Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
Nhà thơ nữ Thư Khanh PDF Print E-mail
Written by admin   
Monday, 14 November 2011 10:44

thơ Thư-Khanh


HOÀNG HÔN THU 
Vâng thì mình vẫn thương nhau ,
Nên đêm dài lắm - lâu lâu lại buồn .
Thu sang sương đã căng mùng ,
Cho hoa tàn tạ . Cho lòng bướm đau .
Chim rừng ngủ sớm gọi nhau ,
Ngắm Hoàng Hôn đổ thật mau chân trời ! 
Tình anh ! hẹn đã lâu rồi ,
Xin anh hãy ngỏ một lời ...cho xuân 
THƯ KHANH ( 1-1 )

MỘT THOÁNG TRONG MƠ 
Đêm qua trong giấc điệp .
Ngủ mơ thấy bên anh .
Như bên lò sưởi ấm .
Vòng tay rất ...đa tình

***
Đồi hồng thu tàn tạ .
Sương móc phủ đầu cành .
Tiếng côn trùng rỉ rả .
Gió ngàn hú vây quanh !

***
Trong căn phòng ấm cúng .
Em nằm gọn trong lòng .
Đòi anh ...ôm xát nữa .
Chợt đời ...thấy mùa xuân ....

***
Cái gì là hạnh phúc .
Nơi đâu là Thiên Đàng .
Em giật mình tỉnh giấc .
Bỗng thấy mình tay không .

***
-" Anh đâu ... anh đâu rồi ...!."
Bờ mi em rớm lệ 
Bật khóc ! Không thành lời .
- Anh không là của Tôi ?

***
Chữ Tôi  - tô đậm nét .
Anh xa cách ngàn trùng .
Tiếng Em anh để lại .
Đâu còn nữa mà mong ...!
THƯ KHANH ( 1- 2 )

NĂM EM MƯỜI SÁU TUỔI 
Năm em mười sáu tuổi .
Tập tành học làm thơ .
Mộng tràn trang giấy nhỏ .
Trong giấc ngủ còn mơ .

***
Mẹ nói em chẳng tin :
" Đừng mê chàng văn nghệ ! "
Em cũng vẫn chả nghe .
Cứ cho anh là nhất .

***
Bố la cũng chẳng được .
Đánh đòn ...- Giận bố luôn .
Bởi em   đã   yêu anh .
Thì bố là ...hạng thứ ...

***
Em ngồi học cũng nhớ .
Đêm thức ! mải chong đèn .
Vần thơ sửa lui tới .
Cũng chỉ nhất là Anh ..

***
Giờ trống - sang hẹn hò .
Bên sở thú nên thơ .
Bài thơ chưa ráo mực .
Cứ nhất định đòi đưa .

***
Vần , câu còn vụng dại .
Ngây thơ như học trò .
Ép thêm cánh phượng đỏ .
Như mầu môi anh mơ .

***
Tên em ! anh đứng đợi .
Khắc gốc cây đậm , mờ .
Sao mà dễ thương thế .
Anh bảo :" Em ...Nàng Thơ ..."

***
Một cái gì trân qúy .
Có lẽ nhất trên đời .
Em ra hồ ngắm bóng .
Thấy mình ...xinh ...quá trời .

***
Thế rồi chuông vào lớp .
Tiếp tục học giờ sau .
Nghe truyện Kiều cô gỉảng.
Em uống từng lời , câu

***
Em thương Kiều ...! - Nhỏ lệ .
Kéo vạt áo vội lau .
Khéo khéo kẻo bạn thấy .
Em vờ cười thật mau .

***
Cô giáo em tên Lý .
Giảng say sưa Truyện Kiều .
Hình như cô muốn khóc .
Lời ngọt ngào đáng yêu .

***
Trưng Vương chiều tan học .
Người yêu tuổi học trò .
Em ngỡ  chàng Kim đợi .
Như Truyện Kiều vừa qua .

***
Từ đó thành hẹn ước .
Nào biết ước điều gì .
Thế mà ...cũng ...hẹn ước .
Để chàng trồng cây si .

***
Cây si Tình bén rễ .
Cuối hạ vào đầu thu .
Lá me thơ lác đác .
Hoa phượng đỏ giao mùa .
..
***
Phượng rơi trên áo trắng .
Lá me trên tóc mây .
Bên bờ đường bẽn lẽn .
Chùm xấu hổ cầm tay ...

***
Em tặng anh chùm hoa .
Loài hoa tên Xấu Hổ .
Tai em vọng mơ hồ 
Từng câu Kiều vừa học .

***
Mối tình em có vậy .
Sao bỗng nhớ chiều nay .
Con đường xưa hò hẹn 
Chùm hoa ngắt trao Ai ....
THƯ KHANH 
Gửi về Cố Thi Sĩ  Phan Lạc Giang Đông  với  mối tình đኺ?u vào Mùa Thu Sài Gòn năm xưa cuả đôi ta .( 1-3 )

TÌM NGUỒN 
Đời chia mấy nhánh sông buồn .
Người về nẻo ấy , em  còn ở đây .
Mùa này lá đổ rừng phai ,
Ngắm rừng sắp sửa lá xây mộ vàng .
Cỏ nằm tóc rối chịu tang ,
Cội khô sương móc hàng hàng lạnh căm .
Đời mình là áng phù vân ,
Lòng nghe Tỉnh Thức ... ngắm sông tìm nguồn .
THƯ KHANH ( 1-4)


CẢM THU VỀ TRƯỚC CỬA CHÙA 
Mây xanh như chẳng có tầng ,
Cúc vàng rộ nở ...- nắng vàng rung tơ .
Sân chùa lắng đọng hồn thơ ,
Mõ chuông lãng đãng ...gió đưa thu về .
Hơi thu thở  ! Nhắc thầm thì :
" Sông ái ...dài ...muôn dặm ...
..... Biển mê ...sóng ...vạn tầm ...! "
Hỏi người thoát khỏi trầm luân ,
Người về Cõi Tịnh có mong điều gì .
Em còn dang dở chưa Đi ,
Trầm tư chuông mõ thầm thì mà thương ..
Rừng xanh ! lá đã   đổi   vàng ,
Đoạn trường là đấy ! Vô Thường là đây .
Đời mình ngắn ngủi gang tay ,
Hôm nao mới lọt lòng, nay bạc đầu ! 
THƯ KHANH              ( 1- 5 )

MONG ANH QUA CỞI YẾM HỒNG GIÚP EM  
Sáng nay ...! hạ mới vừa sang ,
Ngắm trời .... - đầy những khăn san xanh  , hồng .
Chùm mây lãng đãng về nguồn ,
Mang hơi hạ thở , chở lòng em qua ...
Mênh mông ...bông nắng la đà ,
Bướm hôn hoa bưởi  , hoa cà nhà Ai ...? !
Cho anh trút tíếng thở dài ,
Sao em không lại ...! - " Để Tôi yêu Nàng ..."
Hay là em dấu tơ lòng ...
Mong anh qua ...Cởi yếm hồng giúp em ...
THƯ KHANH


DƯỚI CƠN MƯA HẠ VỀ 
Dưới cơn mưa nhỏ hạ về ,
Cỏ cây trẻ lại , hát bè tình ca .
Gió ru dòng suối giao mùa ,
Lụa thêu ... nửa mảnh ...áo chưa kịp cài ....
Ngây thơ ! tròn một nụ cười ,
Dòn tan con sóng vỡ ngoài biển xanh .
Hạ ơi ! trời đất mông mênh ,
Em là Nàng của thơ anh gieo vần ...
Mưa ơi ! từng sợi hạt vàng ,
Gieo thương cho lúa - Gieo mầm cho cây .
Giao mùa ... Hạ đó ta đây ,
Gót chân em ...! ngập ngừng ...ngây ngất lòng .
Anh về hy vọng núi sông ,
Rằng Quê Hương Mẹ ...đòng đòng đang ra ...
THƯ KHANH 


MẬN  ĐÀO
Bao mùa hò hẹn ...Mận -Đào ,
Đêm nay Hạ tới xuân nào đến em .
Xoè tay đếm thử mà xem ,
Sáng thì không... Mận . Đêm đêm vắng ...Đào ! 
Tình anh như tấm lụa nhàu ,
Như Rổ Cạp Lại ...- biết đâu mà lần ! 
Khanh thì ... lòng lạnh đêm tàn ,
Có năm nào ...có mùa xuân cho mình ...
THƯ KHANH .

NỖI LÒNG EM BÉ QUÊ HƯƠNG 
Mỗi năm ...- mỗi lần được mùa ,
Mẹ đem thóc mới đổi qùa cho con .
Biết con ... hay dỗi hay hờn ,
Mẹ đem thóc đổi áo hồng lụa tơ ...
Và thêm một chiếc cặp hoa ,
Với đôi guốc nhỏ sơn ba bốn màu .
Thế rồi ...! có hôm nóng đầu ,
Mẹ cũng đổi thóc , mua dầu sức con .
- Ôi ...! - Đời mẹ ...trái bồ hòn ,
Nay mẹ còn thóc ... - mẹ còn gạo không ? ! 
- Đắng cay ! khoai độn lót lòng ,
Làm sao cắp cặp đến trường ...! - Mẹ ơi ...!!!!!!!!!!!!!
THƯ KHANH 


TẾT VỚI QUÊ TÔI 
Chiều nay là đúng chiều xuân ,
Cơn mưa nho nhỏ - gõ vần ca dao ...
Đồng trong - mạ khởi xanh màu ,
Đồng ngoài - đòng hẹn lúa trao hạt vàng .
Cô tôi chẳng phải nhọc lòng ,
Yên tâm ăn tết cùng chồng cùng con .
Đình làng trống dục mau lên ,
Tối nay có đám trèo quen sắp về .
- Dì tôi - nhà cách con đê ,
Chưa chồng còn trẻ - hát bè rất hay .
Dì đang kẻ lại chân mày ,
Áo tứ thân mới - đôi hài mũi cong .
Váy dài chấm gót- lưng ong ,
Cái khăn đũi thắt , quấn vòng - màu xanh .
Yếm hồng hàng nái xinh xinh ,
Ngắm dì là thấy lòng tình như xuân .
Vòng dây - tóc cuộn vành khăn ,
Đuôi gà thả lỏng - quai tầm nón nghiêng .
Đình làng trống dục - người chen ,
Khen dì - cô Thắm , sắc trên hàng đầu .
Đua tài ! - hát suốt canh thâu ,
Nhất định dì thắng - lẽ nào chịu thua ...! 
THƯ KHANH

TÌNH EM VÀO THU 
Hạ tàn rồi đó nghe anh ! ,
Gió thu nghe đã chuyển mình trên không .
Rừng phong nghe đã tô hồng ,
Lá phong từng cánh nghe trùng bến thương .
Thuyền ai mờ khuất bên sông ,
Cô đơn sao đã chẳng đong mà đầy .
Rượu nào ...-uống cạn chén say ? ! 
Mà sao mắt đỏ như ngày hạ sang .
Thương anh qua mỗi hạ tàn ,
Rừng phong ru ngủ nghe hờn giấc mơ .
Tuổi đời như lá mùa thu ,
Tính năm - tính tháng ... người xưa ...Chẳng về !!!!
THƯ KHANH 

VÀNG BAY 
Vàng bay ...! - chiếc lá cuối cùng ... 
Không gian trầm mặc - nỗi lòng biệt ly ! 
Cuối ngàn chim vỗ cánh đi ,
Không gian tim tím ...- Sầu bi chiền chiền .
Sương lam giải chiếu chăn mền ,
Đón nàng cô phụ ...mắt chìm lệ sa .
Ai về ép lá cuối mùa  ,
Vàng bay hờ hững ... - tương tư gửi chàng   ....!
THƯ KHANH 

ĐAU KHỔ NÀO HƠN KHÔNG 
* Có mùa nào đau khổ ! 
Hơn mùa thu  - anh đi  .
Cơn mưa dài cuối phố .
Nước mắt em ...- rừng mưa .
* Em hôn anh lần cuối .
Tiếng mõ thày tụng xong ! 
Người nhà quàn - phục vụ .
Đẩy xác anh vô trong .
* Lò thiêu - bao nhiêu độ .
Lửa đỏ - bao nhiêu nồng .
Tình em - cao bằng đó .
Bây giờ ...! Em tay không ...! 
*Ngày mai ! Em trở lại 
Đón nhận mảnh hình hài .
Nắm tro tàn - phong kín .
Đau khổ - mình em hay .
* Cửa tam quan rộng mở .
Em qùy dưới Phật Đài .
Đọc dòng kinh bập bẹ .
Nước mắt nhoà ! - mưa bay ! 
* Lần đầu tiên - biết Phật  .
Lần đầu tiên - biết   chùa .
Niềm tin nào đâu có .
Lòng trần ...- Em bơ vơ ! 
* Qùy trước bàn thờ vong !
Hai  bàn tay chắp một .
Thày bảo :" Con đừng khóc 
Để cho hồn định tâm ! "
*Em bỗng thấy ...- mất anh  
Cả thịt da thân thể 
Cả linh hồn trí tuệ 
Cả đời anh cho em ...
*Tiếng nấc bỗng rung lên .
Tiếng mõ cầu dồn dập !
Thày lại nhắc :" Đừng khóc 
Có vậy mà cứ quên   !!!"
*Thế nào cho đừng khóc !
- Em bỡ ngỡ vào chùa .
Tham sân si chưa tỏ 
Lòng vẫn níu người đi ! 
* Có mùa nào đau khổ .
Hơn mùa thu anh đi ? ! 
Sắc vẫn là điều có 
Trong trái tim còn mê !!
THƯ KHANH 
Seattle - 11- 11- 2008 (Thương về hương vong chồng : Cố thi sĩ Phan Lạc Giang Đông)


KHÔNG CÓ ANH 
Không có anh ! - đời em như vô nghĩa ! 
Làm thơ tình không đủ ý cho thơ ! 
Ngày biếng ăn ! Đêm đêm mộng sầu tư ...
Chiếc giừơng rộng ...- hơn hai lần năm cũ .
Trăng Vào Hạ , đêm rằm treo cửa sổ   ...
Nhưng chỉ là nguyệt bạch chiếu không gian .
Không như xưa ...- anh thường ví chị Hằng 
Với huôn mặt em :" tuy hai là một  ! "
- Không có anh ! Em thiếu lời đường mật 
Rót vào tai ...- của chú bướm đa tình .
Và thiếu những lời ...nịnh nọt van xin 
Khi anh sắp muốn lên ngôi Hòng Tử ...
- Không có anh ...mùa đông càng thiếu lửa ..
Ngọn nến tàn !- Que diêm biết ...trao ai ? ! 
Không có anh ! Thơ thiếu ý thành lời ...
Và trống vắng trong lòng như vô tận   !
- Không có anh ! Lấy ai KHÔNG HỜN GIẬN 
Khi bữa cơm chiều ...em nấu trót khê   ...
- Không có anh !  Ai đón con đi học  về ! 
Lấy ai chỉ cho con bài home work ! 
-Không có anh ! Lia bia tràn ...lần trót .
Anh bảo đưa môi anh uống mới say ...
- Không có anh ! - dời có nghĩa gì đây 
Dù bữa cơm chiều rất ngon ,  vừa miệng .
- Không có anh ...! Làm sao em e thẹn 
Trước gương soi khi em thử áo dài 
Khi anh cài dùm chiếc khuy xát nách ...
Anh  cù cho em cười rũ mới thôi ! 
Và anh bảo:"dáng em còn đẹp lắm 
Phấn không cần ! Môi còn thắm hơn son .
Tóc em xanh hơn thảm mạ trên đồng 
Anh rất nhớ quê ! nên đừng bới tóc ! "
- Không có anh ! Trầm ngâm ...- em sẽ khóc ..
Đời em ...như thuyền không bến bơ vơ 
Cô lái đò ...mòn mỏi ... lái thuyền thơ ...! 
Bài thơ tình nào ... cũng nghe rất lẳng  ! 
- Em đã viết lúc lòng đau xót nhất .
Biết rằng mình đã dứt khoát mất nhau ...
- Em không có anh ...- Đời có nghĩa gì đâu 
Ngàn bài thơ ! - Viết hoài chưa đủ ý ...!
THƯ KHANH 

THỜI TIẾT MỖI NGÀY 
* Mỗi ngày ...- thời tiết ba mùa ,
Sáng thì lạnh lẽo - gió lùa , sương bay 
Hình như đông ở đâu đây ,
Cho heo may thở , cho mây ngậm ngùi .

* Giữa trưa ...nắng ấm bồi hồi ,
Hoa còn phong nhụy - bướm vui hẹn tình .
Áo em cánh mỏng mành mành ...
Da thơm hương bưởi ... hẹn mình hẹn ta ..

* Tối về ! Sương dựng lầu thơ ,
Cho tình dang dở - sao khuya dáng gầy .
Trăng thề nửa mảnh  -chia hai ,
"Nửa in gối chiếc ...! - Thương Ai cô phòng !!
THƯ KHANH

TÌNH MẸ CON

Có lẽ chợ tan, mẹ sắp về 
Con nay hư quá nấu cơm khê 
Bởi mê bắt bướm trong vườn nắng .
Bướm trắng như bông bưởi trước hè .
***
Mẹ về không mắng còn to nhỏ .
Vuốt tóc dỗ con :" Bé thế này .
Mà biết thổi cơm ! ôi tội quá 
Cháy nhà chưa cháy đã là may .
***
Mẹ chẳng mắng chi  , con lại buồn 
Giá mà mẹ đánh chắc vui hơn .
Nên ôm cổ mẹ hôn xin lỗi .
Mồ hôi mẹ đổ xuống đầu con.
***
Hai mẹ con ăn cơm rất ngon .
Bởi tình mẹ đã chảy chan chan .
Thành canh như giọt mồ hôi đổ .
Át cả mùi cơm khét mấy tầng .
***
Lạy trời ! Xin nắng hoe bờ dậu .
Để mai con giúp mẹ nấu cơm .
Hái mớ mồng tôi và nụ mướp .
Đền lại hôm nay hư quá chừng .
***
Và ngày mai ...sẽ ngoan hơn nữa .
Nắm hạt mồng tơi - con bứt rồi .
Ngày mai con ép thành mực tím .
Viết cho bằng được chữ MẸ TÔI .
***
Mẹ về chợ trễ , cơm không khét .
Có bát canh xuông mát cả lòng .
Có chữ con tô màu tim tím .
Đem khoe tặng mẹ ..."đẹp hay không ?!"
***
Bữa cơm mai sẽ ...ngon - ngon lắm .
Con bướm trong mơ ...cứ dập dờn .
Mặc kệ mày bay con bướm ạ .
Chữ MẸ TÔI - nắn nót đẹp và thương ....
THƯ  KHANH (3-1)
Seattle mùa báo hiếu 2006 - (Kính dâng về hương  hồn mẹ tôi)


LỜI NÀY CHO EM 
Ta đợi em từ bên ấy sang .
Mà sao khó thế hỡi cô nàng .
Anh mong thấy tóc em lười chải .
Để anh chải dùm ...- có được không .

***
Anh tán đào như gió tán mây .
Theo em - sao mãi khó thế này .
Bút say ! viết mãi dòng thơ đẹp .
Để gửi thương em cứ mỗi ngày ....

***
Khi nào em nói không thành có .
Để buổi hẹn thành buổi gió mưa ...
Để anh thoả  nguyện làm mưa gió .
Vò nát hoa kia đến dại khờ ....
THƯ KHANH ( 3-2)

NHÀ EM 

Nhà em cũng rất dễ thương ,
Có dàn hoa tím men con đường đồi .
Mỗi chiều hoa tím nhớ ai ,
Rưng rưng cánh nhỏ gửi lời nói yêu .
Cửa xanh - mái đỏ - xóm nghèo ,
Hoàng hôn giội chếch  , gió vèo mành thưa .
Bốn mùa : sáng - tối - chiều - trưa ,
Ai tìm ...- em vẽ lối cho mà tìm .
Vòng vèo ...cứ thẳng đồi sim ,
Mỏi chân đi miết sẽ quen và gần .
Nhà em cạnh mái đông lân ,
Có cây thông đứng một trăm năm rồi .
Ngủ mình em lại thấy vui ,
Mỗi khi thông hát cả đồi cùng ca ...
THƯ KHANH ( 3-3 )


TIỄN EM ĐI
Anh về ...! em còn đứng đó .
Chuyến nào tàu đón em đi .
Ngập ngừng mây dăng sầu muộn 
Anh về  ...! Tự hỏi còn chi ...
***
Dòng thơ - hẹn từ sau gáy .
Xe anh bon hút đường dài .
Ngả về - ngả đi- hai ngả .
Càng dài nhung nhớ ...gấp đôi .

***
Anh về ...! em còn đứng đó 
Có gì tặng em mang theo ?
- Dăm chùm hoa sim bên suối 
Mà anh mới hái  bên đèo ....

***
Vần thơ em làm phổ nhạc .
Sầu như tiếng suối rừng chiều .
Cuối đời sao mà lận đận .
Em ơi ! Đời ...có bao nhiêu  .

***
Còi tàu rời ga rồi đấy .
Tình ta ! Một thoáng mây bay .
Anh về ôm đàn dạo nhạc .
Chỉ là sương khói em ơi  ....
THƯ  KHANH ( 3-4 )


NỤ HÔN ĐỜI 

Em sẽ ...hôn anh ...một lần - Rời bỏ .
Để đêm về nhớ nhau chết khôn thôi .
Để mốt mai ...- em có về thiên đàng hay địa ngục 
thì anh cũng vẫn tìm em ...
đòi hôn nốt nụ hôn đời ! 
THƯ KHANH ( 3-5 )

 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation