Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
Trường Kỳ: Chu du Cao Nguyên Tình Xanh PDF Print E-mail
Written by admin   
Monday, 14 November 2011 10:23

Trường Kỳ: Chu du Cao Nguyên Tình Xanh

LTG.- Vào cuối tháng 8 và đầu tháng 9 năm 2002, người viết đã có dịp chu du đến miền Tây Bắc Hoa Kỳ để đặt chân đến 2 thành phố lớn ở đây là Seattle (tiểu bang Washington) và Portland (tiểu bang Oregon).  Trong vòng 8 ngày ngắn ngủi, người viết đã có dịp tiếp xúc với một số nghệ sĩ cũng như tham dự một số sinh hoạt văn nghệ, được ghi lại trong loạt bút ký dưới hình thức “nhớ gì viết nấy, nghe sao ghi vậy” để độc giả biết sơ qua tình hình văn nghệ ở nơi được mệnh danh là “Cao Nguyên Tình Xanh” (Seattle)..


Cái nắng chói chang  và gay gắt của Houston trong chuyến đi vào đầu tháng 8 năm 2002, khiến tôi lúc nào cũng nhễ nhại mồ hôi bao nhiêu, thì cái nắng mát dịu của thành phố được mệnh danh là “Cao Nguyên Tình Xanh” khiến cho tôi dễ chịu bấy nhiêu.  Quốc Nam là người ra đón ở phi trường SeaTac, cách Seattle gần nửa tiếng lái xe, cho biết: thời tiết tuần này rất tốt, phải qua đến tháng 10 mới có mưa phùn với bầu trời ảm đạm. Không ngờ ông chủ báo, kiêm thi sĩ, kiêm chủ đài phát thanh Quốc Nam tuy đã xấp xỉ 6 “bó” mà còn trẻ trung ra phết, được thể hiện một cách rõ rệt qua chiếc “xế” Mercedes mui trần mầu vàng sáng chói lọi. 
Số ông này hình như dính liền với... “vàng”. Ông là người thành lập Giải Quốc Tế Tượng Vàng Việt Nam cho đến nay đã được 15 niên. Giải này ngay từ lúc khởi đầu vào năm 87 cho đến năm 93 đã được bảo trợ bởi Hiệp Hội Kim Hoàn Việt Nam tại Hoa Kỳ, trong đó có 3 ông chủ tiệm vàng ở San Jose ủng hộ nhiều nhất. Ông cũng là người thành lập một công viên mà ông đặt tên là Công Viên Tượng Vàng ở đường South Willow, góc đường Martin Luther King Jr. Way là con đường có thể ví như  đường Bolsa ở Little Saigon, với những siêu thị, hàng quán và đủ thứ dịch vụ của người Việt.  Trong tương lai khu này còn phát triển hơn nữa để qua mặt con đường Jackson  –là nơi cũng tập trung nhiều business của Việt Nam–  một cái vù! 
Trong Công Viên Tượng Vàng, ông  cho dựng một bức Tượng Vàng cao 12 feet, cứ như là tượng Oscar của Mẽo! Cũng tại công viên này là trụ sở nguyệt san Đông Phương của ông cùng với đài phát thanh SRBS (Saigon  Radio Broadcasting System), phát thanh liên tục 24 giờ một ngày, cho đến nay đã được 9 năm! Ngày nào cũng đúng 9 giờ sáng là Quốc Nam cho mở quốc ca để chào Cờ Vàng ! Chưa hết, ông ấy lại còn là người sáng lập ra Cơ Sở Văn Hóa Đông Phương ra đời từ năm 1976 nữa, mới ly kỳ và rùng rợn. 
Ông này ôm đồm nhiều thứ quá, thứ nào thứ nấy có tên nổ như tạc đạn. Nguyên cái tên “Cao Nguyên Tình Xanh” cũng là do ông ấy đặt, căn cứ vào ngọn núi Rainier cao  vào hàng thứ tư ở lục địa Mỹ Châu  tại vùng cao nguyên của tiểu bang Washington, kế cận đô thị Seattle. Quốc Nam cũng cho biết là cái tên “Thung Lũng Hoa Vàng” để chỉ thành phố San Jose cũng do ông ấy đặt. Chắc cũng do ôm đồm nhiều thứ, có lắm sáng kiến cũng như “projects” cùng với những màn đặt tên, đặt tựa rất “nổ" đó, mà có một số người trong vùng đã luôn tìm cách phá phách và “chụp mũ” ông dài dài.  Có lần đài phát thanh của ông đã bị đốt cháy phừng phừng, tuy nhiên thiệt hại cũng chẳng đáng là bao! Bây giờ thì ông ấy đã rào trước, rào sau đâu ra đấy, để đề phòng trường hợp bị phóng hỏa lần nữa! Quốc Nam tâm sự là việc ông khoái thì ông cứ làm, ai muốn phá cứ phá! Đường ta, ta cứ đi là như vậy! 
Cũng tại nơi đây, tôi đã được Quốc Nam cho dừng bước giang hồ sau khi chở từ phi trường về. Và dĩ nhiên trước đó cũng đã ghé vào một tiệm phở làm một tô tái chín, vì muốn cũng chẳng có được miếng nạm, vè, gầu, gân, sách gì hết ráo.  Không có sự chọn lựa nào khác, ngoài thịt tái và thịt chín!  Đi máy bay bây giờ nền ăn uống bị cắt giảm quá xá.  Công ty lớn như Northwest mà ăn trưa chỉ có miếng “sandwich” nhét miếng “ham” mỏng dính, một gói “chips” và tráng miệng bằng hai cái bánh “biscuit” to bằng ngón tay cái.  Đi đường bay gần hơn thì khẩu phần “snack” chỉ vỏn vẹn có một gói “bretzel” rất là khiêm nhượng và một ly nước! Nơi nghỉ chân đầu tiên của tôi là đài phát thanh SRBS của ông, cũng là địa điểm của đủ mọi cơ sở khác của ông.  Trong cái không gian nho nhỏ ấy cũng là trụ sở của Giải Quốc Tế Tượng Vàng, mà lần này tôi được mời làm giám khảo chấm vòng chung kết cùng với 5 vị khác! Làm cái “job” này thật sự tôi không thấy hồ hởi gì lắm, vì dễ làm phiền lòng thiên hạ. Tuy nhiên, vì tật ham vui và khoái chu du đây đó, nên đã nhận lời, nhất là khi có những người quen thân như Nam Lộc và Từ Công Phụng cùng ở trong ban giám khảo. Ba vị khác là Lê Quý An, Phạm Mạnh Đạt và nữ ca sĩ Phương Dung.
Sau khi thấy tôi có vẻ “rã rời cành huê” vì đường sá xa xôi lại có tật hay đói, nên sau khi Quốc Nam bàn giao công việc cho vị “thủ chùa” đài Saigon Radio SRBS  trong công việc điều hành phát thanh 24/24, tôi được mời đi một chầu tiết canh vịt và lẩu lòng bò tại một quán có tên gọi có vẻ rất...kiếm hiệp là Tân Tửu Quán, kiêm luôn nhẩy đầm và Karaoke! Sau khi thịt rượu ê hề, tôi được Quốc Nam đưa về ngôi nhà khang trang và bề thế của ông ấy ở vùng Bellevue, cách nhà ngài tỷ phú Bill Gates không bao xa. Ở trên vùng đất cao phía sau nhà, lại còn đang cho cất một hình thức kiến trúc nhỏ nhắn, mà ông ấy  đặt cho một cái tên văn vẻ là “Lầu Vọng Nguyệt”, sẽ được hoàn tất khoảng hơn một tuần sau đó!
Mới sáng sớm hôm sau (31 tháng 08), tôi đang mơ mơ màng màng thì đã bị Quốc Nam dựng đầu dậy, hối thúc mau mau để lên đài cho ông ấy kịp...chào cờ! Ông ấy tính nhẩm là từ ngày lập đài phát thanh đã 9 năm đến nay ông ấy đã chào cờ Vàng trên 3 ngàn lần, thế mà vẫn cứ bị “chụp mũ” mới đau! 
Về vấn đề cờ quạt ông ấy cẩn thận lắm.  Buổi tổ chức vào chiều hôm đó được gọi là buổi sinh hoạt “Họp Mặt Nhạc Trẻ& Tuổi Trẻ Việt Nam” để kỷ niệm 3 năm Công Viên Tượng Vàng VN, 15 năm Giải Quốc Tế Tượng Vàng, và 26 năm Cơ Sở Văn Hóa Đông Phương.  Nghe xôm tụ quá trời; nhưng thật sự “nhạc trẻ” hôm đó chỉ có trần xì ông bạn Nam Lộc và tôi là hai tay nhạc trẻ đã quá... date! Còn “giới trẻ” chỉ có chừng ba, bốn chục mạng kể cả 12 thí sinh được vào chung kết của  Giải Quốc Tế Tượng Vàng VN Năm Thứ 15. Ngoài ra, các vị khác thuộc lớp tuổi sồn sồn hoặc lớp tuổi cao niên, trong số có đại diện các tôn giáo, đoàn thể, v.v... Tưởng quý vị này nghe nói chuyện về nhạc trẻ sẽ chán lắm, nhưng không ngờ lại theo dõi một cách thích thú kỹ càng buổi nói chuyện trên cái sân khấu nhỏ ngoài trời, trong Công Viên Tượng Vàng của hai anh “nhạc trẻ”, mà nay một anh tóc đã qua cầu gió bay sói rọi, còn một anh tóc đã phải ngụy trang bằng thuốc nhuộm Bigen! 
Riêng giới trẻ thì rất là khoái chí, khi có dịp tìm hiểu về một phong trào ra đời từ khi họ chưa sinh ra đời.  “Thần tượng của Mari Sến và Con Nít” dạo nào ở Sài Gòn là tài tử, kiêm đạo diễn, kiêm lý thuyết gia và nay kiêm phó nhòm Long Đất tức ông bạn Nguyễn Long của tôi, ở đâu cũng lò mò tới với “Ngọc Hân Công Chúa” là tên cô con gái cưng thường xuyên được ngài nhắc nhở tới trong bất cứ cuốn sách nào.  Dĩ nhiên là Long Đất có mang theo cái máy hình bên cạnh để hành nghề, và chắc chắn là không thể nào thiếu được cái túi đựng sách.  
Trước khi khai diễn buổi sinh hoạt ở Công Viên Tượng Vàng, các vị giám khảo khác đã lần lượt tới tham dự là Lê Quý An từ miền nam Cali, Phạm Mạnh Đạt từ Bắc Cali và Từ Công Phụng từ Portland (tiểu bang Oregon) cùng với bà xã lái “xế” qua. “Con Nhạn Trắng Gò Công” Phương Dung chắc là đà ở đâu đó, nên không có mặt. Ngoài giới truyền thông quen biết ở Seattle (như ông bạn Lê Điền của báo Chính Luận chẳng hạn), còn có hai vị chủ báo Chí Linh (Trần Đông Phương ) và Đông Phương Times (Tô Kiều Phương) từ Nam Cali cũng đã bay lên tham dự.  
Cũng trong dịp này, tôi có dịp gặp một số bạn mới như  Vũ Quốc Thùy, một người còn trẻ hiện đang nắm chức vụ phụ tá thống đốc Gary Lock của tiểu bang Washington, đặc trách Á Châu Sự Vụ.  Còn trẻ nên Thùy rất khoái nhạc trẻ, nên đã hỏi thăm tôi về những băng nhạc trẻ phát hành trước 75 mà anh để tâm sưu tầm từ lâu nhưng gặp khó khăn.  Tôi hứa sẽ tặng anh một CD thu một số ca khúc nhạc trẻ thịnh hành vào thời anh mới được hơn 10 tuổi!  Ngoài ra còn có Nguyễn Đại Giang, một họa sĩ đã sáng lập ra một trường phái với một cái tên rất độc đáo là “Upsidedownnism”, gọi nôm na là trường phái... lộn ngược! Anh đã nhận được nhiều giải thưởng giá trị qua những cuộc tranh tài quốc tế như :Collected 2001 Portable Art Collection Arward, The Most Talented Artists International Competition (Thụy Điển, 1997), The Best Contemporary Art CD-Rom (New York, 1996), Washington State Covention (Washington, 1994) v.v... Ngoài ra, tên tuổi anh đã được đưa vào những quyển sách tiểu sử quan trọng như “Who’s Who In The World 2000, Dictionary Of International Biography 2000, Who’s Who In The West 2000, v.v...Rất tiếc không có thì giờ để đến thăm phòng tranh của Nguyễn Đại Giang, để được anh giải thích về trường phái lộn ngược này. Và không biết khi xem tranh của Giang có phải... trồng cây chuối, lộn ngược đầu, để thưởng thức hay không?  
Là bạn với nhạc sĩ Đức Huy từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên tôi gặp nhạc phụ của anh là nhạc sĩ hạ uy cầm Phạm Mạnh Đạt, tức thân phụ của Thảo My. Trên nguyên tắc, phải gọi ông là chú, nhưng người nhạc sĩ năm nay đã trong lớp tuổi 70 này mà còn rất phong độ, đã đề nghị cứ gọi bằng anh cho có vẻ văn nghệ.  Phạm Mạnh Đạt là một tên tuổi rất quen thuộc ở San Jose với ngón đàn hạ uy cầm bay bướm của ông. Hiện ông đang điều hành trung tâm nhạc riêng của mình với tên Hoa Vàng, chuyên thực hiện những CD về một nhạc cụ đã một thời vang bóng trong âm nhạc Việt Nam, cùng một lúc đã cho ra đời Tuyển Tập Tình Ca Phạm Mạnh Đạt.  Cũng trong lần gặp gỡ này, Phạm Mạnh Đạt đã cho biết cậu con rể của ông là Đức Huy từ mấy tháng nay đã cùng với vợ là Thảo My và 3 con từ miền nam Cali dọn lên San Jose để hành nghề... chụp hình, thay vì sáng tác nhạc như trước kia.  Còn cô con gái Thảo My của anh hiện đang có một “job” liên quan đến thẩm mỹ.  Đức Huy hiện nay gần như tạm ngưng công việc sáng tác và thỉnh thoảng mới xuất hiện trước khán giả.  Lần có mặt trên sân khấu gần đây nhất của anh là trong chương trình “40 Năm nhạc Trẻ Việt Nam” cùng với Khánh Hà, Elvis Phương, Thái Hiền và Tuấn Ngọc tại Santa Clara Conventon Center vào ngày 08 tháng 09 vừa qua. Sự có mặt của Phi Thoàn tại buổi sinh hoạt ở Công Viên Tượng Vàng cũng là một sự xuất hiện đặc biệt.  Danh hề này năm nay đã 70 tuổi, nhưng còn rất mạnh khỏe và nhanh nhẹn.  Ông mới từ Việt Nam sang Mỹ trước đó vài ngày để thăm 2 người con của ông hiện cư ngụ ở Michigan và Texas, trong khi 5 người con khác của ông còn ở lại Việt Nam. Phi Thoàn cho biết tại Việt Nam ông vẫn còn đi trình diễn đó đây cùng với Tùng Lâm.  Trong dịp này, Nam Lộc với vai trò giám đốc cơ quan USCC vùng Los Angeles, đã cho Phi Thoàn biết có thể giúp ông định cư tại Hoa Kỳ, nếu muốn.  Tuy nhiên Phi Thoàn chưa dứt khoát về quyết định của mình.  Vào tháng tới, Phi Thoàn sẽ tái ngộ khán giả tại nam California. Trong khi chờ đợi, ông vẫn thường cùng với cô cháu là Bích Phượng đi trình diễn tại một số địa điểm quanh Seattle.
Sau cuộc nói chuyện về nhạc trẻ, là phần trình diễn của những thí sinh vào vòng chung kết ngày hôm sau đặt dưới sự điều khiển chương trình của Kevin Khoa.  Khoa là một ca sĩ trẻ tuổi mới bước vào nghề từ vài năm nay với những tiến bộ rõ ràng.  Anh là cháu nội của nhà học giả Việt Nam nổi tiếng Nguyễn Đức Quỳnh, và là con trai cưng của ông bạn trong giới báo chí của tôi: Duy Nhân.  Ngoài tài ca hát, trong buổi sinh hoạt ở Công Viên Tượng Vành, Kevin Khoa tỏ ra rất có nhiều triển vọng làm một MC hoạt bát sau này, với tài điều khiển chương trình linh động và duyên dáng.
Ngày hôm sau, 1 tháng 9 nam 2002, vòng chung kết của Giải Quốc Tế Tượng Vàng Việt Nam Năm Thứ 15 đã được diễn ra vào lúc 06 giờ 30 tại Eagles’ Club ở góc đường Michigan và Corson, đối diện với khách sạn Georgetown (nơi các giám khảo, ký giả và một số thí sinh cư ngụ, cho tiện việc đi lại).  Xen kẽ phần tranh tài giữa 12 thí sinh (8 nữ, 4 nam) là phần trình diễn của Diễm Liên, Công Thành, Lyn, Kevin Khoa, Phi Thoàn, cùng một số ca sĩ địa phương như Bích Phượng (Seattle) và Khánh Vân đến từ Portland.  Cô ca sĩ có làn hơi mạnh này mới đây đã thực hiện cho mình đưược 2 CD là “Em Còn Nhớ Huế Không” và “Định Mệnh Buồn”. Phần trình diễn của Diễm Liên được ghi nhận là nổi bật nhất trong buổi đại hội này.  Sau một thời gian bận bịu với đứa con đầu lòng, những ngày gần đây cô ca sĩ nhỏ nhắn nhưng có một giọng ca rất mạnh nhờ “có lá phổi tốt” như lời Công Thành giới thiệu, đã tái xuất hiện một cách mạnh mẽ trong nhiều chương trình ca nhạc tổ chức ở khắp nơi. Ngoài ra, cô cũng đang hướng hoạt động của mình vào nghệ thuật diễn xuất trong những bộ phim video, thu hút được rất nhiều cảm tình của khán giả.  Còn Công Thành vẫn tếu như thường lệ, với một bộ vó cao lêu nghêu như “sếu vườn”, tuy gần như không còn xuất hiện trên video; nhưng anh cùng với bà xã Lyn vẫn là hai ca sĩ nhận được njiều lời mời trình diễn, show lớn cũng như show nhỏ, đặc biệt là rất nhiều tiệc cưới. Vừa hát vừa làm MC nên “đắt hàng” là phải!  “Con Nhạn Trắng Gò Công” Phương Dung ngoài “job” là giám khảo, cũng đã đóng góp tiếng hát của mình vào chương trình đại hội với nhạc phẩm đã gắn liền với tên tuổi của mình.  Và những nhạc phẩm này cũng đã được đưa vào các CD do chính chị thực hiện, được bán ào ào ngay trong rạp!
Hồi hộp nhất là khi Quốc Nam lên sân khấu tuyên bố kết quả, sau khi các thí sinh đã lần lượt bước ra sân khấu trình bày nhạc phẩm dự thi. 
Kết quả được ghi nhận như sau: Hạng nhất về tay cô Kayley Nguyễn với nhạc phẩm “Mẹ Yêu”. Kayley Nguyễn năm nay 20 tuổi, sinh viên đại học, đến từ một quốc gia Âu Châu là Phần Lan (Finland). Cô có một nụ cười tươi tắn cùng với một vóc dáng thích hợp cho một ca sĩ cùng với một giọng hát rất chỉnh. Kayley cho biết: cô đã thích ca hát từ khi mới tập nói và đã từng múa và hát trong những chương trình văn nghệ do Trung Tâm Quốc Tế tại Phần Lan tổ chức.  Kayley Nguyễn đã cười thật tươi khi được nhạc sĩ Từ Công Phụng, đại diện ban giám khảo, trao pho Tượng Vàng của Giải Quốc Tế Tượng Vàng Việt Nam Năm Thứ 15.  Ngoài ra cô cũng nhận được tiền mặt là 1200 mỹ kim, cùng một số tặng phẩm khác.  
Người chiếm hạng nhì là cô Tường Vân, tên thật là Marie Bạch, sinh viên dược khoa của University Of Washington, 22 tuổi với nhạc phẩm trình bày “Gái Xuân”, chỉ thua điểm Kayley Nguyễn rất khít khao.  Tường Vân đã nhận được 600 mỹ kim tiền mặt và một số tặng phẩm. Trong tình trạng “âm thịnh dương suy” của vòng chung kết, nam thí sinh Quốc Tự đã khiêm nhượng chiếm hạng 3 với nhạc phẩm “Nửa Đêm Ngoài Phố” để nhận lãnh 300 mỹ kim tiền mặt cùng một số quà. Quốc Tự đến từ thủ phủ Salem của tiểu bang Oregon, 21 tuổi, sinh viên trường Ehemekata College.
Các giám khảo đã thở phào nhẹ nhõm sau khi kết quả được tuyên bố, với sự đồng tình của tất cả khán giả có mặt.  Không một sự khiếu nại nào được ghi nhận, ngoài sự than phiền của một số thí sinh và khán giả về phần phụ họa của ban nhạc.  Nhưng hầu hết đã tỏ ra rất hài lòng về cách sắp xếp chương trình lớp lang của Ban Tổ Chức. Những thí sinh cũng như các giám khảo cùng một số khách mời, đã không tiếc lời khen ngợi việc sắp đặt và nhắc nhở giờ giấc của một nhóm thanh niên trẻ, làm việc qui củ đâu ra đó, cứ như là...Mỹ!
Phần dạ vũ được tiếp nối sau đó, tuy nhiên mấy ông giám khảo cũng đã mệt nhoài, chẳng ai có lòng dạ nào để nhẩy đầm, nên đã lục tục ra về.  Trước đó, Nam Lộc sau khi cho điểm thí sinh cuối cùng đã bay ngay ra phi trường trở về Los Angeles, để dành thời giờ cho cuộc vận động anh chị em nghệ sĩ trong việc tổ chức một buổi đại nhạc hội vào tháng 11 nhằm  gây quỹ xây dựng Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ ở Westminster.
Còn người viết và vợ chồng Từ Công Phụng sau một chầu Vịt Bắc Kinh ở New Kowloon Restaurant cùng với vợ chồng Quốc Nam và 2 cháu Lâm và Mike, đã quay về hotel đánh một giấc, để ngày hôm sau quay trở về nơi “xứ thâm trầm” của người nhạc sĩ họ Từ là Portland...
TRƯỜNG KỲ

 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation