Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
Tiến Sĩ Nguyễn Chương: Áo Tím Quê Hương PDF Print E-mail
Written by admin   
Monday, 14 November 2011 11:23
Tiến Sĩ Nguyễn Chương: Áo Tím Quê Hương
Tôi đọc tất cả nguồn sáng tạo của Quốc Nam, đi từ những cụm hoa đầu vườn tới những trái chín cuối vườn, nhưng tâm hồn tôi cứ quanh quẩn với hai bài thơ nổi bật ngay nơi đầu tập thơ. Đây là hai cụm hoa đầy hương sắc, đầy ý thơ, và chính hai bài thơ này đưa ra những nét đậm nhất trên bức tranh quê hương và người viễn xứ. Bài đầu là Áo Dài Quê Hương mà tôi thích gọi là bài ‘Áo Tím’, và bài thứ hai là ‘Địa chỉ Tôi’.
Giáo Sư, Tiến Sĩ Nguyễn Chương: Áo Tím Quê Hương

Tôi cầm tập thơ ‘Người Tình Quê Hương’ trên tay, với ý nghĩ viết một lá thư cảm tạ tác giả Quốc Nam. Không phải vì Quốc Nam đã gửi sách tặng tôi khi tập thơ mới ra khỏi nhà in, mà vì nhà thơ đã vẽ cho tôi nhìn lại hình ảnh quê hương lầm than ở quê nhà, và cảnh một người đi ngàn trùng xa cách. Nét bút của Quốc Nam không bằng mực, mà bằng lời thơ và nốt nhạc trong đó.
Tập thơ, với hơn năm chục bài, là một khu vườn đầy hương thơm, mầu sắc. Bài nào cũng đượm tình, đượm ý và âm điệu. Tôi đọc tất cả nguồn sáng tạo của Quốc Nam, đi từ những cụm hoa đầu vườn tới những trái chín cuối vườn, nhưng tâm hồn tôi cứ quanh quẩn với hai bài thơ nổi bật ngay nơi đầu tập thơ. Đây là hai cụm hoa đầy hương sắc, đầy ý thơ, và chính hai bài thơ này đưa ra những nét đậm nhất trên bức tranh quê hương và người viễn xứ. Bài đầu là Áo Dài Quê Hương mà tôi thích gọi là bài ‘Áo Tím’, và bài thứ hai là ‘Địa chỉ Tôi’.
‘Áo Dài Quê Hương’ của Quốc Nam chất chứa đủ lời thơ và nhạc điệu, với vô vàn cảm xúc chỉ có thể tuôn ra từ một hồn thơ như Quốc Nam. ‘Áo Tím’ ở đây không phải chỉ là một tà áo trên một người, ở một nơi, vào một thời điểm trên đất nước xa vời. ‘Áo Tím’ trong hồn Quốc Nam tượng trưng cho mọi tà áo cổ truyền nơi thân thể những người con gái / phụ nữ Việt Nam trên mọi nẻo đường đất nước, qua chiều dài lịch sử và văn hóa dân tộc.
Nơi quê hương Việt Nam, ai cũng đã từng thấy ngàn vạn tà áo tím hay cả rừng áo tím, nhẹ bay trên quê mẹ thân thương từ Nam ra Bắc, từ thời có áo tứ thân trải qua thời đại ‘raglan’ tới mùa áo tân thời. Tất cả những tà áo đó đã điểm tô cho một nền văn hóa cổ truyền mà thời thượng, đơn giản mà nghiêm trang, và mộc mạc mà thơ mộng. Đó là những đặc điểm chỉ Việt Nam mới có, chỉ tâm hồn Việt mới biết thưởng thức, và chỉ nền văn hóa nhân bản tự do mới phát triển được. 
Tiếc rằng kể từ ngày quê hương đổi chủ, rơi vào tay một lũ ngợm đội lốt người, rừng hoa áo tím của chúng ta đã một phần nào phai tàn, cằn cỗi, vì dân tộc ta vẫn bị lầm than dưới gông cùm lao động, không còn thì giờ để thưởng thức những màu hoa tím biết di động, mà Quốc Nam gọi là ‘Áo Dài Quê Hương’.
Sát với luống vườn Áo Tím, Quốc Nam đã giới thiệu một tuyệt tác mà mọi người Việt ở hải ngoại còn tâm tư với đất nước bên kia bờ biển Thái Bình thấy mình chia xẻ ý thơ, lời than của nhà thơ. Quốc Nam tự nhận là một người viễn xứ, như một con thuyền lang bang xuôi giòng không có bến đậu, như một con tàu thiếu sân ga để gọi là địa chỉ. 
Quý vị có cảm thấy nỗi đau đớn của một người  không có địa chỉ nào gọi là thực, gọi là nhà, gọi là quê quán? Tôi cảm thông với Quốc Nam, vì chính tôi cũng là một kẻ, kể từ 1975, phiêu bạt vì mất nhà, mất nước, mất cả sự nghiệp và niềm tin, khi cuộc biển dâu xảy tới. Tôi cũng giống Quốc Nam, sống ở đâu cũng chỉ là vay mượn, chỉ là tạm trú trên đất nước người, ngày đêm mong có một ngày tìm lại được quê hương cho chính mình, dù nơi đó là đất cầy lên sỏi đá, dù đó là mái tranh nghèo, dù đó là ‘một quê hương bất hạnh’ như lời của Quốc Nam. Tôi vẫn quý mến nơi bất hạnh đó và sẽ trở về, nếu nơi đó có bằng an. Nhưng giờ đây quê hương đích thực đó vẫn còn chìm sâu trong làn sóng đỏ, ngày về còn quá xa vời. Tôi cảm thấy gần gũi với nhà thơ qua những tiếng nghẹn ngào của anh trong bài ‘Địa Chỉ Tôi’:
... Xin hãy cho tôi tình quê thắm đượm,
Địa chỉ tôi là một mái tranh nghèo.
Ruộng lúa vàng làm lịch sử cuốn theo,
Trong tình tự dân tôi vươn sóng lớn.
Em hãy hiểu đời lưu vong tối, vốn
Chưa bao giờ tìm được một cõi về.
Bởi hồn tôi khắc khoải từng đêm mê,
Bến hạnh phúc là quê hương bất hạnh...
Đọc thơ Quốc Nam, tôi đi qua khu vườn hương sắc nhà thơ diễn tả, để cuối cùng qua đến cuối vườn, tôi thấy không phải tôi đọc ý tưởng người viết mà tôi đọc ý tưởng của chính tôi, của một người sinh ra (giống Quốc Nam) trên một phần đất, vì thời cuộc bôn ba sang một phần đất khác trong những ngày sôi động của thập niên 50. Sau đó, bị trận bão kinh hoàng năm 1975 đẩy qua một phần đất xa lạ, khô khan, thiếu gắn bó. 
Tôi đọc xong tập thơ ‘Người Tình Quê Hương’, rồi nhìn lại cuộc đời mình, thấy hóa ra cả một đời người toàn là giông bão trải dài từ thời niên thiếu đến lúc trưởng thành, và đến buổi xế chiều. Cũng trong suốt cuộc đời đó, bước chân đi trải đầy mất mát, cay đắng, thất vọng về tình người, về vận mệnh đất nước, và những cơn lốc thế giới thổi vào một nước bé nhỏ mang tên Việt Nam.
Chắc hẳn nhà thơ Quốc Nam, qua tập thơ ‘Người Tình Quê Hương’ cũng không may mắn gì hơn. Anh đi từ một thị trấn miền Bắc trôi dạt tới một thành phố lớn miền Nam, để rồi đi làm chinh-nhân qua một thời khói lửa, cuối cùng ôm chiến-thương để bảo vệ đất nước, mà đất nước vẫn tan nát. Nhưng ít nhất trên mặt trận văn hóa, anh đã thành công, để tâm tư anh có hàng ngàn, hàng vạn người chia xẻ, qua thi tập ‘Người Tình Quê Hương’ vậy.
Dakto Nguyễn Chương, Ph.D.
(Giáo Sư Chính Trị Học của Chaminade University of Honolulu, Hawaii)
 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation