT NAM” để gọi một người Việt Nam chỉ biết cầm súng và cầm bút mưu sinh trong quãng đời 47 năm, thì nhà thơ nhà báo Quốc-Nam quả đúng là mẫu người mà chúng ta thương mến gọi tên ông một cách đúng nghĩa như vậy

 

Tiến sï / Bình Luận Gia Phạm Lễ:

47 năm, Chiến Sĩ Văn Hóa Quốc-Nam

LTS.- Tiến Sĩ/Bình Luận Gia Phạm Lễ sinh trưởng tại Hà Đông (Bắc Việt Nam). Ông nguyên là chuyên viên phân tích tình báo của Bộ Tư Lệnh Đặc Nhiệm 116.9 Hoa Kỳ thuộc J2/MACV từ năm 1962 đến 1975. Ông từng là Trưởng Phái Đoàn VNCH tại Hội Nghị Liên Minh Thế Giới Chống Cộng kỳ thứ 17.

Phạm Lễ đã tốt nghiệp: Nông Lâm Súc năm 1964, Cử Nhân Luật Khoa năm 1965, Cao Học Quản Trị Kinh Tế năm 1969.

Định cư tại Hoa Kỳ từ năm 1981. Tiếp tục đường học vấn tại San Francisco với văn bằng Tiến Sĩ Thần Học, và được thụ phong Mục Sư tại Hội Thánh Tin Lành Seven Trees Baptist (San Jose). Năm 1992, ông tốt nghiệp bác sĩ Y Khoa Phật Giáo (B.M.D.) và hành nghề y tại San Jose. Đầu thập niên 2000, ông là giáo sư giảng dậy tại East-West Medicine University ở California, môn Biology & Psychology. Ông cũng là chủ nhiệm/chủ bút nguyêtsệan CM hiện nay, chủ nhiệm tạp chí Exiler World trong thập niên 1980, và là bỉnh bút của một số báo chí Việt ngữ như Chính Luận (Cali), Đất Đứng, Saigon USA...

Ngoài ra, cuốn sách nghiên cứu văn học của Phạm Lễ tựa đề “Trả Lại Chỗ Đứng Cho Vũ Trọng Phụng trong nền văn học Việt Nam” xuất bản cách đây 20 năm, nay đang được dư luận khắp nơi chú ý, bởi vì cuốn tiểu thuyết “Số Đỏ” của cố văn hào Vũ Trọng Phụng, nay đã được công nhận là một trong những tác phẩm đặc sắc nhất trong kho tàng văn chương Thế Giới. Dưới đây là bài viết của TS Phạm Lễ:

Tháng Tư năm 2008, vừa đúng 33 năm chúng ta kẻ trước người sau đã tạm phải rời quê hương Việt Nam. Đàn chim Việt vỡ tổ bay tứ tán bốn phương trời. Có biết bao cánh chim đã gãy cánh và ngủ yên trong lòng đất ở một nơi nào đó, mà chúng ta gọi là vùng đất tạm dung.

Nhưng bên cạnh đó, người chiến sĩ xa xứ đã một thời thao trường đổ mồ hôi nơi vũ đình trường Võ Bị, đến đỉnh núi Lâm Viên của Đà Lạt, nay vẫn tiếp tục cuộc chiến mà tôi gọi là “CUỘC CHIẾN ĐẤU VẪN CÒN TIẾP DIỄN”.

Mặc dù thịt da đã in sâu chứng tích của một thời xông pha trong lửa đạn chiến trường. Trở thành người thương phế binh của thời chiến. Giã từ vũ khí, cởi  bỏ chiến y, nhưng nào ông đã chịu ngưng nghỉ. Nghiệp dĩ cộng với căn bản văn hóa và sự tôi luyện của quân trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, sống trong một xã hội đầy bất công và hỗn loạn, khi tuổi đời đang bước vào “tam thập nhi lập”. Ở giai đoạn đó không cho phép người chiến sĩ buông xuôi chí làm trai Nam Bắc Đông Tây để hưởng thụ, như một số thanh niên may mắn trước thời cuộc.

Buông tay súng, thì đã có cây bút làm vũ khí. Thi sĩ, nhà báo Quốc Nam đã tự trang bị cho mình thứ vũ khí đa năng đó trong cuộc hành trình dài đằng đẵng. Con đường ông đã vạch và tiếp tục lên đường dấn thân, vì lý tưởng đấu tranh cho Tự do Dân chủ, bảo tồn và phát huy văn hóa dân tộc, trong suốt hơn 3 thập niên qua tại hải ngoại.

Chiến sĩ văn hóa Quốc Nam vẫn lặng lẽ, âm thầm và cô đơn chiến đấu, mà ít ai hiểu được tâm sự thầm kín của ông. Không phải ông không biết vinh thân phì gia như biết bao người khác, mà vẫn dấn thân, chỉ vì tấm lòng và nỗi niềm  của người chiến sĩ thật sự nơi chiến trường khi trước và tiếp tục chiến đấu trên trận tuyến văn học nghệ thuật, để phát huy truyền thống văn hóa Việt Nam nơi hải ngoại hôm nay.

Chiến sĩ Văn Hóa Quốc Nam đã tâm sự cùng chúng ta như sau:

“Đêm bao la tâm sự
Ta siết tay bạn hiền.
Hẹn nhau làm lịch sử
Dựng đất nước ba miền.
Vang vang lời hịch cũ
Quyết diệt bọn cuồng điên”.

Ngay những ngày đầu của tháng 5/1975 tại Hongkong, khi Quốc Nam thoát khỏi Việt Nam trên chuyến tàu Trường Xuân, ông đã làm Chủ Bút ngay một tờ báo bằng tiếng Việt tại trại tị nạn Hồng-Kông (bán tuần san Tre Xanh). Có lẽ Quốc Nam là một trong vài nhà báo Việt Nam hành nghề liên tục ở hải ngoại từ ngày chế độ Miền Nam sụp đổ đến ngày nay. Ông cũng là nhà báo đầu tiên của người  Việt tị nạn đã được nhật báo Anh ngữ South China Morning Post ở Hongkong phỏng vấn, khi vừa đặt chân đến đảo này.

Chặng đường nghiệp dĩ mà thi sĩ, nhà báo Quốc Nam đã và vẫn lững thững đi mãi cho đến hôm nay, mà chưa bao giờ người ta thấy ông ngưng nghỉ hoặc tỏ vẻ chán nản. Với sự kiên trì hành nghề cầm bút như vậy, nhiều báo chí Hoa Kỳ từ Kansas City (MO), Seattle (WA), San Jose (CA) đã có bài ca ngợi sự làm việc chuyên cần với nghề nghiệp không biết mệt mỏi của ông trong nhiều thập niên qua.

Ngoài ra, thi sĩ Quốc Nam cũng là người đã sáng lập: Cơ Sở Văn Hóa Đông Phương từ năm 1976, Giải Quốc Tế Tượng Vàng VN từ năm 1987, Hệ Thống Truyền Thanh Saigon (SRBS) từ năm 1993 tại tiểu bang Washington mà ông đã đặt tên là “Cao Nguyên Tình Xanh”. Cũng như ông đã đặt tên cho vùng San Jose là “Thung Lũng Hoa Vàng” dạo trước.

Ông là một trong vài người tiên phong khởi xướng “Chiến Dịch Tình Thương Dưới Ánh Mặt Trời” rất thành công ở miền Bắc California để cứu giúp đồng bào vượt biển, và xây dựng Kỳ Đài Việt Nam tại San Jose trong những thập niên 1980-1990.

Thi sĩ Quốc Nam chẳng bao giờ màng đến danh vọng hay thành tích cho cá nhân. Ông đã rời bỏ tất cả, coi đó chỉ là những bụi hồng trần, để lại miền Bắc Cali. Trở về Cao Nguyên Tình Xanh, ông âm thầm làm việc, đồng thời tiếp tục dùi mài kinh sử, tạo dựng lại mái ấm gia đình. Sau bao năm tháng học hành, ông đã tốt nghiệp văn bằng Cao Học Quản Trị Kinh Doanh (MBA) năm 1993. Bên cạnh đó, với sự tiếp tay bởi người bạn đời của ông, thi sĩ Quốc Nam đã thành công trong việc tổ chức một Đại Hội Văn Hóa mang tầm vóc quốc tế năm 2000 tại Nhà Vòm nổi tiếng thế giới là Tacoma Dome. Đây là một trong những thành tích mà ít có ai đủ khả năng, tài chánh, và nhân lực, để thực hiện. Chúng ta có thể tạm gọi là một chứng liệu trong sinh hoạt của cộng đồng Việt Nam nơi hải ngoại.

Theo người viết, những bằng hữu và thân hữu đã từng sinh hoạt với thi sĩ Quốc Nam suốt từ năm 1961 đến nay (47 năm qua), từ đời quân ngũ cho đến báo giới- Cả hai mặt trận quân sự lẫn văn hóa, dù đôi khi có khác biệt về chiến thuật- Ai cũng phải công nhận chiến sĩ Quốc Nam chưa bao giờ mệt mỏi, và chưa bao giờ chùn bước trước bất cứ nghịch cảnh nào.

Cho tới nay, trong chúng ta có rất nhiều người đã thay đổi nghề nghiệp vì hoàn cảnh, để thích nghi với cuộc sống lưu vong. Trái lại, thi sĩ Quốc Nam “Người chiến sĩ văn hóa của chúng ta” vẫn sống chết với nghiệp dĩ của mình, trong văn chương, thi ca và truyền thông báo chí.

Như đã nói ở trên, vừa ra đến hải ngoại qua biến cố tháng 4/75, ông là một người Việt Nam đầu tiên tiếp tục hành nghề cầm bút của mình cho đến hôm nay.

Có quen biết và cùng sinh hoạt với thi sĩ Quốc Nam mới thấy được người chiến sĩ văn hóa này đã trường chinh, rong ruổi, trên mạët trận văn hóa một cách can trường.

Ông đã “Tự Thắng” để “Chỉ Huy” chính mình trước một cuộc chiến đầy chông gai, trắc trở, và trong sự đơn độc. Chính vì thế, người ta không lấy gì làm ngạc nhiên, khi một số tổ chức người Việt uy tín đã sớm nhìn ra những việc làm hữu ích cho nền văn hóa Việt Tộc của thi sĩ Quốc Nam, bằng cách tuyên dương ông là một “Chiến Sĩ Văn Hóa Việt Nam”. Đó là các tổ chức: Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH Ontario (Canada, 1992), Hội Sinh Hoạt Văn Hóa VN tiểu bang Louisiana (1994), Hội Ký Giả Việt Nam Hải Ngoại (2001), Tổng Hội Cựu SVSQ Trường Võ Bị Quốc Gia VN (2001), và Hội Ái Hữu Cựu SVHS Di Cư 1954 (năm 2003), Hội Phụ Nữ Mê-Linh Washington (2005), Hội Thân Hữu Trường Xuân Washington (2008).

Thực khó ai có thể yêu nghề và liên tục sinh hoạt văn hóa trong hơn bốn thập niên đầy sóng gió, đầy ngộ nhận như hiện tình đất nước VN trước và sau năm 1975. Thi sĩ Quốc Nam dám sống chết với những gì mà mình đã chọn lựa, hãnh diện hành xử trong cung cách của một người thật sự là “Chiến Sĩ”. Ông đã không khiếp nhược trước bạo lực, áp  bức, bôi lọ, không ươn hèn qui hàng các địch vận hiềm khích, hay bị xiêu lòng khi nhóm nào đó dùng tiền tài mua chuộc.

Không màng danh lợi, quyền hành, vì thế thi sĩ Quốc Nam đã điều khiển Cơ Sở Văn Hóa Đông Phương, báo Đông Phương, Giải Quốc Tế Tượng Vàng Việt Nam (VN’s International Golden Awards) một cách nhiệt tình và trung thực.

Bên cạnh đó, cũng có nhiều bực dọc, ê chề, khó khăn, trên chặng đường mà chiến sĩ văn hóa Quốc Nam đã và đang tiếp tục đi. Khi xưa học giả Nguyễn Bá Học đã viết: “Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông”. Vâng, nếu cuộc đời bằng phẳng thì anh hùng hào kiệt nào ai đã biết ai.

Nếu danh xưng “CHIẾN SĨ VĂN HÓA VIỆT NAM” để gọi một người Việt Nam chỉ biết cầm súng và cầm bút mưu sinh trong quãng đời 47 năm, thì nhà thơ nhà báo Quốc-Nam quả đúng là mẫu người mà chúng ta thương mến gọi tên ông một cách đúng nghĩa như vậy.

Trong đêm sinh hoạt đánh dấu một phần tư thế kỷ sinh hoạt của Cơ Sở Văn Hóa Đông Phương (Đông-Phương Foundation) mà thi sĩ Quốc Nam đã đặt tên là “Đêm Ân Tình Việt Nam”, tại thủ đô tị nạn Little Saigon (Nam Cali) ngày 26 tháng 10 năm 2001. Với cương vị Tân Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị của Cơ Sở Văn Hóa Đông Phương và Tổng Giám Đốc Hệ Thống Truyền Thanh Saigon (Saigon Radio Broadcasting System), ông đã thay mạët hai cơ sở nêu trên cám ơn quan khách, bằng hữu hiện diện trong buổi tiếp tân đầy tình người này. Phu nhân của thi sĩ Quốc Nam đã cùng ông nhận được nhiều tràng vỗ tay tán thưởng và ca ngợi, về việc đóng góp của ông bà cho sinh hoạt văn hóa Việt Nam tại hải ngoại.

Mặc dù, chúng tôi đã tham dự rất nhiều buổi sinh hoạt, nhưng phải nói “Đêm Ân Tình Việt Nam” quả là đầy ắp tình người, tình đồng nghiệp đối với Chiến Sĩ Văn Hóa Quốc Nam. Bên trời lưu lạc cũng phải còn một chút gì để vương vấn, lưu lại tình người, như mọi người đã thân ái đến với thi sĩ Quốc Nam, khi ông cảm tạ mọi giới đồng bào từng hỗ trợ các hoạt động văn hóa của ông đạt một số thành quả tốt đẹp trong hơn 25 năm qua.

Biết đến khi nào thì người “Chiến Sĩ Văn Hóa” Quốc Nam mới giã từ vũ khí đây nhỉ? Người viết xin tặng ông mấy câu thơ sau đây:

Alpha Đỏ đã một thời oanh liệt,

“Thung Lũng Hoa Vàng” chàng đặt địa danh.

“Văn Hóa Đông Phương” đậm ghi sử Việt,

“Cao Nguyên Tình Xanh” chàng vẫn tung hoành.

PHẠM LỄ, Ph. D., BMD (San Jose, California 2008)

 

Phạm Lễ: Quốc Nam, 24 năm trong mặt trận văn hóa lưu vong

Từ 30/4/75 đến 30/4/99, hai mươi bốn năm là quãng thời gian khá dài kể từ ngày Cộng Sản Bắc Việt cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam. Đồng bào trong nước không còn được hưởng sự tự do và an bình nữa. Thế thái nhân tình đã đổi thay, chỉ vì những đặc trưng văn hóa của dân tộc đã bị chủ thuyết Mác Lê của Cộng Sản áp đặt lên toàn thể 75 triệu người dân trên quê hương Việt Nam suốt 24 năm qua.
Cũng thời điểm 24 năm này, đoàn người lưu vong chúng ta đã ở đây vì không chấp nhận sống với chế độ phi nhân Cộng Sản, để tìm được tự do nơi hải ngoại. Cộng Đồng Người Việt lưu vong sau 24 năm xa lìa quê mẹ ngày một thêm lớn mạnh là nhờ ở đức tính kiên trì, lòng quyết tâm và sức chịu đựng. Bởi đâu mà có được như vậy? Phải chăng vì chúng ta đang và đã có những mẫu người sinh hoạt trên các bình diện như báo chí, văn chương, âm nhạc, chính trị, xã hội, bằng ngôn ngữ Việt Nam trong suốt hơn 2 thập niên?
Ngay từ những ngày đầu của chặng đường lưu vong tại các trại tạm trú ở Hongkong, Guam, Subic Bay... chúng ta đã có một số tờ báo Việt ngữ đầu tiên phát hành. Nhưng có lẽ vì còn quá lo sợ, buồn phiền, thương tiếc những dấu chân kỷ niệm, nên ít ai để ý tới những công lao đó!
Ghi dấu chặng đường 24 năm lưu vong của Cộng Đồng Việt Nam hải ngoại trên bước đường tị nạn, người viết muốn điểm lại vài nét sinh hoạt văn học nghệ thuật, trong đó gồm công tác duy trì tiếng Việt, như báo chí và ca nhạc, đã khắc sâu trong tâm hồn và đời sống chúng ta. 
Tuy nhiên, các bài viết loại này từ lâu nay đã không thể nào không bị thiếu sót vì vô tình hay cố ý. Thêm vào đó, cũng đôi khi có sự vị kỷ hoặc tinh thần phe nhóm, đã làm cho chúng ta quên đi những chiến sĩ tiên phong trong giới cầm bút để duy trì nền văn hóa Việt Nam nơi hải ngoại.
Trong phạm vi hạn hẹp của bài này, chúng tôi muốn được nhắc tới một khuôn mặt quen thuộc trong các công tác đấu tranh và duy trì văn hóa Việt-tộc nơi hải ngoại. Đó là người ‘chiến sĩ tiên phong’ Quốc Nam (Tổng Thơ Ký Cơ Sở Văn Hóa Đông Phương, từ năm 1976).  Chúng tôi gọi Quốc Nam là Chiến Sĩ trên khía cạnh thật sự và khiêm cung của một con dân đất nước Việt Nam. Vào giữa thập niên 1960, cơn sốt Việt Nam lên cao sau cái chết của Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Chỉ vì cố Tổng Thống của chúng ta muốn chính nghĩa Quốc Gia được sáng tỏ, bằng cách tự dân Việt chiến đấu với chủ thuyết Cộng Sản để giành thắng lợi; chứ không muốn người Mỹ đổ quân vào nước ta, để bị xuyên tạc là cõng rắn cắn gà nhà. Tuy nhiên, lúc đó người Mỹ đã sai lầm khi dùng áp lực và tiền bạc để sát hại vị Tổng Thống cương trực này. Thế là chiến tranh mở rộng. Và trong bối cảnh tang thương đó, người thanh niên đôi mươi mang tên Nguyễn Quốc Nam đã gạt bỏ mọi đặc ân miễn dịch, tình nguyện gia nhập Quân Đội để bảo vệ lãnh thổ VNCH từ năm 1965.
Sau khi tốt nghiệp khóa 22 Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam (Dalat), ông đã lặn lội khắp trận địa để chiến đấu chống quân thù phương Bắc, hầu bảo vệ quê hương và đồng bào mình. Chiến sĩ Nguyễn Quốc Nam đã không từ nan bất cứ việc khó khăn nào. Ông cầm súng và đồng thời cũng cầm bút, để nói lên đời binh nghiệp oai hùng của người lính Alpha Đỏ và đồng đội của ông.
Cuộc chiến đã cướp đi biết bao mạng sống của đồng đội, và chính ông cũng đã bị thương trận mấy lần. Cuối cùng chiến sĩ Nguyễn Quốc Nam đã phải giã từ vũ khí. Rồi thay vì cầm súng, ông tiếp tục cầm bút chiến đấu liên tục cho tới ngày 30 tháng tư năm 1975.
Vào giờ thứ 25 của Nam VN, ông đã xuống con tàu Trường Xuân lúc 1:30 giờ ngày 30/4/75, như định mệnh đã gắn cho ông. Trên bước đường tị nạn ở Hongkong, thi sĩ Quốc Nam đã làm Chủ Bút bán tuần san Tre Xanh, là một trong rất ít tờ báo Việt ngữ đầu tiên ấn hành nơi hải ngoại lúc bấy giờ. Ông Quốc Nam đã được nhật báo Anh ngữ South China Moring Post ở Hongkong viết hai bài báo trong 2 số ngày 28 tháng 6 và 14 tháng 7 năm 1975.
Trên chặng đường tị nạn tại Hoa Kỳ, tiểu bang Missouri là nơi ông Quốc Nam cư ngụ lúc đầu, ông đã tiến hành và cho xuất bản ngay tạp chí Hoài Hương, từ tháng 8 năm 1976. Đến năm 1979 tờ báo đổi tên là Đông Phương, liên tục phát hành cho tới cuối năm 1986. Tờ báo đã đình bản sau 10 năm góp mặt với làng báo Việt ngữ hải ngoại.
Cũng từ năm 1976, thi sĩ Quốc Nam đã thành lập Cơ Sở Văn Hóa Đông Phương, với mục đích xuất bản sách báo, băng thơ nhạc, trình diễn văn nghệ, và chiếu phim Việt Nam, nhằm xoa dịu những khắc khoải lo âu của những lưu dân nơi đất khách quê người. Chính Cơ Sở Văn Hóa Đông Phương đã khám phá ra nhiều tài năng mới trên hai lãnh vực văn chương và âm nhạc. Thi sĩ Quốc Nam qua Cơ Sở này đã nâng đỡ 4 nhà văn mới được nổi danh mau chóng trong các cộng đồng người Việt hải ngoại là các nhà văn Trường Sơn Lê Xuân Nhị, Nguyễn Ngọc Ngạn, Vũ Thị Dạ Thảo và Ngọc Thủy.
Thêm vào đó, thi sĩ Quốc Nam đã là người sáng lập Giải Quốc Tế Ca Sĩ Tượng Vàng Việt Nam từ tháng 7 năm 1987. Nhờ được sự yểm trợ nhiệt tình của nhiều vị mạnh thường quân, giới ca nhạc sĩ và giới truyền thông khắp năm châu, Giải Tượng Vàng đã diễn ra tốt đẹp gần 12 năm qua. Cho tới nay giới trẻ Việt Nam ở khắp nơi đã hưởng ứng đông đảo và gây được tiếng vang khá lớn nơi các cộng đồng Việt Nam toàn thế giới. Đây được coi là giải thưởng ca nhạc truyền thống của người Việt duy nhất được một số văn nghệ sĩ danh tiếng viết thành sách nhan đề ‘Câu Chuyện Một Chiếc Tượng Vàng’ để lưu giữ mãi mãi.
Một điều hy hữu khác là khi nhắc đến thành phố San Jose hay viết về các sinh hoạt cộng đồng tại Bắc Cali, thì đều dùng các tên gọi như Thung Lũng Hoa Vàng, Thủ Phủ Tình Thương, hay Thủ Đô Văn Hóa của Người Việt Tỵ Nạn. Nhưng ít ai biết tới người đã khai sinh ra những mỹ từ đó. Xin thưa rằng: đó chính là công khởi xướng hoặc sáng tạo ra các tên gọi trên từ ‘chiến sĩ văn hóa’ Quốc Nam.
Người ta quen đọc Truyện Kiều, nhưng không nhiều người nhớ đến tác gỉa Nguyễn Du. Đó cũng là trường hợp của ngày hôm nay, quả là khiếm khuyết nếu ta quên tác giả Quốc Nam đã đặt tên cho San Jose là ‘Thung Lũng Hoa Vàng’, khi ông từ Seattle ghé Bắc Cali vào năm 1979. Rồi cũng chính ông đã đặt cho tiểu bang Washington một tên gọi thơ mộng khác là ‘Cao Nguyên Tình Xanh’ từ năm 1988. Vào thập niên 80, con số đồng bào vượt biển lên cao nhất. Thi sĩ Quốc Nam đã cùng một vài cơ quan truyền thông thân hữu khởi xướng ‘Chiến Dịch Tình Thương Dưới Ánh Mặt Trời’ ở miền Bắc California, nhằm quyên góp tiền bạc cứu giúp đồng bào trên Biển Đông. Ông đã cùng quý vị lãnh đạo tôn giáo lên Truyền Hình hoặc họp báo kêu gọi đồng bào tích cực hỗ trợ cuộc lạc quyên này. Nhờ vậy, ngay từ tháng đầu của chiến dịch, ông Quốc Nam và Ban Khởi Xướng đã quyên góp được gần 100 ngàn Mỹ kim. Từ đó, San Jose được dư luận khắp nơi gọi là ‘Thủ Phủ Tình Thương’. Cũng tại San Jose, thi sĩ Quốc Nam đã thực hiện ‘Ngày Thi Ca Việt Nam’ vào chiều mùng 5 tháng 5 năm 1991, được 500 người mua vé tham dự. Một trong những người hiện diện trong chương trình thơ nhạc này là thi sĩ Nguyên Sa Trần Bích Lan đã phải thốt lên: đây là ‘Thủ Đô Văn Hóa của Người Việt Tị Nạn’.
Tháng 10 năm 1993, thi sĩ Quốc nam trở lại miền Tây Bắc Hoa Kỳ với công tác tạo dựng một đài phát thanh Việt ngữ mang tên Saigon Radio trên băng tần AM-1360, để phục vụ cộng đồng hàng ngày. Tại miền này, ông lại khích lệ mọi người Việt hát nhạc Việt bằng cách sáng lập thêm một giải thưởng ca nhạc nữa với danh xưng ‘Giải Tài Năng Mới Việt Nam Miền Tây Bắc Hoa Kỳ’ từ tháng 12 năm 1994. Giải này cũng được người Việt ở các tiểu bang Alaska, Washington, Oregon và Idaho hưởng ứng nồng nhiệt.
Về tác phẩm, thi sĩ Quốc Nam đã đóng góp với nền văn hóa Việt Nam 5 cuốn sách. Trong số này có một tuyển tập thơ văn viết cho tuổi trẻ Việt Nam tựa đề ‘Quê Hương Nước Mắt’, được in đi in lại tới 4 lần tại hải ngoại.
Một số sáng tác của thi sĩ Quốc Nam đã được những nghệ sĩ tên tuổi ngâm trong các băng thơ có tựa đề: Ngày Tháng Ngậm Ngùi do Trung Tâm Khánh Hà, Hương Thời Gian do Trung Tâm Diễm Ca, Cánh Nhạn Quê Hương, và Giọt Thơ Trên Phím Đàn do Trung Tâm Quỳnh Như sản xuất.
Trong suốt 24 năm qua, giới truyền thông Việt ngữ cũng như ngoại ngữ đã nói khá nhiều về công trình và hoạt động văn hóa phục vụ cộng đồng VN của Chiến Sĩ Văn Hóa Quốc Nam. Ngoài Đài TV King 5, Đài Phát Thanh  KUOW 94. 9FM, một số báo chí Trung Hoa, Đại Hàn ở tiểu bang Washington đôi lần nói về Quốc Nam, ông từng được 3 nhật báo Hoa Kỳ phỏng vấn là Kansas City Times ngày 16 tháng 2/1978, Seattle Times ngày 21 tháng 7/1994, và Post Intelligencer ngày 26 tháng 8/1996.
Có lẽ vì những thành tích nêu trên, thi sĩ Quốc Nam đã được tuyên dương là ‘Chiến Sĩ Văn Hóa Việt Nam’ bởi Hội Sinh Hoạt Văn Hóa tiểu bang Louisiana (Hoa Kỳ) ngày 15 tháng 1/1994 và Liên Hội Cựu Quân Nhân  QLVNCH Ontario (Canada) ngày 2 tháng 5/1992.
Trong dịp đánh dấu 24 năm tị nạn của tập thể người Việt nơi hải ngoại, người Việt chúng ta hãy ghi nhận những người đã góp công hoặc góp của cho sự bảo tồn và phát huy nền văn hóa Việt Tộc ở hải ngoại. Trong số này, chúng ta nhận diện thi sĩ Quốc Nam vẫn bền bỉ chịu đựng trong sinh hoạt văn học nghệ thuật liên tục suốt hơn 2 thập niên qua, đã đóng góp không nhỏ cho nền văn văn hóa Việt Nam được mãi mãi phong phú nơi hải ngoại. Quả thật ông Quốc Nam xứng đáng được gọi là một ‘Chiến Sĩ Văn Hóa Việt Nam’ kiên cường của chúng ta.
San Jose, ngày 30 tháng tư năm 1999

PHẠM LỄ, PhD, BMD
(Bình luận gia, Tiến Sĩ, Bác sĩ, Tác giả ‘Trả lại chỗ đứng cho Vũ Trọng Phụng trong văn học Việt Nam’)

Ghi chú:
Bài trên đây đã được Tác Giả Phạm Lễ viết từ tháng tư năm 1995. Tháng tư năm 1999, bài này được Tác Giả sửa lại chút đỉnh, để in trong thi tập ‘Người Tình Quê Hương’ xb lần thứ nhất tháng 12/1999.

 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation