Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
Lê Văn Phúc, tác giả "Tôi Làm Tôi Mất Nước PDF Print E-mail
Written by admin   
Monday, 14 November 2011 09:17

Bóng thời gian

CHUYỆN VUI KỂ LẠI...

Sau nhiều năm tháng miệt mài với những là: Tôi Làm Tôi mất Nước, Đố Chơi Để Chọc, Bóng Thời Gian, Đời Sống Quanh Ta, Khung Trời Kỷ Niệm... Cai tôi đâm ra lười biếng viết lách, muốn nghỉ ngơi, rút lui vào động hoa vàng, tức di tản chiến thuật xuống “basement” nằm yên cho nhẹ nợ.
Nhưng lâu lâu cũng nẩy ra một vài ý kiến, đọc một vài câu chuyện vui vui, ngộ nghĩnh tưởng cũng nên phổ biến ABCD để bạn bè, độc giả nghe qua rồi bỏ. 
Thiềng thử ra lại gom thành một bài trình làng.
Câu chuyện Cai tôi sắp kể lể ra đây không theo một nguyên tắc, một thứ tự nào sốt cả. Nó là chuyện như kiểu cà kê dê ngỗng, chuyện kể dông dài, chuyện cuối tuần.
Có điều phải thưa trước với bạn đọc rằng thì là những mẩu chuyện vặt này có chuyện rất ngắn, chỉ một hàng chữ  thôi nhưng bạn đọc phải  thủng thẳng ngẫm nghĩ mới thấy cái thú vị tình thâm. Có chuyện dăm câu, dăm hàng, cũng xin bạn đọc suy nghĩ đôi chút xem ý nói thế nào rồi hẵng qua chuyện khác.
Như thế, bạn đọc sẽ nhón được cái ý của câu chuyện chũng như cái ý của người viết.
Chẳng cũng là một điều thú vị ư?
Vậy, sau khi mô tả xong rồi, xin nhập đề kẻo trễ.
***
ĐỊNH NGHĨA “TÌNH YÊU”
Tình yêu, từ xa, là những hạt kim cương
Đến gần, là những giọt nước mắt!
***
KINH NGHIỆM “TÌNH YÊU”
Tình yêu, làm cho người ta mù quáng.
Hôn nhân, làm cho người ta sáng mắt ra.
Câu này có ý “chơi chữ”, nhưng quả thật mang một ý nghĩa rất  cụ thể, rất thực tế. Phải là người đã “kinh qua” những khổ đau của con đường tình ái mới có thẩm quyền nói lên câu nói ai oán đó!
***
”THỬ THÁCH “TÌNH YÊU”
Nguời ta dùng lửa thử vàng,
Lấy  vàng  thử đàn bà
Và dùng đàn bà để thử đàn ông.
Không thấy ai nói đến mục “dùng đàn ông” để thử cái gì cả!
Theo kinh nghiệm và hiểu biết thuờng thức thì người ta dùng đàn ông vào những việc như: Đi chợ, làm cơm, rửa bát, quét nhà, lái xe, chờ đợi ở sóp-pinh, trông con, đi làm đem tiền về đưa vợ, sai gì làm nấy. Điều cấm kỵ là không bao giờ được la lối, thượng cẳng tay  hạ cẳng chân với vợ (cái này thì đi tù mọt gông ngay), không được ăn gian nói dối đối với vợ (với “đôi ba lần gian dối” thôi thì còn tạm được!), tuyệt đối thi hành mệnh lệnh cấp trên. Giống như mấy ông bên Phi Châu đã khám phá, khai triển, kinh nghiệm rồi tự kết luận và cam kết, đưa ra một danh ngôn như sẽ nói  ở phần  dưới đây:
BẢO VỆ “TÌNH YÊU” KIỂU PHI CHÂU!
Chúng ta  thường có thành kiến không tốt về Phi Châu. Như thể Phi Châu là lạc hậu, kém văn minh, thiếu hiểu biết. Nhưg nếu chúng ta biết rằng câu nói sau đây được dịch theo thể lục bát thì chúng ta phải cúi đầu bái phục mấy ông Phi Châu là những người rất hiểu biết, rất kinh nghiệm về phụ nữ diễn đàn.
Mấy ông Phi châu đã kinh qua nhiều bước đường gian khổ về những cung cách đối xử trong gia đình, đã khốn đốn vì mấy bà vợ nên đã phải đành lòng công nhận rằng, hễ vợ nói cái gì mà mình làm ngược lại hay bất đồng ý kiến là y như gia đình xào sáo,lộn xộn, đổ vỡ tan tành. Chi bằng cứ “mũ ni che tai”, vợ bảo sao ta làm y như vợ nói là mọi chuyện trong nhà sẽ êm ru bà rù, nồi niêu soong chảo còn nguyên vẹn.
Chân lý ấy, có thể áp dụng cho toàn thể đàn ông khắp thế giới văn minh ngày nay chứ chẳng phải chỉ ở bên Phi Châu đâu.
Thế nên, Cai tôi xin chép lại nguyên văn sau đây để bạn đọc suy gẫm. Triết lý của mấy ông bên Phi Châu tóm gọn trong 2 câu thơ như thế này:
Muốn cho yên cửa, yên nhà
Phải làm theo đúng lệnh bà chỉ huy.
Nghĩa là vợ bảo sao, làm vậy, Cãi vợ, chỉ có nước...thác!
Bạn đọc thử chiêm nghiệm xem có đúng không!
Một vài trường hợp “Cãi vợ” mà vợ không có phản ứng gì cả thì đó là hãn hữu, nghĩa là vợ “tạm nhịn” đó thôi, chứ đừng tưởng bở mà cãi vung tí mẹt, tiếp tục cãi bừa phứa phựa là có ngài đi đoong, đi đứt đấy nhá! Trước sau gì, chẳng chóng thì chầy,  rồi cũng rơi vào bẫy sập!
Thế nên, danh ngôn của mấy ông chồng bên Phi Châu đáng gọi là “Khuôn vàng thước ngọc” cho tòan thể liền ông thế giới soi chung!
***
GIÁ TRỊ CỦA ĐÔI MẮT!
Trong thơ, thi sĩ nào cũng mô tả đôi mắt của nàng  rõ là đẹp. Trước tiên là cái dáng: Nào là mắt  tròn xinh như mắt bồ câu, mắt ngây thơ như mắt nai tơ. Mắt có hình cái thuyền như mắt em  dáng thuyền soi nước. Mắt có hình cửa sổ như  đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn...
Mắt có cái  vẻ riêng, nhìn vào thấy được nhữõng vẻ ngây thơ, vụng dại, khờ khạo, dễ thương, tinh ma, ranh mãnh, u uẩn, buồn man mác, lẳng lơ, lãng mạn, hung hãn, dữ dằn...nghĩa là muôn mầu, muôn ý tùy bẩm sinh hay tùy đối tượng, tùy từng tâm hồn phát biểu, hiển hiện ra bằng hai cái “cửa sổ” đó. 
Không rõ có thống kê nào cho biết, khi gặp một người con gái, ta thường chú ý nhất đến điểm nào trên người con gái ấy không? Nhưng hình như, chú ý nhất vẫn là đôi mắt, vì đôi mắt nói lên được rất nhiều tình ý của đối tượng.
Mắt có thể liếc, sắc như thể dao cau. Mắt có thể đong đưa như thể có như thể không, không sao hiểu được. Mắt không có súng ống, không trang bị mìn bẫy gì cả mà có thể hớp hồn đối phương khi đối phương vào bẫy sập. Mắt có thể làm cho đối tượng chết thẳng cẳng trong đôi mắt em, giống như “Mắt em là bể oan cừu”! Mắt không phải là kim loại mà lại có nam châm thu hút, dính chặt đối tượng vào nhãn quan, y như người bị bỏ bùa mê thuốc lú!
Mắt có thể có mầu đen như hạt huyền nên gọi là đôi mắt huyền, mầu xanh như ngọc thạch gọi mà mắt ngọc, mầu biêng biếc xanh lơ nên gọi là...mắt biếc. Lại còn mắt nâu, tóc vàng, sợi thì lại nhỏ nữa! Nghe rất gợi tình, gợi nhớ, gợi cảm và gợi hứng! 
Trong tân nhạc, mắt được ca tụng  rất kịch liệt. Chẳng những được ca sĩ hát lên bằng lời mà còn kèn trống phụ họa, âm thanh cung bậc nhịp nhàng thánh thót vinh danh, nâng đôi mắt lên hàng thượng đẳng.
Chính vì quá chú trọng đến đôi mắt mà người ta quên béng đi những khoản khác, ví dụ như: Thân hình, dáng đi, cách ăn nói, tính tình, học hành, nội trợ, thêu thùa...
Rồi đến khi chỉ vì mê quá mà xin cưới em về làm vợ.
Sau đó, chàng mới té ngửa vì khám phá ra một điều cay đắng thế này:
“Nhiều khi, chỉ vì yêu có mỗi một đôi mắt mà lại đi cưới trọn cả một người đàn bà!”
Thì lúc đó đã là quá muộn!
***
CÁI GÌ VỢ KHÔNG XÀI, CHỒNG CHO NGƯỜI KHÁC!
Chuyện này, tất nhiên là chuyện vợ chồng ở xứ văn miêng:
Người vợ đi công tác xa, hẹn chồng 1 tuần sẽ trở về. Nhưng công việc xong sớm nên người vợ về sớm. Đến nhà, vợ thấy chồng đang nằm ôm một cô gái trên giường. Lập tức, người vợ quyết định nhờ luật sư xin ly dị.
Người chồng nói:
- Anh đồng ý là anh có lỗi với em, nhưng trước khi em đến luật sư, em cho anh được nói mấy lời được không?
Người vợ đáp:
- Được, anh nói đi!
Chồng nói:
- Sáng nay, khi anh đi làm, ra khỏi nhà trời mưa tầm tã. Anh thấy cô gái này đứng đầu đường ướt sũng. Anh thương tình, ngừng xe chở cô ấy về nhà. Anh lấy bộ quần áo mua tặng em dịp sinh nhật mà em không mặc, anh cho cô ấy mặc. Đôi giầy anh mua tặng em nhân dịp Giáng Sinh em không dùng, anh cho cô ấy. Chiếc khăn quàng anh mua tặng em dịp tết, em không dùng nên anh cũng cho cô ấy luôn. Cô gái mặc xong, cám ơn anh. Trước khi ra khỏi cửa, cô ấy hỏi:
- Thế còn cái gì vợ anh không dùng nữa không?
Đó là lý do tại sao lại có sự tình như em đã trông thấy. Bây giờ, mọi chuyện anh dã nói xong. Còn em, em quyết định ra sao là tùy ý em. Anh xin chấp nhận tất cả.
Câu chuyện ngưng ngang xương ở chỗ này. Không thấy bà vợ nói năng chi, không biết bà vợ có đến luật sư xin ly dị  không? Không biết bà vợ có hối hận, khóc lóc ỉ ôi, quỳ xuống xin lỗi chồng không? Không biết rồi gia đình này sẽ ra sao?
Không ai biết cả.
Nhưng, chúng ta có thể tạm kết luận thế này:
“Cái gì  vợ  không xài, chồng cho người khác”
***
CHUYỆN CON BÒ CÁI Ở VERMONT!
Chuyện này là chuyện có thể là có thực, có thể là chuyện phịa nhưng rất “nhân bản”, rất gần gũi với con người.
Mấy gia đình ở một làng nhỏ, mua được một con bò cái ở Vermont đem về nuôi, vắt sữa. Con bò cái khỏe mạnh, cho rất nhiều sữa tươi, ai cũng trân quý. 
Họ mới bàn với nhau rằng phải cần một con bò đực để gây giống tốt. Mới mua con bò đực phương cường  đem về chuồng. Ai cũng tưởng là cặp bò này đẹp đôi, mặn nồng âu yếm. Nào ngờ, hễ con bò đực quanh quẩn, chờn vờn con bò cái thì con này lẩn trốn, không chịu...hợp tác.
Lấy làm lạ, mấy gia đình nghĩ mãi không ra cách nào mới đến một bác sĩ thú y trình bầy tự sự.
Bác sĩ thú y, sau khi hỏi han đủ mọi chi tiết về cặp bò này, ngồi suy nghĩ một lát rồi hỏi:
- Có phải các ông, các bà mua con  bò này ở Vermont không?
Mấy người chủ con bò cái rất lấy làm lạ, làm sao mà bác sĩ thú y này lại hay đến như thế, biết được mình mua con bò cái này từ Vermont?
Mới hỏi:
- Dạ, đúng thế! Bác sĩ quả là đại tài. Nhưng có điều chúng tôi không hiểu: Tại sao bác sĩ lại biết là con bò cái này mua ở Vermont?
Ông bác sĩ thú y thở dài, đáp:
- Bà vợ tôi cũng là người ở Vermont!

Bạn đọc có hiểu câu chuyện này không? Nếu hiểu ngay, bạn là người thông minh rất mực. Nếu chưa hiểu, xin vui lòng đọc đi đọc lại, bạn sẽ hiểu ý nghĩa của câu chuyện vui này.
***
VỢ TÔI CÓ BẦU...
Chuyện này đăng trong Reader’s Digest số tháng Tư, 2005:
Một anh lính nói với bạn:
- Tớ biết, ông xếp mình không thích cấp giấy phép cho ai về nhà cuối tuần. Nhưng tớ nghĩ là tớ có lý do chính đáng.
Bạn hỏi:
- Chính đáng là chính đáng như thế nào?
- Tớ  thưa với xếp: Vợ tôi có  bầu. Cuối tuần, tôi muốn về với vợ tôi.
Xếp nghe xong, đáp liền: Cấp phép!
Anh bạn cũng có vợ nhưng vợ anh không có bầu. Anh lấy lý do nào để đi phép cuối tuần đây? Suy đi tính lại, anh tìm ra lý do để xin phép.
Anh lên văn phòng gặp xếp lớn, chào kính xong, xếp hỏi:
- Anh xin đi phép cuối tuần hả? Có lý do nào chính đáng không?
Anh đáp: Dạ có! Thưa xếp, vợ tôi sẽ có bầu cuối tuần. Tôi muốn về nhà với vợ tôi...
Chuyện đến đây lại  cúp ngang xương, không biết hạ hồi ra sao.
Hẳn  các bạn cũng thấy, mẩu chuyện  này mang một nụ cười vui ranh mãnh, giữa “có bầu” và “sẽ có bầu” của hai chàng lính trẻ.
***
NHẤT NHẬT TẠI TÙ...
Các cụ ta thường nói: Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại. Ý nói một ngày nằm trong nhà tù nó dài lê thê khủng khiếp như bằng cả nghìn năm ở bên ngoài nhà giam vâïy.
Câu nói ấy có thể áp dụng cho các quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa bị đi tù cải tạo
trong các trại cải tạo đèo heo hút gió, nguy hiểm, bệnh tật, đói khổ nơi rừng thiêng nước độc. 
Vậy mà, trên báo Mỹ lại có người so sánh giữa sự “đi tù”ø với  “đi làm” để thấy là đi tù còn sướng hơn là đi làm nhiều lắm. Dĩ nhiên, là nhìn theo một khía cạnh hài hước, đúng vậy mà không phải vậy.
Mời bạn đọc:
Khi bạn so sánh sự khác biệt giữa nhà tù và nơi làm việc, có thể là nhà tù không đến nỗi tệ như thế đâu nhé!
Này nhá!
Trong tù: Hầu hết thời giờ của bạn trong 4 bức tường 8x10.
Nơi làm việc: Hầu hết thời giờ của bạn quanh 4 bức tường 6x8.
(Diện tích trong tù lớn hơn diện tích nơi làm việc)
Trong tù: Bạn được ăn ngày 3 bữa.
Nơi làm việc: Bạn ăn một bữa, mà bạn lại phải trả tiền.
Trong tù: Hạnh kiểm tốt, bạn được thêm giờ nghỉ.
Nơi làm việc: Làm việc giỏi, bạn được giao thêm việc.
Trong tù: Có người canh gác, khóa và mở khóa cửa cho bạn ra vào.
Nơi làm việc: Bạn phải đeo thẻ an ninh và tự mình mở khóa, mở cửa lấy một mình.
Trong tù: Bạn được coi truyền hình, chơi “games”.
Nơi làm việc: Nếu bắt gặp coi truyền hình hay chơi “games”, bạn sẽ bị sa thải ngay lập tức.
Trong tù: Bạn có “toilet” riêng.
Nơi làm việc: bạn phải dùng chung với những người khác.
Trong tù: Họ cho phép gia đình và bạn bè của bạn vào thăm.
Nơi làm việc: Bạn không được phép nói chuyện với ai  cả.
Trong tù: Mọi chi phí được những người đóng thuế trả mà bạn không phải làm gì cả.
Nơi làm việc: Bạn có đi làm mới được lĩnh lương. Lĩnh xong, bạn phải trả mọi khoản chi phí. Rồi tiền thuế của bạn cũng lại được trích ra để nuôi tù nhân.
Trong tù: Hầu như hầu hết thời giờ của bạn là nhìn qua những hàng rào chấn song từ ngục thất và chỉ mong được ra ngoài.
Nơi làm việc: Bạn chỉ mong được ra khỏi sở để chui vào những quán ruợu.
Trong tù: Người coi tù bị gọi một cách xấu xa là “Cai ngục” hoặc những tên tàn ác.
Nơi làm việc: Người cai quản bạn được gọi là “Supervisor”!
Trong tù: Bạn tha hồ đọc e-mail với những chuyện cười, chuyện tiếu lâm.
Nơi làm việc: Nếu xếp bắt được, bạn sẽ bị đuổi cổ ra khỏi sở làm ngay lập tức.
Thưa bạn đọc, những so sánh trên đây chỉ là chuyện vui đùa khi nhìn đời bằng một lăng kính ngược đời. Chứ làm gì có đích thực. Nếu đích thực là nó ngon lành, thú vị tình thâm như thế thì ai cũng muốn vào tù hết cả à?
Như thế thì còn ai  ham sống ở bên ngoài ngục thất nữa?
***     
Bạn đọc thân mến,
Cai tôi vừa kể hầu quý bạn một vài câu chuyện vui vui. Lâu lâu mới góp nhặt được mấy mẩu ấy chứ không phải tuần nào, tháng nào cũng có như vậy đâu!
Chuyện vui thì có nhiều, nhưng thật là vui, không cần có người “cù”, không đến nỗi phải nhăn mặt hay đỏ mặt thì cái đó mới thiệt là khó!
Vậy Cai tôi lại xin hẹn mí lị bạn đọc vào một kỳ khác.
Thôi nhá! “Bai” hỉ!

Lê văn Phúc

VỢ  MẮNG!

Sống ở trên cõi đời ô trọc này, ít có ai lại không bị mắng.
Mắng là một động từ , ý muốn chê trách, dậy bảo, răn đe, đay nghiến hoặc nặng lời  với   kẻ  khác. Người trách mắng ấy có thể là ông bà, cha mẹ đối với con cháu; cấp trên đối với cấp dưới; bạn bè đối với nhau; chủ nhà đối với người làm; đồng nghiệp đối với đồng nghiệp; người  dữ  đối với người  lành, người  mạnh đối với kẻ yếu...
Cũng nhiều khi người ở địa vị thấp mắng người ở cấp cao; người làm mắng chủ nhà; trẻ con mắng người lớn; con nít mắng ông già...Những vụ này đều tùy thuộc vào thái độ, cách xử sự, tư cách của người trên có như thế nào mà lại để cho người dưới nó dám hỗn hào, lớn tiếng sỉ vả, mắng mỏ, làm to chuyện.
Mắng có nhiều tiếng đệm, nhiều ý và nhiều cách diễn tả khác nhau.
Nói chung, đã mắng là có ý bêu xấu người đối diện. 
Mắng! Nói gọn như thế thôi, hàm ý là bị lên lớp, bị đục, bị lôi ra cái dở, cái xấu, cái sai quấy, cái cà chớn với mục đích cho đối tượng một bài học theo kiểu Quốc Văn Giáo Khoa Thư để bỏ đi những thói hư tật xấu.
Đi theo với động từ “Mắng” thường là “Mắng mỏ”, cũng với ngụ ý như trên. Có khi  lại dùng chữ “Mắng vốn” cũng có ý nghĩa tương tự . Cai tôi thiệt tình chưa hiểu thấu đáo ý nghĩa như thế nào! Bạn nào có cuốn  Tự Điển Việt Nam xin vui lòng tra cứu dùm.
Mắng một cách mạnh bạo, mắng tới tấp, ồ ạt thì  gọi là “Mắng như tát nước vào mặt” không biết đằng nào mà đỡ cả! Mắng kiểu này thường là tấn công trực diện, có tính cách dứt điểm khi đối phương chỉ những đỡ đòn cũng đã mệt đứt hơi, nói chi đến tự vệ, phản công.
Chẳng hạn như ông chồng làm ăn thương mại, đã không có lời mà  còn bị lỗ cả vốn, gọi là “mất cả chì lẫn chài” nên về nhà bị vợ mắng sa sả là chả làm nên cơm cháo gì, đồ vô dụng, đồ ngu si đần độn, đồ bỏ...
Anh chồng chỉ còn nước ớ cổ ra chịu trận, không biết ăn nói, cụ cựa ra sao sốt cả.
Kiểu mắng này tuy thế mà vẫn còn nhẹ hơn cái kiểu “mắng như tát át-cít vào mặt” mới cực kỳ nguy hiểm. Ở Saigon hồi xưa đã có vụ tát này. Chỉ một vài thìa súp át-xít thôi mà khi nó tác dụng trên da, trên mặt thì ôi thôi, coi như vỡ nợ. Aùt-xít làm cho dung nhan đang hơ hớ  xuân tươi bỗng chốc hóa ngay ra thân tàn ma dại. Aùc quỷ đây là nói đến cái dung nhan ác quỷ thôi, còn như mọi thứ khác vẫn nguyên vẹn. Nhưng con người ta chỉ “trông mặt mà bắt hình dong” thôi chứ không xét tỉ mỉ nên khuôn mặt bao giờ cũng là trọng điểm để định giá nhan sắc.
Nhưng mắng mà lại dễ thương nhất, quyến rũ nhất, phải nói là “Mắng yêu”! Kiểu mắng này nhẹ nhàng, êm ả nhưng nếu bình tâm suy nghĩ thì nó rất ác liệt. Kiểu mắng này  hiếm khi áp dụng giữa bạn bè, ít khi giữa cha mẹ với con cái, rất kỵ giữa đôi trai gái bồ bịch .
Kiểu mắng này thường dành cho vợï chồng, nhất là vợ chồng trẻ. Bởi  họ còn trẻ nên tình còn nồng. Tình nồng nên tình hay sóng gió. Sóng gió nên dễ sinh chuyện. Mà đã sinh chuyện thì chắc chắn đến 99% là chồng bị vợ đì. Trong các kiểu “Đì” thì có mắng là một phương tiện. Nhưng vợ không mắng mỏ, mắng vốn, mắng như tát nước vào mặt vì những thứ đó dễ gây đổ vỡ nên vợ chỉ áp dụng một kiểu mắng thật nhẹ, thật mềm thật thấm, gọi là “Mắng yêu”. Kiểu mắng này tuy nhẹ như tơ, êm như nhung mà nó lại có “ép-phê” rất tới. Nghĩa là anh chồng nào bị vợ mắng yêu mà chịu khó nghiền ngẫm về  câu nói sẽ thấy là con vợ nó ghê gớm, nói chơi thôi, tưởng nhẹ nhàng mà lại hóa ra là nặng nghìn cân, đau hơn là hoạn!
Nếu các bà vợ nào cũng áp dunïg phương pháp “Mắng yêu” thì gia đình sẽ yên vui hạnh phúc đề huề lưng túi gió trăng. Ngoài phương pháp ấy, rất dễ sinh  tan rã!
Bạn đọc đến đây, hẳn cũng có người nêu câu hỏi này:
- Thế như cậu có kinh nghiệm thì con vợ nó  hay mắng theo kiểu nào? Nói cho anh em bà con nghe chơi được không?
- Dạ được! Bởi với em, cái gì em cũng “bánh đúc bầy sàng”, bà con nghe xong, hay thì khen, hèn thì chê để cho em có cơ hội học hỏi. Em không hề lấy thế làm xấu hổ hay tự ái vặt.
- Vậy thì nói đi!
- Dạ, chuyện kể ra, xấu chàng hổ thiếp nhưng nó là chuyện thực, chuyện hiển nhiên hàng ngày ...
- Sao? Có nguy hiểm đến tính mạng không?
- Dạ, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng nguy hại đến tính tình. Bởi nó làm thay đổi cái thói quen, cá tính, sở học, trí nhớ, tư tưởng...!
- Nói nghe coi!
- Dạ, nói. Như thế này:
Đây là chuyện bạn em. Bạn em có người vợ  học trường đầm nên nói năng như Tây. Cô ấy thẳng tính, lại bướng bỉnh nên cái gì trái tai gai mắt, không hợp ý  là  phạng lại liền tù tì. Còn bạn em thì học trường làng nên nói năng theo khuôn mẫu Quốc Văn Giáo Khoa Thư Lớp Đồng Aáu, cái gì cũng theo y chang sách vở thánh hiền. Bạn em nghĩ “Một sự nhịn, chín sự lành” thành thử ra bị vợ   hành hạ, mắng mỏ gì cũng chịu trận. Bạn em nhường nhịn cho yên cửa yên nhà mà lại hóa ra là tan cửa nát nhà. Cô vợ  dữ quá, được đằng chân, lân hàng đầu lúc nào không biết. Nên sau có hơn mười năm tình cũ, vợ chồng hắn bi chừ chẳng khác nào “Đồng sàng dị mộng”, tức là hai người cùng nằm chung một giường King Size mà mỗi người một ý nghĩ khác nhau! Bạn em vẫn riêng tư, riêng một góc giường!
Bạn đọc sẽ hỏi:
- Thế cô vợ  ấy nó hành hạ, mắng mỏ  ra sao? Có thể nói rõ hơn được không?
- Rõ hơn thì thế này:
Vẫn theo bạn em kể thì thoạt kỳ thủy, khi  rước tình về với quê hương, cô vợ trẻù mới bước vào nhà đã chạy xổ vào phòng, ngồi ngay lên trên đầu giường. Các cụ bảo rằng làm vậy là chiếm thế thượng phong, sau này chồng không bắt nạt được vợ. Em chả biết ai bắt nạt ai, nhưng sự thựïc hiển nhiên là cô vợ gác ông chồng một bàn không gỡ!
Cứ cái đà tiến quân thuận lợi ấy, dần dà bạn em càng chiều chuộng, yêu thương vợ bao nhiêu thì  cô vợ lại càng lên chân, õng ẹ, ỉ ôi bấy nhiêu.
Đôi lần, bạn em lấy tình nghĩa vợ chồng mình với ta tuy 2 mà 1, ta với mình tuy 1 mà 3 ( vì  côvợ  lúc nào cũng có ít nhất là 2 lập trường), ăn nói nhẹ nhàng, khuyên nhủ nó để nó  giữ đạo làm dâu làm con làm vợ thì nó trợn mắt, bảo rằng:
- Anh tính dậy khôn tôi đấy phải không?
Bạn em nào có dậy khôn dậy ngoan ai đâu! Quốc Văn Giáo Khoa Thư  đã nói rõ ràng thì  mình cũng phải lấy đó làm khuôn vàng thước ngọc mà theo chứ!
Nó chống lại:
- Bỏ đi Tám. Bây giờ không phải là thời xưa nữa, lỗi thời rồi! 
Bạn em đành câm như hến! 
Khi có một con, cô vợ bắt chồng phải thức đêm thức hôm pha sữa cho con bú, thay tã, ru con ời ợi. Còn cô vợ ngủ khoèo tỉnh bơ! Cô í bảo mỗi người phải có một trách nhiệm. Vợ  mang bầu 9 tháng 10 ngày, mang nặng đẻ đau, rồi đến ngày nở nhụy khai hoa cũng khổ cực:
Người ta đi biển có đôi
Còn tôi đi biển mồ côi một mình!
Vậy thì khi  vợ sinh con thì  bạn em cũng có bổn phận là phải lo nuôi nấng con là chuyện tự nhiên. Bạn em nghĩ  vợ nói cũng phải mà không làm sao để bảo là nó không phải được! Bạn em chưa đẻ bao giờ nên chưa có kinh nghiệm về vụ “đi biển”!
Bạn em đi làm công chức, lương tháng ba cọc ba đồng cố định, không đủ chi tiêu trong gia đình thì vợ nó mắng là  cù lần, không biết xoay sở kiếm thêm trong thời buổi gạo châu củi quế này!
Bạn em suy nghĩ, làm gì cũng khó khăn chật vật mới có tí tiền. Chỉ có cách vào nhà băng ăn cướp là mau nhất. Nghĩ vậy bạn em làm liền. Khi nó đi mua súng, sắp ăn hàng thì bị bắt. Họ hỏi nó mang súng để  làm gì? Thay vì nói là để tự vệ thì  nó cứ thật thà như đếm, nói là để đi cướp ngân hàng! Thế là vỡ nợ! Nếu không có ông chú làm lớn thì nó đã đi tù mút mùa lệ thủy rồi!
Con vợ bạn em nó mắng chồng còn hơn là mắng con chó. Nó bảo sao nó lại lấy thằng chồng ngu đến như thế! Ý nói là ngu như chó!
Cứ theo ngu ý thì loài chó được tiếng rất khôn, rất trung thành. Bảo nó  ngu là nói láo, nói bậy, là vu khống.
Nhưng bạn em  trong cơn khủng hoảng lại  nhận là vợ nói đúng, nó mắng đúng.  Nên  bạn em  không dám cãi một câu.
Bạn em cũng hay dại mồm dại miệng, ăn nói ba hoa nên nó vận vào thân là phải. Cái hồi còn trẻ, nó học hành cũng không đến nỗi gì, dằn trong túi mấy cái bằng làm cần câu cơm. Nó cũng viết lách lai rai như thể ta đây cũng văn nghệ văn gừng.
Cô vợ  thấy chồng bắng nhắng như thế, nó không ưa tí nào cả.
Có lần nó hỏi:
- Anh đầy mình văn học nghệ thuật như thế! Thế em hỏi anh: Thơ Kiều, thơ Chinh Phụ Ngâm, thơ Cung Oán Ngâm Khúc, mỗi tập thơ có bao nhiêu câu?
Bạn em thản nhiên trả lời:
- Có đến tam tứ đại nhà anh cũng không biết nữa là anh!
- Thế em hỏi anh câu này dễ thôi nhá! Lịch sử nước Nam cả thảy có 18 đời Hùng Vương. Anh kể cho em nghe là những đời nào?
- Cái này thì đến tía anh cũng chịu!
- Anh chịu hả! Thôi câu này gần gũi hơn: Đời nhà Nguyễn từ vua Gia Long đến vua Bảo Đại, anh nói cho em nghe có những vua nào?
- Anh xin hàng vô điều kiện! Mà sao em hỏi khó thế!
- Với ai anh cũng khoe khoang lớn lối là lầu thông kinh sử , văn thơ đầy bụng thì tất nhiên là anh phải trả lời được chứ!
Giờ em hỏi về văn học: Trong Tự Lực Văn Đoàn có bao nhiêu người?
- Thà em hỏi đầu gối còn hơn là hỏi anh!
- Thế em hỏi về thơ: Câu này của ai? “Tôi chết không cười, không cười, không cười”!
- Câu này của nhà thơ tự do Thanh Tâm Tuyền. Hồi ông ấy làm bài thơ
có câu trên, một nhật báo ở Saigon đãù trích dẫn và vẽ hí họa với câu ghi chú là: “Đã chết thì còn cười thế quái nào được”! 
- Câu này anh trả lời khá hơn rồi đó! Cố gắng tí nữa đi! Giờ em hỏi về nhạc:
Tại sao trong nhạc Việt Nam, hễ không lấy được nhau thì đều hẹn gặp nhau trong kiếp sau là nghĩa thế nào cà?
- Nghĩa là kiếp này em cứ đi lấy chồng đi, cứ sung sướng phè phỡn đi. Sang đến kiếp sau, anh sẽ hẹn gặp lại em để cùng xây túp lều lý tưởng.
Nếu kiếp sau vẫn chưa thành đôi lứa thì anh vẫn kiên nhẫn đợi chờ kiếp sau nữa. Đợi cho đến kiếp nào lấy được em thì anh mới thỏa lòng mơ ước. Tóm lại, anh tử thủ, chịu trận vì anh là lính đa tình!
Cô vợ mới mắng yêu rằng: Sao mà anh cả quỷnh thế nhỉ! Em không tin là có kiếp sau đâu! Chỉ một kiếp này thôi. Mà anh để cô bồ cặp bồ với người khác, không biết đi  tìm người yêu cho mình, mà lại cứ chờ cứ đợi hết kiếp này sang kiếp khác thì có phải là anh quỷnh, anh “ngu” hết chỗ nói không?
Bạn em phải công nhận là con vợ  nó “mắng yêu”  rất hợp tình và hợp lý, không cãi vào đâu được!
Câu chuyện “kiếp trước, kiếp sau” cũng đã được nhạc sĩ Từ Công Phụng và nhà thơ Lê Thị Ý  đồng quan điểm là chỉ biết có kiếp này thôi!
Bạn em cũng không tin là có kiếp sau nên  theo triết lý của cụ Lâm Ngữ Đường bên Tầu, chỉ vui với kiếp này mà không chờ không đợi ai ở kiếp sau cả.
Đối với ngoài xã hội, bạn em cũng có chút vai vế, ông thông ông phán như ai. Nên khi ứng xử với ai, nó cũng lịch sự đình huỳnh, tỏ ra là người có ăn có học. Tiền bạc không dư dả  nhưng nó cũng ăn vận chỉnh tề, đi đứng chững chạc. Aáy thế mà cô vợ  “mắng” là ăn nói bình dân, thô lỗ; đi đứng loạng quạng, chả ra làm sao cả. Cô vợ lại còn cả quyết là gia đình bạn em ngày xưa giầu có lắm, nhà có nuôi ngựa nữa kia!
Bạn em bảo: Cô nhầm rồi! Nhà tôi xưa kia nghèo mạt rệp. Bố tôi làm thợ, mẹ tôi đi bán hàng rong thì làm gì có nhà cao cửa rộng, nuôi heo nuôi ngựa. Mà sao cô lại đoán là nhà tôi nuôi ngựa?
Cô vợ tủm tỉm cười mà rằng:
- Vì em thấy anh đi chân chữ bát!
Bạn em kể tiếp: Lại nói về cô vợ. Trong nhà, nó chê chồng đủ thứ. Chồng là dân học trò, thế mà có lần  vợ  bị hư  cái xe, nó gọi chồng biểu sửa. Chồng có biết cái khỉ mốc gì về máy móc xe hơi đâu! Vợ mắng:
- Anh đụt quá, chả biết gì cả! Bao nhiêu người chữa được xe hơi mà sao anh cù lần đến thế! Chồng con như thế thì còn nhờ vả được gì!
Hỏi thợ, mới biết là xe hư “transmission” phải có dụng cụ chuyên môn, tay nghề chuyên môn và đồ thay thế thì mới sửa được.
Con vợ  nó mắng chồng như thế là mắng oan, tội nghiệp cho thằng chồng chứ! Nhưng bạn em không dám hé răng vì nếu hé răng là sinh sự, sinh sự thì sự sinh, là đưa tới đụng chạm, nặng lời. Mà bạn em thì lúc nào cũng muốn “dĩ hòa vi quý”, “một sự nhịn, chín sự lành” nên chuyện gì cũng coi như  “sóng gió vừa diễn ra trên phần đất của Việt Nam Cộng Hòa, tuy nhiên tỉ số đôi bên vẫn còn...trinh bạch”!
Có lần, cái máy giặt trong nhà không chạy. Cô vợ  bảo chồng coi xem máy móc ra sao. Chồng nào biết mô tê, ất giáp gì về máy giặt nhưng cũng sờ sờ lần lần mà chẳng biết nó hư cái gì. Cô vợ thấy chồng cả giờ dưới “basement” mà không chữa được máy giặt, mới “măng yêu” rằng:
- Hỏi anh cho biết vậy thôi chứ cái ngữ anh thì chả làm được cái gì cả!
Bạn em cãi cối: Thì anh “làm” cho em mấy đứa con đấy thôi.
Cô vợ lộn ruột:
- Này, đừng có nói với “tôi” cái giọng cà chớn ấy nhá! Không biết thì cứ nói là không biết để “người ta” kiếm thợ sửa!
Khi  cô vợ kiếm được thợ thì thợ bảo rằng cái máy giặt của bà đã ở vào thời kỳ tiền sử rồi. Chỉ còn nước lại Sears mua cái mới, vất cái cũ đi là xong.
Có lần, cái máy lạnh bị hư. Cô vợ bảo chồng coi xem sao. Chồng coi mà chẳng biết nó ra làm sao cả.  Bèn trả lời vợ như thế! Thế là cô vợ  nổi sùng, không “mắng yêu” nữa mà “mắng nhiếc” là bạn em “đụt” quá, dở quá! Cái máy lạnh không lạnh cũng không biết làm sao cho nó lạnh! 
Bạn em lại phải nhờ thợ chuyên môn đếm bơm thêm “freon” cho đầy để máy lạnh lại chạy như thường!
Chưa hết, cô vợ  lại còn hỏi  về y khoa nữa chứ! Nó bị hắt hơi sổ mũi, ho sù sụ suốt ngày. Nó hỏi  dùng thuốc gì cho khỏi? Cha mẹ ơi! Bạn em đâu có học y khoa, đâu có phải là bác sĩ chuyên khoa dị ứng mà cho đúng thuốc trị bệnh cho vợ  được. Nên nó trả lời là tôi không biết!
Cô vợ lại “Tarzan” nổi giận, mắng  tại sao mà chồng “ngu” thế! Hỏi cái gì cũng mù tịt, ấm ớ hội tề. Thằng chồng chỉ còn nước chui xuống “basement”  chùm mền, mở nhạc  nghe Chế Linh não nuột than trời như bọng mà như “Ta cũng nòi tình thương người đồng điệu”!
Bạn em  tự an ủi theo một danh ngôn, rằng: ‘Thường nghe những chuyện trái tai, hay thấy những  điều trái mắt cũng là một cách để cho  mình hay”.
Khôn đâu chưa thấy, chứ nôïi cái chuyện bị vợ mắng là bạn em đã thấy cuộc đời mất đi  mấy chục phần trăm lạc thú.
Bạn em có tâm sự với mấy thằng bạn thì thằng nào cũng bị vợ mắng, vợ đì như điên chứ chẳng có đứa nào thoát hiểm cả.
Thế mới biết rằng cái vụ vợ mắng là một bệnh truyền nhiễm, có khi còn nguy hiểm hơn cả H5N1. Có điều là H5N1 nó dữõ dội, lan mau lan mạnh nên con người ta đâm ra quá sợ mà la hoảng. Chứ như cái vụ “Vợ mắng” thì nó rất chậm chạp, từ từ, nhè nhẹ, lan  như vết dầu loang khiến đối tượng không dè là nó có công lực thâm hậu đến như thế! Thế nên, khi tỉnh mộng lúc tàn canh, một mình, mình lại thương mình xót sa. Khi xưa cũng thể con nhà. Giờ  sao tàn tạ như hoa cuối mùa...
Té ra như  bạn em hiểu thì không có anh liền ông nào ở trong thế giới nô lệ hoặc quân chủ hay tự do mà lại không bị con vợ nó mắng.
Làm lớn đến như  ông vua cũng bị vợ xài xể, chịu phục tòng bởi  lệnh bà là lệnh tuyệt đối.
“Vua nghe vợ, mất nước” là vậy!
Dưới vua, quần thần quan lại đến thứ dân cũng đều y theo phương cách trên, nghĩa là vợ có đầy đủ quyền lực  để  lái ông chồng. Không đưa đến mất nước nhưng cũng dễ sinh ra tán gia bại sản, cơ nghiệp suy đồi.
Thành ra, người đàn bà nếu biết chăm lo bổn phận, chu toàn nhiệm vụ làm dâu, làm con, làm vợ, làm mẹ thì gia đình ấy đều huề, hạnh phúc. Bằng không thì tan cửa nát nhà như bỡn.
Người vợ hiền thường là người vợ biết nhỏ nhẹ khuyên chồng. Có muốn uốn nắn, khuyên bảo gì thì cũng chỉ dùng lời ngon ngọt, mắng yêu mà thôi chứ không dám hỗn hào sỉ vả chồng hết điều, coi chồng như kẻ ăn người ở trong nhà.
Như cái “ca” của bạn em bị vợ chê  ở bẩn: Mấy bữa không tắm, cả tuần chưa thay quần áo, hay khạc nhổ, miệng hôi, đứng gần như đứng cạnh tổ cú!
Bạn em hiểu liền nên hàng ngày  tắm táp, xát xà bông “Dove”, xong thay quần áo, lại xịt tí nước huê Chanel No 5 cho ra vẻ cao sang quyền quý.
Còn những vụ đánh răng, chăm sóc thân thể thì  nó nghiêm chỉnh thi hành, lại còn nhai chút kẹo thơm nữa chứ!
Như cái vụ nó bị vợ chê  dốt nát, chả hiểu chả nhớ cái gì. Rõ ra là một anh nhà quê ra tỉnh. Đầu óc  đặc sệt bánh đúc, mắm tôm nên  nom “Nhà quê” là đúng quá đi í chứ! Còn mục quên quên nhớ nhớ thì đó là lẽ thường tình, tuổi đời chồng chất thì cái nhớ cái quên cũng cái mất cái còn.
Để chấn chỉnh lại hình thức, tác phong, bạn quyết định sẽ học vài “cua đờ đăng-sờ” tức là học nhẩy đầm để coi bộ văn minh, lịch sự với đời. Sau khi học các lớp căn bản như Sì-lô, Val-sờ, Tango, mambo-chachacha, twist...nó sẽ học luôn món Mắm Bò Hóc, Lambada cho thiên hạ phải nể mặt và để cho con vợ  không dám khinh nó là nhà quê nữa.
Khi nó ngỏ ý đi học nhẩy đầm thì  con cười rũ ra, cười chẩy cả nước mắt, bảo rằng:
- Cái vóc dáng, bộ điệu  của anh thì có đi sang Tây, sang Ý, sang Aùo, sang đâu  chăng nữa cũng vẫn là nhà quê, vẫn là quê một cục chứ có hơn gì đâu!
Bạn em suy nghĩ và quả nhiên là con vợ  nó nói đúng. Nó nói đúng thì  cãi làm sao được nữa hở trời?
Cô vợ còn chê chồng  người một mẩu, kiểu thước mốt, vừa lùn vừa mập, coi không ra cái gì hết. Đến đây thì  bạn em nổi máu anh hùng,  phản công lại liền tù tì, không cho cô vợ nó ăn nói hỗn xược nữa. Nên nó đáp:
- Em có trông thấy con ong bao giờ không?
- Sao lại không!
- Em có trông thấy trái bầu bao giờ không?
- Sao lại không!
- Thế thì em hay chê anh là thấp là bé, còn em thanh cao đẹp đẽ, em nên nhớ đến câu này:
Em đừng thấy anh thấp, anh bé mà rầu!
Kìa như cái con ong nó bao nhiêu tuổi mà nó châm bầu, bầu...thui!
Cô vợ  nguýt chồng một cái thật dài...
Bạn em  vốn thù dai, khơi chuyện cũ:
- Em vẫn chê anh là ngu. Anh nói thiệt cho em biết, chứ anh có ngu anh mới lấy em, chứ anh mà không ngu thì...
Cô vợ cắt ngang:
- Thì anh lấy ai?
Chỉ đợi có thế, bạn em tiếp:
- Anh mà không ngu thì anh lấy hoa hậu thế giới rồi í chứ!
Cô vợ  lại nguýt một cái nữa, tủm tỉm cười  rồi hưởn hưởn đi vào phòng ngủ!!!
Thừa thắng xông ào, bạn em mon men theo chân vợ vào phòng ngủ.
Cô vợ cười bâng quơ, nằm xoải  mình trên chiếc  giường King size êm như nhung, nói nhẹ như chỉ để một mình nó nghe:
- Nghèo mà ham!
Bạn em thiệt tình không hiểu là con vợ nó “mắng yêu” hay “mắng vốn”?
***        
Chuyện vui  nghe sao kể lại cùng bạn đọc để qua đi một ngày dài trong những tháng năm lưu lạc...
Thôi nhá! “bai” hỉ!                                 Lê văn Phúc

 

MẮNG VỢ!
Kỳ trước, bạn đọc đã nghe Cai tôi phiếm loạn trong mục “Vợ mắng”!

Ngay sau khi  báo ra lò  đã có  bà, có mợ lên tiếng. 
Bà thì bảo rằng:
- Ơ này, sao lại có cái anh Cai vô duyên, vôâ công rồi nghề hay sao mà đi moi móc, nói xấu liền bà chúng tôi như thế nhỉ! Đàn bà thì  xưa nay vốn dĩ đã có nhiều cái lặt vặt lẻ tẻ làm cho các ông chồng phải nhức đầu nhức óc rồi cơ mà! Nếu các ông chồng nhớ đến câu kinh nhật tụng này mà thuộc nằm lòng,  áp dụng nghiêm chỉnh thì đâu đến nỗi tan hoang nhà cửa: 
“Muốn cho một cuộc hôn nhân có hạnh phúc,  đôi khi người vợ phải câm và thường khi người chồng phải điếc!”. 
Bà cũng căn dặn là phải nhớ  kỹ rằng, chìa khóa hạnh phúc là ở như chữ “đôi khi” và “thường khi” đấy nhá!
Tất nhiên, câu danh ngôn trên không phải của tôi, kẻo rồi lại mang họa!
Lại có mợ sồn sồn đọc xong mục phiếm loạn, không đồng ý, nói là người viết thiếu trung thực, thiếu căn bản nên ăn nói hồ đồ, bạt tử. Tuy chủ đề gọi là “Vợ mắng” mà tình thực là tố cáo những cái vô lý, vô duyên của liền bà con gái. Như thế là một sự xúc phạm không thể tha thứ được. Như thể đem liền bà ra làm trò cười  cho thiên hạ! Mợ ấy đe rằng hễ gặp Cai tôi ở đâu là...xé xác!
Mới nghe sơ qua mấy nhời thanh minh, dọa dẫm trên, Cai tôi đã lập tức bế môn tỏa cảng, nội bất xuất ngoại bất nhập, nằm thu lu trong động hoa vàng tị nạn. Kẻo nhỡ sểnh ra một chút thì khốn.
Ngẫm lại những nhời đề cao phụ nữ diễn đàn lại có phản ứng ngược, khen liền bà mà lại bị hiểu là chê liền bà. Bao nhiêu công lao hóa thành công cốc.
Tuy nhiên, như bạn đọc đã đọc “Vợ mắng” tất liên tưởng ngay đến cái tựa đề kế tiếp là phải có bài về “Mắng vợ” cho nó cân xứng, cho nó có đi có lại mới toại lòng nhau, cho vui vẻ cả làng. Do đó, dù đang bị bao vây chia cắt, đe dọa, nguy khổn nhưng vì lương tâm chức nghiệp của người vác bút nên Cai tôi nhất định phải đi nốt đoạn đường trần, nghĩa là viết tiếp câu chuyện còn dở dang.
Thế nên, bi chừ ta sang đoạn sau, là chuyện  “Mắng vợ” nhá!
***                  
Trước tiên, bạn đọc có để ý đến hai chữ “Vợ mắng” và “Mắng vợ” nó có gì khác nhau không?
Có chứ! Nó khác nhau trước tiên là ở như âm vực. Khi bạn đọc “Vợ mắng” nghe từ dấu nặng lên dấu sắc thì nó có chiều hướng từ trầm tới bổng, từ thấp lên cao nên coi bộ mạnh mẽ, hùng dũng tiến tới. Còn khi nghe -“Mắng vợ”  có dấu sắc từ cao xuống dấu nặng ở dưới nên nó có vẻ trầm buồn, lơ mơ, vơ vẩn, nhẹ hều! 
Cứ như phân tích trên, hẳn bạn cũng đã thấy là chuyện “Mắng vợ” chẳng qua là chuyện vui đùa chứ  ép phê thực ra không có gì đáng kể.
Trong thế gian này, tỷ lệ những người vợ bị chồng mắng so ra rất nhỏ nhưng không phải là ít! Vì thế, ta phải kể ra đây để xem những kiểu mắng vợ nó như thế nào? Có cái chi khác biệt với vợ mắng không? Aûnh hưởng ra sao và tầm nguy hại như thế nào?
Nếu biết được như thế, chúng ta có thể suy gẫm để từ đó suy ra tự chọn cho mình một tác phong, một quan niệm sống. 
Mắng vợ là một sự khiển trách nặng hay nhẹ còn tùy vào cái lỗi của người vợ, còn tùy vào tính nết của người chồng dễ tính hoặc nóng tính, còn tùy vào phản ứng của người vợ khi bị chồng quở trách, hạch sách, át giọng...
Căn cứ vào kinh nghiệm sống, gói ghém trong túi khôn của người xưa, các cụ nhà ta đã khẳng định rằng đàn bà là con dao nhiều lưỡi  nên khi mới đưa nàng về dinh là phải dạy bảo cho đến nơi đến chốn thì họa may cuộc đời mình sau này mới đỡ khổ, mới tạm an toàn xa lộ, mới coi như xuôi chèo mát mái. Các cụ nhà ta dạy rằng:
Cưới vợ thì cưới liền tay
Chớ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha.
Cưới liền tay có nghĩa là đừng để lâu dăm bẩy năm mà thu vén làm sao cho  mau mau chóng chóng chừng vài tháng, một năm thôi là rước tình về với quê hương cho xong nợ! Chứ mà cứ ấm ớ hội tề, đủng đà đủng đỉnh bảo rằng: Còn tìm hiểu nhau! Thì bao giờ mới ngã ngũ?
Có bà mẹ hỏi con gái bao giờ lấy chồng thì cô con gái đáp rằng: Để con còn tìm hiểu... thì bà mẹ cười mà rằng:
- Tao lấy bố mày đã hơn bốn chục năm nay mà tao vẫn chưa tìm hiểu được bố mày ra làm sao cả, thì con ơi, lấy đại cho rồi! Tìm hiểu làm chi cho mệt? Đến kiếp nào con mới hiểu được thằng chồng chưa cưới của con?
Con gái có bạn trai mà chưa cưới, cứ để lâu ắt dễ có những kẻ chung quanh thọc  gậy bánh xe, làm hư bột hư đường như bỡn! Thế nên, những nhời vạng ngọc của các cụ nhà ta quả là chí lý!
Các cụ cũng khuyên về phép dậy vợ cũng giống như dậy bé thơ:
Dậy con từ thuở còn thơ
Dậy vợ từ thuở bơ vơ mới về
Khi nó mới về, nó ngơ ngác nai tơ, chưa biết mô tê, trời trăng mây nước gì về phía nhà chồng cho nên dậy lúc này chính là lúc hay nhất, tốt nhất vậy.
Dậy như thế nào? Dậy cách ăn nói, thưa gửi với cha mẹ chồng, anh chị em nhà chồng, họ hàng làng nước. Dậy sao cho nó hiền hậu, ngoan lành, ăn nói đoan trang để ai nấy khen rằng nhà mình có phước!
Đấy là nói trên nguyên tắc, chứ nhiều khi trên thực tế, cô dâu mới bước chân về nhà chồng, nó đã ngồi ngay lên đầu giường rồi thì hết thuốc chữa. Các cụ nhà ta – chắc là các cụ bà – đôi khi dậy con làm như thế để kiểm soát được chồng, không  cho nó ăn hiếp, bắt nạt!!!
Không nghe nói đến có cụ ông nào dậy con trai cách “hóa giải” cái thế ác liệt đó hay không? Nhưng các  ông  bố thường làm gương chứ ít khi nào huấn luyện. Chẳng hạn như ông bố biểu diễn cả gương tốt lần gương xấu cho con bắt chước. Gương tốt thì như sự  chăm chỉ, cần cù làm việc để lấy tiền nuôi gia đình; học hành tiến bộ để làm cái cần câu cơm và là bước tiến thân; cư xử với người trên kẻ dưới đường hoàng, chính trực...Gương xấu thì nhiều lắm chẳng hạn như: Đi trễ về sớm, ruợu chè cờ bịch, đánh vợ chửi con, bê bối tiền bạc, la cà nơi nhẩy đầm, hút sách...Những thói hư tật xấu ấy khiến con cái bị ảnh hưởng nặng nề rồi đi theo vết chân của ông bố, có hại cho tương lai và sức khỏe giống nòi.
Người xưa cũng có câu này coi như khuôn vàng thước ngọc để phái nam nhi coi đó mà lập nghiệp:
“Tiên tu kỳ thân, hậu tề kỳ gia, thứ trị kỳ quốc, thứ thứ bình thiên hạ”.
Thế nên, tu thân bao giờ chuyện trước tiên phải lo  rồi sau mới lo đến gia đình, đến nhân quần xã hội.
Kẻ hậu sinh phần đông quên béng danh ngôn trên nên lạc đường lạc nẻo, sinh ra bê bối, bỏ rơi chữ nghĩa thánh hiền.
Có điều là nói thế thôi chứ ông trời sinh ra mỗi người một tính một nết, không ai giống ai sốt cả. Chỉ cố gắng hoàn chỉnh, uốn nắn được đến đâu hay đến đó. Thế nên nói về đời sống vợ chồng, tuy nằm cùng giường mà mỗi người một ý nghĩ khác nhau. Có khi anh chồng thường khi “Riêng một góc giường” là chuyện dễ hiểu.
Khi người chồng không bằng lòng vợ về một điểm gì, một chuyện gì thì thường tỏ ra có thái độ.
Thái độ ấy cao thấp, nặng nhẹ ra sao còn tùy mỗi người, thể hiện bằng tác phong, hành động.
Như cô vợ mới cưới về còn nõn nà phơi phới thì anh chồng thường ham của lạ nên chiều chuộng o bế hết mình. Cô vợ có thể vì  “lên giá” như rứa nên “được đằng chân, lân đằng đầu”, chả mấy nỗi mà lấn át anh chồng.
Khi tỉnh mộng, lúc tàn canh, một mình, mình lại thương mình xót sa, lúc bấy giờ anh chồng mới nhận chân rằng con vợ nó trên chân mình, nó coi thường mình, nó lộng hành, nó cưỡi cổ minh rồi còn gì!
Anh chồng bèn tỏ thái độ bực tức, cau có, đập bàn đập ghế, la lối om sòm ra cái điều ta đây là người điều khiển gia đình, ta đây là ông chúa.
Cô vợ thấy anh chồng đang là đồng minh thắm thiết bỗng trở mặt, trở cờ mới tỉnh mộng thiên đường, bèn chuyển quân, áp dụng một chiến thuật kỳ ảo khác, hư hư thực thực.  Cô vợ lặng lẽ, len lén chui vào phòng ngủû. Anh chồng thấy vợ nằm trong phòng mấy tiếng đồng hồ không nhúc nhích, cụ cựa, không ăn không uống thì lấy làm théc méc và lo lắm.
Có biết đâu rằng cô em đã chuẩn bị  Coca, nước cam, đậu phọng, bánh mì cặp chả, chui trong mền vừa ăn vừa lắp ống vào tai nghe Chế Linh ca Thành Phố Buồn, nghe Nhật Trường ca Rừng Lá Thấp, nghe Hoàng Oanh ca Khúc Ca Mùa Hè, nghe Ngọc Hạ ca Buồn Tàn Thu, nghe Quang Lê ca Giọt Lệ Trang Đài... Chiến thuật này hiệu nghiệm 100%, nghĩa là anh chồng chỉ còn nước năn nỉ, xin lỗi chối chết để được tha mạng sống. Bởi nếu cứ tiếp diễn thì phần thắng nhất định về nàng, còn chàng thì coi như đại bại. Chiến thuật này kêu bằng “Bất chiến tự nhiên thành”. Câu chuyện nhỏ này nghe có vẻ dấm dớ hội tề nhưng trong đời sống vợ chồng nó rất dễ xẩy ra. Nghe như chuyện vô lý mà nó lại là hữu lý. Rồi  mọi chuyện cũng qua đi ngày nắng vội.
Hoặc chuyện hai vợ chồng đi sóp pinh, hẹn nhau 1 tiếng đồng hồ sẽ gặp tại tiệm bún bò Huế, ăn xong đi về. Anh chồng đợi vợ ...3 tiếng không thấy vợ đâu, tính kêu cảnh sát báo cáo tìm trẻ lạc thì cô vợ ở đâu hưởn hưởn trở về. Anh chồng tức điên lên, chịu không nổi nên mắng vợ sa sả khiến cô vợ cúi mặt khóc thút thít đến tội nghiệp. Đi sóp pinh là phải  đi từ từ, chậm rãi thì mới có thời giờ nhòm ngó, sờ sẫm cái này cái nọ, mới mua được đồ ưng ý, đồ rẻ chứ! Mới đi với vợ một lúc mà đã gang miệng ra mắng vợ thì thử hỏi trời cao đất dầy, ai mà chịu nổi!
Anh chồng nghe những lời trần tình của vợ cũng có vẻ có lý đấy chứ! Nhưng bắt chồng chờ dài người ra trong khu sóp pinh thì bố ai chịu nổi. Thử hỏi có anh chồng nào can đảm chờ vợ lâu như thế không nào?
Phía cô vợ, có khi còn giận dỗi, mới than phiền với mẹ rằng chồng con nó khó tính, hay la mắng vợ, hay làm mất mặt vợ giữa chốn đông người.
Cụ nhạc thương con, nghe con nói cũng lấy làm đau lòng sót ruột lắm, mới nói với chàng rể rằng:
- Cậu không ưng em  thì xin cậu cho em nó vài chữ để nó về với tôi...
Anh chồng nghe cụ nhạc phán một câu xanh rờn như rứa, chẳng khác gì bị B-52 thả bom 5,000 lbs từng chùm, mới líu ríu phân trần cùng cụ nhạc. Nhưng cụ đã phạng cho một đòn chí tử, không chết cũng tử thương, đố dám ngo ngoe làm phách với vợ nữa!
Có anh chồng không mắng vợ nhưng thấy vợ hay gắt gỏng, la lối mới hỏi sỏ:
- Hồi ở Việt Nam, nhà em ở có gần phố Hàng Buồm không?
Vợ ngây thơ đáp:
- Không! Em ở phố Hàng Đường! Sao anh hỏi vậy?
- Hàng Đường thì cũng gần với Hàng Buồm. Còn Hàng Buồm thì ở cạnh Hàng Mắm. Anh hỏi vậy vì chắc em ở gần Hàng Mắm nên chịu ảnh hưởng...
- Anh bảo em là “gắt như mắm” phải không?
- Không hẳn như thế, gần giống thôi!
- Thế anh ở phố Hàng Bông phải không?
- Sao em biết?
- Vì em thấy anh hay “lông bông lang bang”, chả đâu  vào đâu cả...
Anh chồng tịt mít!
Có anh chồng cặp bồ với đào nhí, rong chơi cuối trời quên lãng. Đến lúc nhớ ra rằng còn vợ con ở nhà mới tỉnh mộng nên khi về đến nhà là đã “đánh phủ đầu”, la lối  vợ con không lo cơm nước đình huỳnh, nhà cửa bừa bãi. La như thế để lấp liếm cái tội đi chơi hoang của mình kẻo con vợ nó bắt nọn, nó tra vấn ắt sẽ lộ ra cái tội ngoại tình.
Kiểu mắng vợ này là công thức thông thường của mấy anh chồng thích “cả vú lấp miệng em”.
Mắng như trên còn coi là nhẹ. Mắng vợ mà mắng nặng, mắng làm cho vợ khóc sướt mướt, tơi tả, lên cơn đau tim nhức óc, gọi là “thậm từ” tức mắng nhiếc có hại cho tinh thần và thể xác của đối tượng, rất dễ bị nhân viên công quyền mời về bót thẩm vấn, tống giam chờ ngày ra tòa lãnh án bóc lịch trong khám đường. Nếu anh chồng nào nóng mắt, tạt tai đá đít vợ nữa thì ôi thôi, đi tù như bỡn! Khi nóng mắt, anh chồng quên khuấy đi câu châm ngôn phương Tây là: Chớ đánh đàn bà dù chỉ bằng một cành hoa. Tức là dù có đánh thật nhẹ đi chăng nữa cũng vẫn là điều tối kỵ. Nhưng khi cơn giận nổi lên thì nào có ai nhớ đến cành hoa cành hoét gì đâu mà, phạng được là phạng ngay tút suỵt í chứ! Có anh chồng đánh vợ sưng tím mặt mày, mình mẩy. Có cô vợ phải kêu “Nai – Oăn - Oăn” vào nhà thương cấp cứu.
Nhớ lại hồi xưa ở nước ta, nhiều anh chồng choảng vợ nên thân mà vợ vẫn tỉnh queo chịu đòn rất chì, rất giỏi. Phải như ở bên Tây bên Mỹ thì biết!
Ở bên Mỹ này, quyền bảo vệ phụ nữ, chó mèo, được ghi trong văn bản. Còn như phía liền ông, hình như không có điều khoản nào bênh vực nam giới khi bị nữ giới hành hạ, nhục mạ làm cho điêu đứng cuộc đời!
Sự bất công và bất xứng là ở chỗ đó. Mà ngộ thay, không thấy có phong trào nào nổi lên đòi bình đẳng bình quyền.
Phía phụ nữ thì luôn luôn đòi những quyền căn bản đó để được tăng chức tăng lương. Nhưng phụ nữ thì lại rất kỵ tranh đấu để được bình đẳng bình quyền khi phải xông pha ngoài chiến trận! Hình như chỉ có nam nhi là phải chịu hy sinh vì tổ quốc!
Mắng vợ “đồ nhà quê” là có ý bảo vợ quê mùa, dốt nát, thiếu văn minh, thiếu lịch sự. Mắng kiểu này dễ bị chỉ trích vì phần đông chúng ta đều yêu mến cái gì  thực thà, chất phác (như Cai tôi chẳng hạn!). Chả thế mà nhà thơ Nguyễn Bính  chỉ dám trách nhẹ người yêu  trong bài ”Chân quê”:
Hôm qua em đi tỉnh về
Đợi em ở mãi con đê đầu làng
Khăn nhung, quần lĩnh rộn ràng
Aùo cài khuy bấm, em làm khổ tôi

Nào đâu cái yếm lụa sồi?
Cái  giây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?
Nào đâu cái áo tứ thân?
Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?

Nói ra sợ mất lòng em
Van em, em hãy giữ nguyên quê mùa
Như hôm em đi lễ chùa
Cứ ăn mặc thế cho vưà lòng anh

Hoa chanh nở giữa vườn chanh
Thầy u mình với chúng mình chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều...
Mắng vợ  “đồ mất dậy” là câu mắng quá nặng nề vì nó xúc phạm đến phía nhạc gia, như thể ông nhạc bà nhạc mải mê làm ăn buôn bán, không dành thời giờ dậy bảo con cái cho nên nó không được uốn nắn, nên nó không được  dậy. Không được dậy cung đồng nghĩa với đồ mất dậy! Như thế cũng là mắng vốn bên nhà vợ, như thể bảo: Có con không dậy, để vậy mà nuôi!
Có nhiều khi cô vợ nổi sùng, cong cớn lên ra chiêu, ăn nói mày tao bạt tê, coi như đồng vai đồng đẳng:
- Ừa, tao mất dậy thế đấy! Mày làm gì tao thì làm!
Anh chồng không vừa:
- Tao không thèm làm gì mày hết!
Cô vợ không vừa:
- À, thế mà đêm nào cũng ỉ ôi, van lạy người ta chối chết! Bây giờ làm le, nói “không thèm”, nghe mà buồn cười..
Cô vợ chưa cười nhưng anh chồng đã bật cười vì nhận chân một sự thực rằng quả nhiên con vợ mình nó luôn ở cái thế thượng phong.
Nhu vậy là cái đòn mắng vợ “đồ mất dậy” đã bị hóa giải.
Mắng vợ “đồ cu-son” là có ý dè bỉu vợ như đồ con heo, con lợn ỉn, đồ bẩn thỉu. Í thế mà lắm khi anh chồng vẫn phải năn nỉ, ỉ ôi xin được nằm kề mí con heo một tí mà không được đấy!
Mắng vợ “stupid” là xúc phạm đến nhân cách, nhân phẩm, nhân quyền. Nhất là bà nào lại có cấp bằng đại học mà bị chồng mắng như thế hẳn sẽ có phản ứng mạnh mẽ và dứt khoát. Không thể để cho chồng lớn lối như thế,  bà đã chỉ mặt chồng mà mắng lại rằng:
- Anh học hành đến đâu mà dám mắng vợ là “stupid”? Cái thứ “Lớp ba trường làng” mà cũng làm bộ ta đây kẻ giờ!
Anh chồng nào nhanh trí khôn, khôn hồn, biết hóa giải thì phải đáp từ ngay rằng:
- Right. You are very K-Mart! (Thay vì “smart”).
Cô vợ sẽ rũ ra cười, có khi phải chạy mau vào toa lét vì anh  chồng khôi hài rất mực có duyên!
Mắng vợ “đồ vô duyên” có thể xúc phạm đến sĩ diện của vợ. Dẫu gì, trước khi lấy nhau, anh con trai vẫn ca ngợi người con gái rằng em là người tình trăm năm của anh. Em duyên dáng mặn mà, em yểu điệu thanh tân, em ngây thơ dáng huyền, em lên ngôi thần thánh...
Thế mà chỉ mới có mấy năm thôi mà anh nỡ lòng nào hạ em đo ván, sỉ vả em là vô dụng, vô duyên, vô tích sự thì thử hỏi trời cao đất dầy xem anh có phải là con người đánh trống bỏ dùi, trước sau  bất nhất không cưa chứ!
Cái điệu này, có nhẽ em phải bỏ anh để em đi lấy thằng chồng khác vậy. Chứ ở với anh như thế này thì tan nát một đời hoa rồi còn gì  nữa?
Anh chồng chỉ còn nước bó giáo quy hàng! No “com-men”! Hết thuốc chữa!
Mắng vợ “ngu như bò” là vô căn cứ. Con bò là loài vật nom hiền lành, bình tĩnh nhất (theo Lâm Ngữ Đường), lúc nào cũng như một nhà hiền triết tĩnh tâm. 
Loài người thường bất công và thiên vị đối với loài vật. Hễ không ưa loài nào là miệt thị, gán cho nó đủ thứ mà nó không có bao giờ. Chẳng hạn như: Ngu như chó! Chó vốn được tiếng là thông minh, trung thành với chủ
chứ không phản chủ như loài người. Nhăn như khỉ! Trời sinh nó nhăn nhúm như thế chứ nó không làm dáng làm điệu. Chỉ có loài người mới có cái trò đó mà không dám nhận nên gán cho con khỉ.
Mắng vợ “đồ đĩ ngựa” là cố ý muốn lật tẩy vợ về  cái tính đĩ thõa, lăng nhăng, bồ bịch, chạy lồng lên như...ngựa! Nếu con vợ nó quả nhiên có cái tính hăng tiết ngựa như thế thì phải câm đi mà chịu trận, chứ moi ra nhiếc mắng, sỉ vả thì “xấu chàng, hổ ai” chứ có đẹp đẽ gì đâu mà kể lể.
Phải khi con vợ nó không “đĩ ngựa” mà bị chồng phạng ngang xương như rứa tất nhiên nó sửng cồ cãi lại, gây gổ um sùm, đâu có chịu thua:
- Con ngựa nó “đĩ” hồi nào mà anh bảo tôi cũng “đĩ ngựa”? Anh liệu cái mồm, khép nó lại kẻo có ngày mang họa đấy nghe không?
Anh chồng nghĩ lại, quả nhiên chưa thấy con ngựa cũng như con vợ nó “đĩ” hồi nào đâu? Nó chỉ “đĩ” với một mình anh thôi à! Thôi thì, “dĩ hòa vi quí”, xí xóa đi cho vui vẻ. Thế là  “sóng gió vừa diễn ra trên phần đất Việt nam Cộng Hòa, tuy nhiên tỉ số đôi bên vẫn còn trinh bạch”!
Mắng vợ “đồ cù lần” là mắng thiếu chính xác, không căn cứ, không căn bản. Ý như bảo vợ  đần độn, không thông minh một cách bình thường. Kiểu này, vợ thường không có phản ứng vì  thiếu sự chính xác.
Mắng vợ “đồ cà chớn” cũng tương tự như trên nhưng nặng nề hơn một tí tị. Ý nói là vợ không làm việc gì cho ra hồn cả, chỉ lông bông lang bang, phất phơ con mẹ hàng thùng thôi! Nếu giao cho việc gì là hỏng việc đó!
Cũng có người gọi là “đồ cà chua” vì có dính dáng một tí đến chữ “cà” nhưng vô thưởng vô phạt. Cô vợ nào nghe chồng mắng  “đồ cà chua” có khi còn hỏi lại để chồng nói thêm cho rõ nghĩa rồi mới xét xem có đáng trả lời không.
Mắng vợ “đồ con nít” là không coi vợ ngang hàng với mình nữa. Thường thì cô vợ không có phản ứng nặng nhẹ gì để trả đũa vì  cú mắng kiểu này nhẹ hều, đoảng vị.
Mắng vợ “đồ bị thịt” là thiếu đứng đắn và thiếu tế nhị. Thiếu đứng đắn vì đem người ra ví với đồ vật, đem vợ ra ví với cái bị thịt. Thiếu tế nhị vì ví như thế là coi vợ không còn tí gì là vợ nữa. Nên cô vợ nom nõn nà tươi mát nghe thế thì chả thèm hỏi han, chống đối gì. Nhưng nếu quả nhiên cô ấy bồ sứt cạp, chỗ nào cũng thịt cả thì rất dễ có phản ứng, đang bạn hóa thù lúc nào không biết!
Sơ qua mấy kiểu mắng điển hình trên, các bạn cũng thấy là khi anh chồng mắng vợ mà so với loài vật là đã có ý đem vợ ra xếp hàng và xếp hạng với loài thấp kém trong xã hội rồi. So sánh như thế là coi thường đối tượng, là miệt thị đối tượng, là không còn coi đối tượng ra cái khỉ khô gì nữa!
May mắn thay, đối tượng thường ít khi để ý đến điểm quan trọng  ấy mà chỉ chống chế, cãi lộn về mặt nổi mà thôi. Thế nên, không lưu ý đến chiều sâu thì không thể tìm ra cái bí ẩn, thâm sâu của lời mắng mỏ, phỉ báng.
Bởi thế, những cuộc cãi lộn, mắng vợ rồi đâu lại vào đó, lại bình thường, lại êm đềm như mặt hồ gợn sóng chiều thu!
Trong các kiểu mắng vợ, tuy gọi là “mắng” mà vợ lại không phiền không giận không cãi không cự không choảng lại. Trái lại, vợ chồng lại càng thêm mặn nồng mật ngọt tình tứ yêu thương: Aáy là kiểu “mắng yêu”!
Như mắng vợ “đồ mặt mẹt” thì chả có ý nghĩa gì khi cô vợ mặt trái soan, mái tóc huyền, mắt như dáng thuyền soi nước, bươc đi yểu điệu thanh tân.
Cô vợ sẽ cười tươi như hoa, vui là đằng khác.
Như mắng vợ “đồ cù lần” trong khi nó khôn tầy trời, tinh như ma. Con ruồi bay qua là nó biết con ấy ruồi đực hay ruồi cái. Thỉ thử hỏi cái câu “cù lần” vói nó nhằm nhò gì đâu! Mắng như thế có phản ứng ngược, vì chính anh chồng mới là kẻ cù lần, chả biết gì sốt cả mà cứ nói văng mạng, nói vung tàn tán..
Nói cho ngay, trên nguyên tắc, mắng vợ là đồ gì thì mắng, nặng nhẹ tùy nguyên nhân, tùy cơn nóng giận tức tối, nhưng tối kỵ  mắng vợ là “Đồ Bỏ”!
Bởi “đồ bỏ” là đồ không cần dùng đến nữa, không ích lợi gì, không nên để trong nhà cho nó rác nhà ra. Đồ bỏ thì nên bán tống bán tháo theo kiểu “garage sale”, cho cơ sở từ thiện, cho người nghèo khó. Nếu cứ giữ trong nhà chỉ bận tâm, bận mắt, chật chỗ mà thôi.
Mắng vợ “đồ bỏ”  theo ý nghĩa ấy, nếu cô vợ bình tâm suy xét tỉ mỉ ắt phải tự xét mình xem có nên ở với anh chồng này hay nên kiếm anh chồng khác biết trân trọng, nâng niu, tạo cho mình một cuộc đời hạnh phúc!
Chứ cứ cái điệu này, nay nó bảo mình “đồ con bò”, mai nó bảo mình “ đồ con khỉ”, mốt nó bảo mình “đồ nhà quê”, tháng này nó bảo mình “đồ cà chớn, năm sau nó bảo mình “đồ mất dậy” thì cuộc đời đâu còn được bao lâu mà phải chịu đắng cay nhục nhã đến như thế!
Thả ra thì cô em đây vẫn còn vóc dáng ngọc ngà, đồi núi chập chùng, nhan sắc kiêu sa chứ đâu có phải là thứ ...đồ bỏ!
Bởi vậy, mắng vợ mà không nghiên cứu kỹ càng, không cân nhắc kỹ lưỡng, không đắn đo lợi hại mà cứ mắng ào ào, mắng bạt tê, mắng chí chạp thì chắc chắn là mang lấy hậu quả khôn lường.
Mấy nhời trầân tình, mong những ai hay mắng vợ hãy hồi tâm và bình tâm suy nghĩ.
Về phần Cai tôi - như bạn đọc đã biết - tôi vốn hiền lành, chất phác, bảo sao nghe vậy, lúc nào cũng tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh cấp trên nên sẵn có lập trường dứt khoát như thế này:
- “Vợ mắng” thì cam phận, chứ “Mắng vợ” thì thiên lôi có dọa bỏ vào trại cải tạo tôi  cũng không dám! 
Nếu tôi có ẩn ức, oan ức gì thì  quá lắm tôi mới đành phải viết ra để tâm sự, tỉ tê  cùng bạn đọc!
Chẳng cũng sướng ru!
Thôi nhá! “Bai” hỉ!
Lê văn Phúc

BA ĐIỀU ƯỚC...

Từ thuở cĩ lồi người đến giờ, chưa ai chứng minh được rằng chúng ta từ đâu tới. Rồi khi lìa cõi đời tục lụy này, chúng ta đi về đâu. 
Tùy theo đức tin và quan niệm của mỗi tơn  giáo, người thì cho rằng khơng cĩ  kiếp sau; người lại bảo cĩ luân hồi nghiệp báo; người lại nĩi chỉ tin vào một kiếp này chứ chẳng đợi kiếp mai...
Cũng khơng ai  giải thích tường tận được rằng con người sinh ra, cĩ người ở nơi quyền quý cao sang, lại cĩ người lại sinh ra trong cảnh nghèo hèn khốn khĩ? Cĩ người sinh ra khỏe mạnh đẹp đẽ khơi ngơ, lại cĩ người sinh ra ốm yếu gầy mịn khuyết tật?
Cĩ người thơng minh sáng suốt học một biết mười, cĩ người thiên tài nở rộ, mới tí tuổi đầu đã danh vang bốn bể? Lại cĩ kẻ chăm chỉ học hành mà đến già vẫn dốt đặc cán mai, ì à ì ạch, học đâu quên đĩ  như nước đổ đầu vịt?
Cĩ kẻ sống lâu trăm tuổi, con cháu chắt chít đầy đàn? Lại cĩ kẻ yểu mệnh chết non, chết trẻ, chết bệnh, chết uổng?
Người ta cũng vẫn giải thích theo quan niệm của từng tơn giáo để làm câu giải đáp cuộc đời.
Nhưng cĩ một điều mà ai cũng phải nhìn nhận rằng: Trước khi cĩ ta, ta khơng biết ta từ đâu tới. Kịp khi bà đỡ bồng ta ra khỏi lịng mẹ là ta đã bưng tiếng khĩc ban đầu mà ra. Tức là cĩ ta, ta cĩ một linh hồn để sống, để suy nghĩ, để vui chơi với đời. Điều này thì chắc như bắp, khơng ai cĩ thể phản đối được.
Đến khi ta nằm ngay đơ cán cuốc, khơng thở nữa thì linh hồn ta cũng bay mất tiêu, khơng biết đi về mơ? Đi đằng nào mất biệt? Điều này thì người sống đều phải cơng nhận là hồn đã lìa khỏi xác. Cịn người đã nghỉ chơi trong cuộc đời này thì đâu cịn cĩ ý kiến gì nữa!
Khoa học giả tưởng bàn đến chuyện cân linh hồn, tơn giáo bảo linh hồn về Nước Chúa, về Cõi Phật, về Niết Bàn, về cõi Bình Yên, lên thiên đàng hay xuống chín tầng địa ngục...Đều là những chuyện khĩ tin mà nhiều khi cứ tưởng là cĩ thật hoặc khơng cĩ thật! Vì đều là tưởng tượng, dự đốn chứ khơng cĩ gì để kiểm chứng. Khoa học thì kiểm chứng được chứ bàn về siêu hình, tâm linh thì đây lại là lãnh vực vượt lên trên cả khoa học.
Cĩ thật chăng, chính là cĩ cái ta hiện hữu đây này! Ta đang sống trong một thế giới lồi người. Vậy cĩ ta là điều khơng ai cĩ thể chối cãi được.
Nhưng khi nhận là mình đang sống trong cõi nhân gian, tức cõi tục lụy này thì ít ai là người lại hài lịng với chính mình. 
Hầu như trong cõi hồng trần này, từ đơng sang tây, từ nam xuống bắc, từ Mỹ Châu sang Phi Châu, từ Á Châu qua Úc Đại Lợi, khơng ai là khơng mong ước cĩ được những điều tốt lành, những thành cơng trên đường danh lợi, tình duyên.
Cả đến  các  người xuất gia tu hành, ép xác, dành cả một cuộc đời để tìm hiểu, tu luyện  cũng mong ước sao cho thành chính quả, thốt khỏi kiếp nhân sinh.
Dù ước nguyện cao xa hay gần gũi, nặng về tinh thần hay vật chất thì nĩi chung đều là khĩ cả. Mấy ai cĩ được những điều nguyện ước biến thành sự thật trong cuộc đời.
Một thiểu số nhận chân được sự thực ấy đã giác ngộ, tự an ủi mình bằng cấch tự nhủ lã hãy vui với cái vui mình cĩ, hãy buồn với cái buồn mình mang. Chấp nhận cuộc đời để sống an phận thủ thường.
Khơng nĩi đâu xa, chỉ nĩi riêng ở nước ta, đến như người hùng Uy viễn Tướng Cơng Nguyễn Cơng Trư - mẫu người lý tưởng của biết bao nhiêu thế hệ thanh niên - sau những  thăng trầm thế sự cũng đã phải khuyên chúng ta rằng:
”Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”
Biết  đủ, ấy là đủ rồi. Đợi cho thực đủ, bao giờ mới đủ?
Cảnh nhàn cũng tương tự như trên. An phận với những gì ta cĩ là tự an ủi, chấp nhận cuộc đời.
Nhưng ở đời, đâu cĩ phải là ai cũng biết, cũng hiểu, cũng chấp nhận như thế? Cĩ người đến già vẫn cịn ham . Nhất là cái danh thì nĩ cĩ sức quyến rũ lạ thường. Trong ba cái quyến rũ ta, cái danh đứng đầu: Một danh, hai lợi, ba tình!
Thế nên, là con người là cịn mơ ước. Chỉ khác nhau mức độ mơ nhiều hay mơ ít mà thơi.
Gần gũi hơn với những ước vọng, nguyện cầu, chúng ta khơng địi hỏi phải lên được cõi tiên. Chúng ta cĩ thể tự thực hiện ở ngay cõi nhân gian, bằng chính cái khả năng của mình.
Như muốn giầu cĩ, tiền bạc nhiều thì ta phải rất yêu tiền, ham tiền, bỏ cơng sức ngày giờ để làm ra tiền, cĩ thể hy sinh nhiều thứ để tạo ra tiền, kể cả những điều ma giáo miễn đưa tới thành cơng.
Mau chĩng hơn, ta đem tiền vào sịng bài ăn thua đủ. Ăn khơng bao nhiêu, cịn thua thì sạt nghiệp, mạt rệp, cĩ thể đưa tới phá sản, tù tội, chết người.
Những điều trên to tát, ghê gớm, khĩ khăn quá, nhiều người khơng dám làm, khơng dám theo vì thiếu nghị lực, thiếu can đảm, thiếu lịng tin.
Cịn phần đơng những người bình thường chân chỉ hạt bột như chúng ta thì theo một phương pháp khác nhẹ nhàng hơn, ít tốn kém hơn, ít va chạm hơn, mà lại tưởng như dễ thực hiện hơn.
Chẳng hạn như muốn bỗng chốc giầu cĩ tiền triệu đơ la thì chịu khĩ mua xổ số quốc gia hàng tuần. Bỏ ra vài đơ la mà nuơi hy vọng suốt một tuần lễ thì cũng đáng lắm chứ! Mua nhiều, mua ít khơng thành vấn đề, miễn là cĩ mua vé số. Người  nuơi hy vọng luơn luơn cĩ sẵn một niềm vui kỳ ảo bao quanh, nhiều khi nghĩ đến lúc mình đột nhiên trúng số cũng thấy người lâng lâng nhẹ nhõm khác thường. Niềm vui kỳ ảo ấy thực khĩ kiếm trong đời sống chật vật hàng ngày của chúng ta.
Chẳng han như cuối tuần rủ nhau đi đánh cá ngựa. Ngựa đá sưng đít khơng sao, nhưng nếu may mắn trúng tí tiền thì cả làng cả xĩm đều biết tin vui, bạn bè anh em đều được mời đi ăn nhậu, khao quân thắng lợi lớn!
Chẳng hạn như người cĩ tiền cĩ bạc, muốn một vốn bốn lời hoặc nhiều hơn gấp bội thì thử thời vận bằng cách bỏ tiền mua  “Stock”. Khi giá cổ phần lên vùn vụt thì đĩ là dấu hiệu đáng mừng. Tiền bạc sinh sơi nẩy nở như nấm, chả mấy chốc đã trở thành triệu phú!
Chẳng may, “Stock” xuống thê thảm cịn hơn là vụ trứng cút ở nước ta ngày xưa thì  tiền bạc gĩp nhặt, coi như nước lã ra sơng, hai bàn tay trắng. 
Nhưng cĩ ăn thì cĩ chịu, cĩ chí làm quan, cĩ gan làm giầu. Một được hai thua, chứ cứ lấp lửng con cá vàng thì bao giờ mới nổi đình đám, nổi cơ đồ, mới khá được?
Người khơng cĩ gan làm giầu, khơng cĩ vốn làm ăn, khơng cĩ của chìm của nổi, trơ thân cụ, cái thân cu-li thì chỉ cĩ nước vái trời, chờ xin phép lạ.
Nĩi cho ngay, ở cái thế giới văn minh tân tiến ngày nay,  tưởng chừng như khơng cĩ phép lạ! Mà lại cĩ  phép lạ xẩy ra thì mới là lạ chứ!
CĨ BÀ TIÊN HIỀN...
Nĩi đến phép lạ là phải nĩi đến các bà tiên. Cịn nĩi đến các cơ tiên thì phải liên tưởng ngay đến đơi cánh trắng, tuổi xuân thì nở rộ, xinh đẹp tuyệt cú mèo, nhưng khơng cĩ phép tiên. Vậy các bà tiên, khơng biết khi di chuyển cĩ đơi cánh trăng hay khơng, nhưng cĩ nhiều phép lạ để ban cho thiên hạ chứ khơng tự ban cho mình được.
Bà tiên thường thường là tiên hiền dịu, hay giúp đỡ an ủi người yếu thế, chán đời.
Như cái “ca” của  nhà thơ Cao Tần chẳng hạn.
Một bữa, bà tiên hạ giới, đi trên phố Bolsa, tình cờ gặp nhà thơ Cao Tần chán đời đang lang thang trên hè phố đơng người, vẻ mặt buồn hiu. Bà mới dừng lại hỏi:
-Ta là bà tiên xuống thăm hạ giới. Sao phố xá đơng người vui vẻ nhộn nhịp như thế ni mà con lại buồn hiu vậy?
Nhà thơ đáp:
-Thưa bà, con là người di tản buồn, làm sao vui được?
-Thế con cĩ điều chi ước muốn trong cuộc đời di tản này khơng? Ta cho con được 3 điều ước đấy!
Nhà thơ Cao Tần xổ ngay thành thơ:
Con ước khi khơng bừng tỉnh giac
Thấy bình minh nhuộm nắng đầy hiên
Một khưng cửa sổ trời xanh ngắt
Đầu sân xơ xác tiếng chim quen.
Bà tiên nghĩ bụng, người ta ai cũng xin những danh những lợi những tình mà sao tên này lại xin những thứ trời  ơi đát hỡi thế này thì bĩi đâu ra. Bà nĩi là bà ghi nhận. Hỏi nhà thơ điều mơ ước thứ hai.
Nhà thơ nĩi:
-  Con mơ ước rằng:
Đường phố ngất ngây mùi bụi mới
Những vịm cây  biếc lá me tươi
Quán cĩc sở ta bạn bè đã đợi
Rất tưng bừng đấu hĩt những buồn vui.
Bà tiên lại cười hiền, nghĩ chàng thơ này hẳn khơng mát giây cũng ngang ngang chướng  chướng nen mới xin lạ thế. 
Bà lại hỏi:
- Thế  cịn điều  ước thứ ba thì con muốn chi?
Nhà thơ  ngửa  cổ lên trời, nĩi lên khơng trung bằng một giọng bi phẫn:
Ta  muốn điều chi cuối đời lưu lạc?
Này bà tiên vừa hỏi ước mơ ta
”Hãy đem hết những đổi đời tan tác
Gĩi dùm vào cơn mộng dữ đêm qua”
Bà tiên  gật gù nhưng chẳng hiểu mơ tê răng rứa. Bà hứa sẽ xin ý kiến của các tiên ơng rồi sẽ dùng phơn tay trả lời sau. Bà cĩ rủ nhà thơ đi ăn bánh canh tơm cua nhưng nhà thơ xin cám ơn vì mắc bệnh dị ứng, hay bị ngứa, phải kiêng cữ tơm cua...
Bà tiên lững thững đi trên đường chiều, lại khu Phước Lộc Thọ rất đơng người mua bán, ăn nhậu.
Thấy một cụ già ngồi trên ghế đá cơng viên, bà tiên tiến lại hỏi:
-Cụ qua Mỹ được bao lâu rồi? Gia đình cĩ đi cùng khơng?
Ơng cụ khơng biết bà này là bà tiên, vì nhìn phía trước nên khơng thấy đơi cánh trắng, cũng khơng cĩ gì khác lạ nên nĩi:
- Chả nĩi dấu gì bà, tơi đi tù cải tạo 10 năm, mới theo diện HO sang đây được vài năm thơi.
- Sang đất Mỹ này đầy đủ, ấm no, cụ cĩ cịn ao ước gì nữa khơng?
- Ấm no thì cĩ ấm no. Ao ước thì khơng.Thân tơi như thế này cịn mơ ước chi xa xơi nữa bà! Tơi chỉ cầu mong làm sao cho  đất nước mình khơng cịn những quân cộng sản vơ thần đại gian đại ác, tham ơ nhũng lạm làm người dân đau khổ dập vùi. Tơi chỉ cầu mong cho đất nước tơi sớm cĩ ngày thốt khỏi chế độ cộng sản...
Bà tiên ngậm ngùi:
- Điều cụ cầu mong cũng là điều nhiều người mong ước đĩ! Chuyện đĩ khơng lâu đâu. Cụ khỏi cầu mong, tự nĩ cũng đang đến đấy!
-Nĩi xong bà quay gĩt bước đi. Ơng cụ HO nhìn sau lưng thấy bà cĩ đơi cánh trắng, biết là mình vừa nĩi chuyện với bà tiên hiền. Nên cụ HO rất lấy làm sung sướng và lịng đầy hy vọng...
Bà tiên tiến lại hỏi một bà trung niên, đang đi cùng chồng con, coi bộ thật là hạnh phúc.
Bà nĩi:
- Ta là tiên trên trời, xuống hạ giới thăm dân cho biết sự tình. Thấy con gia đình đầm ấm, ta cĩ lời mừng.
Bà nọ vội thưa:
- Dạ, thưa bà, tuy gia đình con tương đối ấm êm nhưng con xin bà cho con một điều ước thơi.
- Ta cho con 3 điều ước đấy!
- Con xin bà: Một là cho con cĩ một ngơi nhà thật đắt tiền. Hai là cho con cĩ một chiếc xe “Méc-xê-đì” kiểu to nhất, mới nhất. Ba là cho con một chiếc nhẫn hột xồn  lớn nhất.
Bà tiên mỉm cười, mĩc trong túi tặng bà này chiếc nhẫn 125 ly. Xong cho một xấp xổ số hàng tuần, dặn mỗi tuần lấy 5 vé cĩ ghi ngày tháng tương ứng ra so với kết quả trong computer...
Bà tiên gặp một người đàn ơng, ngồi một mình xem báo chợ, uống cà phê phin, hút thuốc lá, hai chân cho cả lên ghế, coi bộ buồn nản.
Bà lại ngồi bên cạnh. Ơng này hỏi trước:
- Bà đi chợ hả? Qua đây lâu chưa? Ơng xã của bà đâu?
bà tiên đáp:
- Vâng, tơi đi chợ nhưng khơng mua gì cả. Chỉ coi xem ai cần gì thì giúp thơi. Tơi mới xuống đây được nửa ngày. Ơng xã tơi ở trển.
- Bà nĩi: Ai cần gì bà giúp. Thế bà làm cơ quan xã hội, cấp welfare, housing phải khơng?
- Khơng, tơi khơng làm các nơi đĩ nhưng ai muốn gì tơi cũng giúp được!
- Chà, chắc bà là bà tiên, cĩ phép thánh chăng?
Bà tiên nghiêng người, cho ơng ta thấy đơi cánh trắng.
Lập tức, người di tản quỳ xuống sụp lạy:
- Lạy bà tiên, xin bà cứu con khơng thì con chết mất!
-Ta cho nhà ơng 3 điều ước đấy!
Người đàn ơng mừng quá, sụp lạy nữa rồi thưa:
- Cuộc đời con sang được đến đây là phúc đức lắm rồi, cịn hơn ở trên thiên đường nữa. Con chỉ cầu mong kiếp sau, bà tiên cho con được làm cơng dân Mỹ, được lấy vợ đầm, và được ăn cơm Việt Nam.
Bà tiên hơi ngạc nhiên, hỏi:
- Tại sao con lại ước mơ như thế?
- Thưa bà, vì làm cơng dân một siêu cường là nhất thiên hạ, đỡ được cái cảnh vượt biển, cải tạo, lao động, tham nhũng. Lấy vợ đầm thì con vẫn cịn mơ màng, vì nghe nhà thơ Cung Trầm Tưởng cứ ca tụng rằng “Người em mắt nâu, tĩc vàng, sợi nhỏ” làm cho con chả hiểu thế nào là tĩc vàng, chỗ nào là sợi nhỏ nên con  cứ “chín đỏ trái sầu”! Cịn như ăn cơm Việt Nam thì chả nĩi bà cũng đã biết là nĩ hấp dẫn thế nào rồi. Thí dụ như mĩn canh chua cá kho tộ, bún bị Huế, mĩn phở bị  nước trong nước tiết, mĩn nem nướng nem chua...
- Thơi thơi, con đừng nĩi nữa, ta đang thèm rỏ rãi đây nè! Dược, ta sẽ con tất cả những gì con muốn ở kiếp sau.
-Bà tiên yên chí rời khu chợ, vì kiếp sau cịn lâu mới tới, cứ hứa cĩ sao đâu.
Thấy một chàng thanh niên ốm o, đầu tĩc bù xù, đang ngồi nhìn trời mây, Bà nĩi:
- Ta là tiên xuống thăm hạ giới. Con cĩ điều chi mơ ước, nĩi ta nghe. Ta cho con 3 điều ước để làm hành trang trong cuộc dời.
Chàng thanh niên mừng quá, quỳ xuống lạy bà tiên:
- Nếu quả thực bà là tiên thì cho con được 3 điều này:
Một làkiếp này, cho con được sống nốt kiếp độc thân vì những người con mê, họ đều đã đi lấy chồng hết cả rồi.
Hai là, nếu cĩ kiếp sau thì cho con được làm con khỉ trong Sở Thú Saigon, làm cái yên xe Vélosolex  quanh Trường Luật.
Ba là, nếu vẫn kiếp sau nữa thì xin bà cho con được thành một ca sĩ nổi tiếng nhất nước.
Bà tiên hơi ngạc nhiên, hỏi lại:
- Tại sao con lại xin những điều như vậy?
-  Con cĩ lý do, thưa bà. Làm con khỉ trong Sở Thú để chiều chiều con nhẩy lên nĩc chuồng khỉ, tha hồ ngĩ sang trường Trưng Vương ngắm các nữ sinh hoa hậu hoa khơi khi em tan trường về, cho đỡ nhớ! (Câu này chàng thuổng của Hồng Thủy, trong đặc san Trưng Vương). Cịn làm cái yên xe Solex để gần gũi với các nữ sinh viên Luật Khoa trên đường Duy Tân, cây dài bĩng mát. Cịn điều thứ ba, trở thành ca sĩ nổi danh thì ăn chắc là cĩ nhiều đào lắm, cả trong giới nữ sinh lẫn trong giới nghệ sĩ...
Bà tiên ngẫm nghĩ giây lát, ưng thuận. Vì đây là chuyện đường dài, mai hậu, cĩ thất hứa cũng chẳng nhằm nhị chi.
Bà tiên đi tiếp trên đường phố Bolsa. Bà lại gặp một chàng than niên khác. Bà cũng nĩi như trên.
Chành thanh niên cúi đầu bái tạ, suy nghĩ một lát rồi thưa:
-Con cám ơn bà. Bà cĩ phép lạ, xin cho con được 3 điều này:
Một là cho con vợ của con nĩ mới bỏ con tháng trước, nĩ lấy ai thì lấy, đừng về với con nữa!
Hai là, nếu thằng chồng sau bỏ nĩ, cũng xin nĩ đi luơn, đừng quay gĩt trở về mái nhà xưa nữa làm gì.
Ba là, vạn bất đắc dĩ mà nĩ nhất định trở về thì xin cho con được chết đường chết chợ cịn hơn...
Bà tiên lấy làm lạ, khơng hiểu sao mà anh này hận thù vợ đến như thế. Mới hỏi cho vỡ lẽ.
Hắn mếu máo thưa rằng:
- Bà ơi, con khơng thể nĩi hết ra  được những nỗi đau đớn trong lịng.
Khi chúng con mới yêu nhau, nĩ thề non hẹn biển, hứa đủ điều những là nĩ sẽ là người vợ cơng dung ngơn hạnh vẹn tồn, làm vợ hiền, dâu hiền, mẹ hiền. Cái gì nĩ cũng hiền hết trơn hết trọi. Hiền khơ đi  ấy!
Vậy mà khi nĩ về nhà con thì nĩ lại lộng hành,  ”dâu dữ mất họ, chĩ dữ mất láng giềng". Con đi làm đi ăn, đầu tắt mặt tối kiếm tiền về nuơi gia đình mà nĩ hoang phí, dữ dằn, khơng biết bổn phận làm vợ, làm dâu, làm mẹ thì thưa bà, con sống sao được bây giờ?
Bà tiên gĩp ý:
- Ta nghe nĩi ở hạ giới bây giờ khoa học tiến bộ lắm thì phải. Như cĩ đủ thuốc chữa các chứng bệnh nan y, cĩ thử nghiệm tìm ra được DNA, thay được tim gan tì phế, thay được máu. Hay là con thử thay máu cho vợ con xem nĩ cĩ thay đổi tính tình đi khơng?
- Thưa bà, khơng ăn thua gì đâu, vì những thĩi hư tật xấu nĩ đã ăn vào tới xương tới tủy rồi thì làm gì cịn thuốc chữa nữa...
- Con nĩi thế thì ta cũng chịu thua luơn, chứ giúp con sao được. Nhưng sẵn đây, ta tặng con chút kỷ vật này.
Nĩi xong, bà mĩc túi đưa chiếc nhẫn vàng ,đeo vào ngĩn tay đeo nhẫn cho chàng. Rồi bà dặn:
- Con nhớ lời ta. Chữ “NHẪN”! Chữ “NHẪN”! Khơng phải “chiếc nhẫn” đâu! Nhớ đấy!
Sắp sửa bay lên tiên giới vì nghe chuyện nhân gian đau đầu quá, bà chợt thấy một người đàn ơng khá lớn tuổi đang  thắp nhang đứng giữa trời, vái trời lia lịa, miệng lẩm bẩm những gì khơng ai nghe rõ.
Bà tiến lại, chờ người đàn ơng khấn vái xong mới lên tiếng:
- Ta là bà tiên xuống thăm hạ giới. Thấy con khấn nguyện, chắc đang mong mỏi  điều gì phải khơng? Ta cho  con 3 điều ước đấy!
Người đàn ơng tưởng bà này đùa rỡn. Bà phải nghiêng đơi vai lộ đơi cánh trắng làm bằng.
-Thưa bà tiên, điều mơ ước của con khơng cĩ gì xa xơi diệu vợi. Con khơng mơ được làm ơng hồng Rainier hay bạo chúa Saddam. Con cũng khơng  ước mơ cung vàng điện ngọc hay lầu cao gác tía. Con cũng chẳng mong lấy được hoa hậu thế giới hay hoa khơi Marie Curie, hoa khơi Trưng Vương hay Gia Long. Điều mơ ước của con thật dản dị, hiền lành...
Bà tiên nghe chàng phi lộ hơi dài nên cũng phải xen vào:
- Con muốn xin điều gì thì nĩi phắt ra, với ta thì cần chi mà phải rào trước đĩn sau cho mất thời giờ.
- Vâng, nếu bà sợ mất thời giờ thì con xin vào ngay điều ước:
Con chỉ ươc sao cho con vợ của  con nĩ dễ thương hơn một chút xíu nữa thơi!
Bà tiên phì cười:
- Con nĩi thật hay con nĩi đùa vậy?
- Thưa bà, đấy, bà chưa cho con nĩi hết nên bà mới hiểu như vậy. Chuyện của con là chuyện thực đau lịng chứ cĩ phải chuyện chơi đâu mà bà lại cười?
- Ta cười, bởi chưa ai được điều ước mà lại đi xin cái thứ vớ vẩn như thế!
- Thưa bà, bà nĩi thế là bà chưa hiểu tính tình của phụ nữ diễn đàn nơi hạ giới này đấy ạ! Nhiều khi, chỉ vì những chuyện cỏn con, vớ vẩn ấy mà vợ chồng tan rã. Thảm kịch gia đình khơng đợi đến những chuyện ơng ăn chả bà ăn nem, tranh dành nhau tiền bạc, nhà cửa, danh giá...
- Con nĩi vậy thì ta cũng nghe vậy thơi chứ khơng cĩ ý kiến. Điều con xin, ta ghi nhận để rồi thảo luận với các tiên ơng xem các ơng ấy nghĩ sao. Thế cịn điều thứ hai con ước xin là gì?
- Thưa, chẳng dấu gì bà. Con đâu cĩ tham ruộng cả ao liền, con cũng khơng ham nét đẹp lộng lẫy giai nhân, con cũng khơng ham ngơi cao chức trọng. Những chuyện ấy với con nĩ quá xa vời, khơng tưởng.Con chỉ mong ước cái mộng bình thường...
- Ừ, thì nĩi cho bà nghe coi, mộng bình thường là mộng mị thế nào? Con nĩi vịng vo tam quốc quá, ta đâu cĩ thời giờ ngồi nghe dài dịng văn tự. Ta cịn phải đi sĩp-pinh nữa chứ!
- Vâng, nếu bà tiên cho con điều ước thứ hai thì con cũng vẫn chỉ xin bà làm thế nào cho con vợ con nĩ dễ thương hơn một chút xíu nữa thơi! 
Bà tiên cả cười:
- Sao mà con thù dai đến như thế! Vợ chồng đầu gối tay ấp, sớm tối cĩ nhau. Nĩ cĩ làm sao thì con cũng nên sính sái, chín bỏ làm mười đi  chứ!
- Thưa ba, bà nĩi thì dễ chứ thực tế nĩ khơng như vậy đâu ạ! Con cũng đã nghĩ đến những khi đầu áp tay ấp rồi ấy chứ! Cịn như sính sái thì con chẳng những 9 bỏ làm 10, mà 7-8, 5-6, 3-4 con cũng bỏ làm mười rồi! Nhưng nĩ vẫn  chứng nào  tật ấy, khơng sao bỏ được.
- Ta nhớ các cụ ta ngày xưa vẫn nĩi là muốn biết tính tình con trai thì quan sát ơng bố, muốn coi nết na con gái thì quan sát cử chỉ, nĩi năng của bà mẹ.Thế con cĩ theo cơng thức gia truyền ấy khơng?
- Chính vì thế mà con mới nhầm thua vơ ý mất tình đấy chứ! Bà mẫu của cơ ấy là người thờ chồng nuơi con, y như cụ bà Tú Xương đấy ạ! Cả làng cả xĩm đều ca tụng cụ bà là hiền mẫu nết na đoan trang rất mực. Con đã quan sát rồi áp dụng theo tốn học “Từ đĩ suy ra” con đoan chắc là con gái cụ cũng nết na hiền dịu như bà mẫu.
- Ai cĩ ngờ đâu cuộc đời của con từ khi rước nĩ về là đã té bổ chỏng ra rằng: “Vậy mà khơng phải vậy” đâu bà...
- Khơng phải là thế nào?
- Là mới đĩn dâu về, nĩ đã ngồi ngay lên trên đầu giường như để áp đảo con, chơi ép chồng, khơng cho chồng cụ cựa gì cả. Đấy là cái kiểu con gái về nhà chồng, được nhà mẹ dạy bảo cứ thế, cứ thế là ăn chắc, khơng sợ sau này chồng bắt nạt... Thì thưa bà, con phản ứng ra làm sao để hĩa giải  được cái địn nặng ký như rứa ạ? Cho nên các cụ bảo: “Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về”, con nào cĩ dạy bảo được gì mà cịn trái lại nữa...
- Thế con vợ của con nĩ lộng hành như thế nào mà con khơng chiều nổi? Nĩi ta nghe coi.
- Dạ, đau lịng con lắm bà ơi! Con đi làm, lương về nạp đủ. con khơng rượu chè, cờ bịch, khơng thuốc lá cà phê, khơng chơi với cả bạn trai lẫn bạn gái. Ở nhà, con lau chùi dọn dẹp hút bụi nhà cửa, con rửa xe đổ xăng cho xe vợ. Con đi chợ, làm cơm, rửa bát. Con trơng nom con cái, đưa đĩn các cháu đi học, về nhà tắm rửa, cho ăn uống, đọc truyện cho chúng nghe mỗi tối trước khi đi ngủ. Nhiều khi con cịn làm trị cho chúng nĩ cười nữa. Con hết lịng thương yêu vợ con. vợ con bảo gì con làm theo cái ấy. Muốn đi sĩp-pinh thì con theo đuơi nĩ nửa ngày để khơng mua gì, nĩ chỉ sờ lần, lục tung đồ ra coi rồi hưởn hưởn qua hàng khác! Chỗ nào On Sale, Clearance, Closing store, đại hạ giá, rẻ mạt nĩ mới mua. Cịn khơng thì nĩ coi qua rồi bỏ.
Bà tiên ngắt lời:
- Ta thấy riêng cái mục đi sĩp pinh là vợ con tằn tiện lắm đấy chứ! Thiếu gì con vợ nĩ đi mua sắm thả dàn, thằng chồng trả bill gần muốn chết cơ à!
- Bà bênh nĩ thì con cũng biết vậy, nhưng đấy chỉ là tiểu tiết. Cịn cái vụ nĩ đì con suốt ngày, chả cái gì nĩ vừa ý, làm cho con muốn thác cho rồi. Chả cái gì nĩ bằng lịng cả. Đồ đạc xê xích một tí nĩ cũng bắt bẻ. Bếp núc phải sạch như viện bảo tàng, chăn nệm phải sạch sẽ thơm tho như mới mua ở tiệm về. Rớt một hạt cơm, một cây tăm xuống sàn, nĩ cũng sỉ vả mắng mỏ là khơng biết giữ gìn sạch sẽ, ngăn nắp. Con nĩi năng câu gì nĩ cũng chê bai, bắt bẻ là ăn nĩi bình dân, thiếu đứng đắn, tục tĩu. Con cĩ quên cái gì là nĩ sỉ vả là chưa già đầu mà  sao đã lú lẫn như thế. Nĩ chưa già, sao biết cảnh già đang đến sau lưng? Con làm gì, nĩi gì cũng bị chỉ trích, cịn hơn là cơng an cộng sản rình rập bên cạnh. Cho nên tinh thần con luơn luơn giao động, như sắp bị lên xe tiễn anh đi cải tạo...Nĩ lại hay nĩi dai, nĩi một chuyện mấy ngày khơng dứt. Giá mà nĩ làm cơ giáo dậy học, chắc học sinh chĩng giỏi lắm...
- Sao vậy cà?
- Dạ, bởi vì nĩ nĩi nhiều quá, học sinh thuộc lịng rồi, về nhà đâu cần homework nữa!
Bà tiên suy nghĩ rồi nĩi:
- Thế cịn điều ước thứ ba của con là gì? Cĩ khác hai điều kia khơng?
- Dạ, con cũng chỉ mong ước được như  trên thơi cũng đã là quá đủ cho đời con rồi.
- Thơi được, để ta về tiên giới, thảo luận với các tiên ơng rồi sẽ cho con biết.
QUẦN TIÊN ĐẠI HỘI
Một buổi họp bất thường và khẩn cấp được triệu tập trên tiên giới. Tiên bà trình bầy về chuyến đi thăm dương gian, cĩ mấy điều khĩ giải quyết, xin các tiên ơng giải quyết dùm.
Vụ thứ nhất, về nhà thơ Cao Tần, muốn những”đổi đời tan tác” coi như một “cơn ác mộng đêm qua” thơi, chứ khơng phải là sự thực hiển nhiên đã xẩy ra nơi  bên kia  bờ Thái Bình Dương.
Quần tiên thấy giải pháp hay nhất là để cho thời gian hàn gắn những vết thương  trong lịng người di tản. 
Bà tiên ghi nhận, sẽ phơn  viễn liên  thơng báo cho nhà thơ Cao tần.
Vụ thứ hai,  là vụ anh chàng chỉ xin cho con vợ nĩ dễ thương hơn một chút xíu nữa thơi.
Thoạt nghe nĩi , các tiên ơng  đã bị chạm nọc chẳng khác gì điện giật,  hoảng hồn vì chuyện này ghê gớm quá, làm sao cĩ thuốc tiên để trị.
Một tiên ơng phát biểu:
- Tơi nghe nĩi: “Vợ muốn là trời muốn”, “nhất vợ, nhì trời”! Thì làm sao cái anh chàng dưới hạ giới lại xin làm ngược được à ?
Một tiên ơng khác đưa ý kiến:
- Đồng viện đã nĩi “Nhất vợ, nhì trời” Vậy cách tốt nhất là ta đi hỏi thẳng trời, nhân vật thứ hai sau vợ, xem trời cĩ ý kiến gì khơng.
Với tuyệt đại đa số tán thành ý kiến trên, quần tiên lục tục theo nhau đến cửa nhà trời, trình bầy tự sự để xin phán xét.
Trời  phán:
- Sao ở dưới hạ giới, ngay nước Mỹ là nước văn minh nhất thế giới mà lại cĩ cái thằng nào ngu đến như thế? Tên nĩ là gì?
Đại diện tiên ơng tâu:
- Bẩm trời, tên nĩ là thằng Cai Sữa ạ!
Trời tiếp:
- Ải ải! Thằng nhĩc tì này giỏi nhỉ! Khanh xuống bảo nĩ rằng thì là: Cĩ ngu cũng chỉ nên ngu vừa phải thơi. Xem như mấy ơng mọi đen bên Phi Châu, chuyên mơn đĩng khố , đi đất , cầm lao, ở nhà khơng máy lạnh, đi đâu cũng dùng lơ ca chân, bị dân văn minh chê là lạc hậu mà họ cịn sáng suốt hơn cả trăm ngàn lần các nhà hiền triết tây phương  cơ đấy nhá! Họ thừa hiểu bụng dạ đàn bà nên cĩ câu châm ngơn truyền khẩu rằng:
Muốn cho yên cửa yên nhà
Phải làm theo đúng lệnh bà chỉ huy...
thì các khanh đủ hiểu là sức mạnh của phụ nữ nĩi chung nĩ dữ dội, ác ơn đến thế nào rồi.
Chống lại họ, chả khác nào trứng  chọi với đa, chỉ cĩ nước từ chết đến tử thương thơi.
Đến như ta là ơng trời mà ta cịn phải  kiêng nể, tránh né vợ thì thử hỏi dưới cõi nhân gian cĩ đứa nào qua mặt ta được?
Tiện đây, cho ta nhắn cái thằng nào đĩ tên Cai Sữa – “ Cai sữa bị, sữa người hay sữa dê gì cũng được “ - rằng nếu nĩ biết ai cĩ cách  làm cho con vợ  dễ thương hơn một chút xíu thơi thì làm ơn cho ta biết gấp. Ta sẽ xuống thọ giáo nĩ hoặc ở luơn dưới đĩ cho rồi...
Quần tiên nhao nhao, định theo chân trời chuẩn bị di tản xuống trần  gian. May nhờ cĩ đại đội Quân Cảnh  và Cảnh Sát Dã Chiến can thiệp tức thời nên mới vãn hồi được trật tự, khơng xẩy ra bạo động hay chuyện gì lộn xộn cả.
Cảnh trời lại êm ả, du dương như thường lệ.
Các tiên ơng, tiên bà trở về động hoa vàng.
Đi đường, họ  cịn bàn tán xơn xao, théc méc về những lời trời vừa  tâm sự  với quần tiên...

Lê văn Phúc

Nhà văn Lê Văn Phúc: “ANH CHƯA CHẾT ĐÂU EM”!

Trước tiên, tôi xin phép nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, dùng tựa đề  bản nhạc nổi tiếng của anh để viết chuyện này.
Và đây là câu chuyện không tin nhưng có thiệt ít ra là 99%, còn 1% kia là hư cấu để cho câu chuyện có lớp lang, tình tiết khúc mắc khiến bạn đọc theo dõi đâm ra bồi hồi, thương cảm, vui buồn cùng người viết.
Câu chuyện khởi đi từ một bữa ăn trưa tại nhà hàng Little Saigon, ngoại vi DC, do khổ chủ là nhà văn Tạ Quang Khôi đãi mấy anh em văn nghệ sĩ, nại cớ rằng đây là bữa ăn tất niên, tiễn ông Táo về trời.
Hiện diện quanh bàn tròn có: Nhà văn Hoàng Hải Thủy, nhà văn Uyên Thao, nhà văn Sơn Tùng, nhà báo Phạm Trần, nhà thơ Vương Đức Lệ, nhà thơ Hoàng Song Liêm, Cai tôi, Thy Nga đài RFA, nhà văn Lê thị Nhị (Kỷ Nguyên Mới), nhà văn Nguyễn thị Ngọc Dung (Cỏ Thơm) và khổ chủ Tạ Quang Khôi.
Anh em ăn uống vui vẻ, một phần cũng nhờ nhà báo Phạm Trần đem theo mấy chai rượu vang, mở ra chén chú chén anh coi bộ hào sảng! Chuyện trò cứ thế tuôn ra, mạnh ai người ấy nói, không cần lễ nghi quân cách hay thứ tự ư tiên gì sốt cả. Bên phía nữ, tuy chỉ có 3 mạng nhưng phát thanh đâu có thua gì nam giới!
Vãn tiệïc tất niên, anh em thong thả  bắt tay nhau ra về. Cai tôi vừa mở cửa xe, sỉu ngay một phát nằm lê bên đường. Xong rồi tỉnh dậy như thường, vợ tôi cầm lái, chở luôn về nhà...
CẤP CỨU
Mấy tiếng sau, vài bạn gọi phôn đến xem Cai tôi còn sống hay đã qui tiên. Cô Nhị về nhà cũng kể chuyện cho mọi người nghe. Cháu gái tên Thu, là bác sĩ của  Kaiser nghe chuyện xong, gọi liền cho bác Phúc. Cháu khuyên bác nên vào ngay bệnh viện. Cai tôi gọi cho Kaiser thì Kaiser cũng khuyên nên vào bệnh viện Fairfax càng sớm càng tốt.
Thế là mụ xã tui chở tui vào ngày bệnh viện, khu cấp cứu.
Từ nhỏ tới giờ tôi đã vào nhà thương nhiều lần nhưng chỉ để thăm người bệnh, người đi đẻ chứ chưa bao giờ vào nhà thương để xin chữa trị cả.
Tôi nghĩ là vào chỗ cấp cứu thì các bác sĩ, y tá đón mình tấp nập lắm chứ! Cấp cứu mà lị! Nhưng không, trình xong giấy tờ rồi, ngồi chờ họ gọi. Nửa giờ sau họ gọi vào phòng trong thì tôi được nằm trên một cái giường lưu động phủ khăn trắng. Rồi y tá đo mạch đo tim, đo nhiệt độ, lấy  máu. Nằm chừøng 2 tiếng nữa, họ chở đi chụp hình phổi. Rồi lại nằm chờ vài tiếng mới được chuyển lên phòng bệnh nhân, loại 2 người một phòng, coi bộ cũng tươm tất. Chừng 3,4 giờ sáng y tá lại đến lấy máu, chở đi chiếu điện.
Thế là cả đêm mất ngủ!
Sáng hôm sau, y tá chở đi làm catscan cái đầu, bác sĩ lại phòng bảo đang thử nghiệm xem ra bệnh gì, hãy  bình tĩnh chờ đợi. Y tá cho ăn sáng, ăn trưa,  đại khái mấy thứ đồ Mỹ mới nom thấy đã nản rồi.
Buổi chiều, y tá lại chở đi làm  cái thí nghiệm  xem mạch máu trên óc, ở cổ và hai chân xem máu có bị đóng cục không. Ban đêm, lâu lâu y tá đến hỏi xem còn sống hay đã chết, có cần gì không cho biết. Tôi cứ chập chờn cơn tỉnh cơn mê, muốn  ngủ chẳng được, dứt về chỉn khôn. 
Bữa kế, bác sĩ   cho làm cái ultrasound  xem tim đập có chi trục trặc.
Đến chiều thì bác sĩ lại phòng bệnh cho biết là tôi được về nhà vì nhà thương không tìm ra thứ bệnh gì cả!?!? Phải lại bác sĩ của tôi ở Kaiser để bác sĩ quyết định!
Tôi nhờø cháu Cường đi làm về, làm ơn làm phước ghé nhà thương chở chú về nhà.
911
Trong 2 ngày chờ đợi tới bác sĩ Kaiser, tôi bị sỉu sơ sơ là 2 lần nữa ở nhà.
Lần sau, tôi hoảng quá bèn gọi 911 cấp cứu, lúc 10 giờ đêm.
2 xe cứu hỏa còi hụ inh ỏi và 1 xe cấp cứu đến ngay lập tức. Nhân viên cấp cứu đo mạch, nghe tim xong chở liền một khi đến bệnh viện ở ngay khu tôi ở là khu Reston. Nhà thương này cũng có thủ tục nhận bệnh như ở nhà thương Fairfax, nghĩa là cứ thủng thỉnh, đi đâu mà vội mà vàng...Suốt 6-7 tiếng đồng hồ nằm đó, y tá lấy máu, làm catscan, đo đạc đủ thứ mà không tìm ra manh mối nên quyết định goi Fairfax cho xe đến chở tôi về chốn cũ. Chốn cũ này là nhà thương Fairfax mà  tôi đã nằm 2 ngày rồi, đâu có tìm ra bệnh nào đâu?
5 giờ sáng, chiếc xe của nhà thương Fairfax lại Reston đón tôi. Một cô nữ y tá lấy hồ sơ, cho tôi ngồi xe lăn ra xe hơi, xong buộc tôi vào giường sắt. Xe chạy không rú còi, đi trong đêm vắng. Tôi cứ ngỡ lạ họ đưa  tôi về chốn không tên xa xôi. Nhưng hơn nửa giờ sau, tôi đã về Fairfax hospital .
Nhà thương này tôi mới ra mấy bữa, không có chi phải thử nghiệm nữa nên buổi chiềøu hôm đó, bác sĩ lại cho tôi trở về nhà.
THOÁT HỒN...
Nằm nhà mà chưa biết bệnh tình ra sao, tương lai như thế nào, còn sống  hay sắp chết, họ hàng, con cái, bạn bè xa gần nghĩ gì về mình trong cơn đau yếu?
Thì may thay đã có câu trả lời: Rằng trong khi tôi nằm mèo trong “basement” thui thủi một mình, vợ đi làm, con cháu ở xa, tôi đã nghe điện thoại từ nhiều nơi gọi tới.
Các con  tôi ở xa, nghe tin bố đau nặng thì rất sợ. Chúng nó thay phiên nhau gọi điện thoại, như thể phen này bố sửa soạn lên chuyến tầu hoàng hôn, trong ca khúc “Một lần vĩnh biệt”!. Mỗi lần nhận điện thoại là tôi lại bảo không sao đâu, rồi bác sĩ sẽ kiếm ra bệnh, cho thuốc là khỏi liền í mà!
Các con tôi cứ  dặn dò là bố phải thế này, bố phải thế nọ, thế kia...Tôi đều ậm ừ cho qua chuyện mà lòng thì cứ mơ hồ, như thể đây là những câu nói sau cùng của con cái dành cho bố.
Tôi thầm nghĩ: Có thể nào, đây lại là những giây phút chót trong cuộc đời của Cai Phúc? Cuộc đời ngắn ngủi có ngần ấy thôi? Phận sao phận bạc như vôi, mới ngoài bẩy chục đã rời dương gian?
Các cụ ngày xưa bảo rằng 60 năm cuộc đời  là xong một kiếp. Nhưng khoa học ngày nay tiến bộ văn minh, tuổi thọ các cụ ông thường trên 80, còn các cụ bài hơn cụ ông dăm bẩy tuổi nữa! Phần tôi, mới ngoài 70, đâu đã già gì!
Nếu Trời hay Chúa gọi về, chắc tôi sẽ phải thưa rằng: “I am absent!“. Nếu quả đến số thì xin làm ơn đừng cho tôi lên chốn thiên thai vì nghe đâu trên ấy buồn nản lắm! Bởi cái gì vốn thánh thiện đều nhạt nhẽo, chán phèo. Tôi xin được xuống chốn địa ngục là nơi phần đông bạn bè đều hẹn nhau ở tụ điểm ấy. Chính nơi đó mới có đầy đủ hỉ nộ ai lạc ái ố dục,  chốn ấy mới diễn ra những cảnh vui buồn, đam mê, dữ dội không khác gì trên dương thế!
Tôi ước ao giá mà được sống thêm dăm năm nữa với các con, các cháu hẳn cũng vui, cũng để cho con cháu có được chút hạnh phúc rằng ít ra, trong đại gia đình mình cũng còn một ông bố, một ông nội, ông ngoại cho vui cửa vui nhà.
Lại nói về chuyện bạn bè nghĩ gì về tôi.
Ngay khi tôi bị sỉu là ngày họp anh em văn nghệ, báo chí nên có chuyện gì là cả làng văn nghệ, báo chí, bạn bè cùng biết một lượt.
Gần với tôi, nhà thơ Vương Đức Lệ gọi điện thoại mấy lần hỏi thăm sức khỏe ra sao? Thời gian ấy, tôi nằm nhà thương nên ở nhà không ai trả lời, càng làm cho bạn tôi lo sợ. Người nữa là anh bạn Đào Trường Phúc/ Phốù Nho û cũng  điện thoại hỏi han y như cái ca của Vương Đức Lệ.  Sau khi về nhà, tỉnh táo đôi chút, tôi đã điện thọai xin lỗi và cám ơn.
Người kế là nhà văn Tạ Quang Khôi, hầu như ngày nào cũng bút đàm với tôi qua e-mail, khi thì thăm hỏi, khi thì nói đùa, khi thì gửi hình độc đáo hấp dẫn để người bệnh mau tỉnh hoặc mau tịch!? 
Các bạn khác trong nhóm đi ăn tất niên thì thông tin quốc ngoại hàng ngang với nhau để biết tin tức, bệnh tình tôi trồi sụt thế nào.
Thầy Nguyễn Túc cứ vài hôm lại hỏi xem còn sống không? Chị Châu  Hà, tuy không khỏe cũng gọi điện thoại an ủi, chúc mau lành.
Bên Houston là nơi tôi sống trên 20 năm nên nhiều bạn bè cũ mới, nhiều kỷ niệm buồn vui.
Trong khi tôi  nằm mèo chờ đi bác sĩ Kaiser, hồn tôi thường bay bổng phiêu du. Bữa tôi thả hồn về Houston một sáng chủ nhật, qua nhà bạn, thấy bạn tôi đang nói chuyện điện thoại với một bạn khác. Tôi nghe được như thế này:
- Này cậu, biết tin thằng Phúc vừa mới bị “stroke” không?
-    Không! Nó  ra sao? Chết chưa?
- Nghe nói là bị nặng lắm. Nó vừa đi ăn xong, ra xe thì té  lăn cù, mắt trợn trừng, ú ớ. Nó đang nằm trong nhà thương cấp cứu, e không thọ!
- Moa thấy cái điệu này thì nó chết đến nơi rồi còn gì!
- Nó chết là đáng đời rồi. Thằng này cũng vây vo, thích quậy lắm. 
- Thì đó là “Nghề của chàng” mà lị!
Cả hai cùng cười thoải mái!
Khi hồn tôi về nhập xác, có cú điện thoại từ Houston:
- A-lô, Phúc hả!  Nghe nói toa bị đau! Anh em ở Houston đang lo cho cậu đó!  Bệnh tình ra sao rồi?
- Dạ, còn đang thử nghiệm nốt  vài thứ, chắc tuần nữa tìm ra bệnh thì chữa cũng mau thôi. Tôi sút mất  hơn chục “pounds” trong có hơn tuần lễ thôi...
- Tội nghiệp toa. Ráng mau cho khỏe còn về đây đi ăn Thiên Thanh, Phát Ký với bọn này nữa chứ! Anh em thương cậu lắm đấy!
- Vâng, cám ơn bạn.
Anh bạn quý ấy chính là người bạn tôi đã nghe nói chuyện với một bạn khác qua điện thoại trong khi tôi mộng du...
Aùp dụng theo chiêu thức tình báo thì tôi đoán ngay ra rằng người bạn Houston phôn lên DC chỉ là để kiểm chứng xem tôi còn sống hay đã ngoẻo rồi!
Những chuyện đầu môi chót lưỡi tôi đã nghe nói đến nhiều, nhưng lần này đích thực được nghe, được nhìn tận mắt, tôi mới thấy đậm đà tình người, tình bạn!
THYROID?
Đến hẹn bác sĩ Kaiser, bác sĩ mới bảo rằng đã thử đủ món mà không vướng món nào thì cái món phải thử sau cùng là nghi tôi bị  thyroid. Nên bác sĩ cho tôi đi thử thyroid tại một phòng thí nghiệm khác. Khỏi cần nói, bạn đọc cũng hiểu là nó nhiêu khê như thế nào rồi!
Thứ nhất là phải hẹn ngày đến làm thí nghiệm.
Thứ hai là phải kiêng uống thuốc 4 ngày trước đó.
Thứ ba là không ăn uống gì 8 tiếng trước khi thí nghiệm
Thứ tư là kiêng ăn đồ biển
Thứ năm là phải nhờ người chở đến phòng thí nghiệm, vì từ khi bị sỉu, bác sĩ không cho lái xe, ngộ nhỡ đang chạy trên đường mà bị sỉu thì không những nguy hiểm đến tính mạng mình mà còn nguy hại cho nhiều người khác.
Thứ sáu là phải uống nhiều nước, trung bình là 8 ly nước 1 ngày. Cái vụ thiếu nước này, rất đông trong chúng ta không để ý, không uống đủ nước nên rất  dễ bị sỉu.
Tuần sau, tôi phải nhờ võ sư Đồng Sĩ Hội chở dùm một chuyến. Tưởng cũng nên nhắc lại rằng trong thời gian chờ thử  nghiệm, tôi cũng đã bị sỉu thêm 2 lần nữa. Thứ sỉu này lạ lắm, nó không trợn mắt, nghẹt thở; nó không đứng tim, co quắp; nó không toát mồ hôi sôi máu mắt mà nó sỉu khơi khơi. Như một bịch rác, rơi cái độp. Tự nhiên thấy mình ngồi dưới sàn nhà, trong bếp. Đứng dậy lại thấy như thường. Hình như là mạch máu hạ thật thấp cỡ dưới 90 là mình cảm thấy hơi mất thăng bằng, hơi choáng váng là a-lê-hấp, lăn cu lơ ra liền. Tôi sỉu như thế cũng tới 7-8 lần, rất may là chưa hề bị thương tích!
Thời gian này, bác sĩ cũng “order” một máy gọi là máy theo dõi nhịp tim, to bằng hơn bao thuốc lá, có 2 giây gắn nút dính vào hai bên ngực. Khi nào tim đập bất thường thì nó ghi vào trong máy. Nếu xẩy ra, tôi chỉ việc bấm nút “Record” rồi gọi cho Hãng cấp máy đó để họ  nghe lại, ghi hồ sơ rồi báo cáo với bác sĩ. Tôi đã trả lại máy sau 2 tuần không thấy trục trặc gì.
THYROID TEST
Ngày hẹn, võ sư Đồng Sĩ Hội lại chở tôi đi. Tôi vào một phòng nhỏ, ngồi trước cái máy nhỏ, có gắn ống kính to và dài như ống kính máy hình. Chuyên viên chiếu ống ấy và cổ, lâu chừng 10-15 phút. Xong chiếu ống đó lên trên đùi, cũng lâu tương tự lần chiếu cổ. Xong sang phòng khác làm cái catscan, tức là nằm im, nằm ngửa trên nệm vải. Máy ở phía trên đầu, chạy chậm chiếu xuống đầu, cổ, ngực. Không đau đớn gì cả. Chừng 20 phút là xong. Tôi ra về thong thả. Sẽ gặp bác sĩ chuyên khoa ở Kaiser.
Đến ngày hẹn, bác sĩ Taisheng Lee ở Kaiser  bảo tôi là bị bệnh Thyroid. Thyroid là phần nhỏ ở trước cổ, hình chữ  U, điều hợp với các cơ phận trong thân thể. Vì thế, bệnh nhân Thyroid có thể bị tim đập nhanh, run rẩy, vã mồ hôi, người bị nóng, hay đi cầu, mất ngủ, lo sợ, tinh thần căng thẳng, mỏi mệt, xuống cân mau chóng. Nếu không chữa trị đúng cách có thể bị rụng tóc, bắp thịt yếu xìu, mỏi mệt thường xuyên, lo sợ dồn dập. Và đưa dần đến tử huyệt!
Bác sĩ tôi  khẳng định rằng đây là bệnh Hyperthyroid, không còn 
“oong-đơ” gì nữa! Vậy là tới giai đoạn chữa trị.
Tôi lại phải lấy hẹn đến phòng thí nghiệm này lần nữa để điều trị. Không nhờ ai chuyên chở bệnh nhân được, tôi lại phải đánh bạo phôn cho cô Lê thị Nhị  hỏi xem có rảnh thì làm ơn làm phúc chở dùm anh Phúc. Cô Nhị vui vẻ nhận nhời, dù ở cách nhau dăm chục dặm!
Lần này đến phòng thí nghiệm, nhịn ăn trước 4 tiếng đồng hồ, ngồi chờ ít phút thì y tá gọi vào phòng trong. Bác sĩ chuyên khoa Nuclear Medicine chỉ cái lọ chỉ to bằng nửa bình Coco Cola nhưng nặng dễ sợ, không biết để làm gì nhưng chắc chắn phải có công dụng!
Bác sĩ mở nắp, trong đó có cái lọ nhỏ xíu, đựng 1 viên thuốc loại con nhộng mầu xanh lá cây đậm, bảo cầm lấy bỏ vào miệng, chiêu một ngụm nước là xong. Trong thời gian từ 4 đến 8 tuần lễ, thuốc sẽ ngấm và điều chỉnh thyroid trở lại bình thường. Sau đó phải uống thuốc suốt đời.
Đặc biệt, viên thuốc tôi vừa uống có chất phóng xạ, nguyên tử năng phụng sự hòa bình nên nó cũng khác người. Nghĩa là nếu tôi có việc đi xa, lên phi trường qua máy báo động thì lập tức máy sẽ rú lên, y như có không tặc xâm nhập lãnh thổ.
Biết thế nên bác sĩ cấp một giấy chứng nhận rằng bệnh nhân này có chất phóng xạ trong người để nhân viên an ninh phi trường cho qua cửa ải.
TÊN MỚI!!! – ĐỜI MỚI!!!
Từ ngày được chữa trị bằng Nuclear Medicine thì bạn bè tôi đã tiếu ngạo giang hồ đặt cho tôi vài cái tên dữ tợn:
Anh bạn Nguyễn Văn Cường ở Oklahoma City nói rằng: Nước Mỹ có Superman, có Bionic Woman thì bây giờ cũng có người Mỹ gốc Việt là Nuclear Man. Người hùng này còng ghê gớm hơn các siêu nhân kia nhiều lắm, như: Súng bắn không thủng, điện giật không chết, thần thông biến ảo khôn lường. Duy có một điều cấm kỵ là: Vợ quát một tiếng là bao nhiêu phép lạ biến mất tiêu!
Nhà văn Tạ Quang Khôi gán cho nhãn hiệu là “Thầy Cai Nguyên Tử Lực Cuộc” để nhớ đến Nguyên Tử Lực Cuộc Dalat, cũng như vinh danh một nhân tài đa dạng vừa xuất hiện trên nước Mỹ. 
Anh chị Trần Quang Hải&Bạch Yến ở bên Tây nghe tin tôi qua cơn mê thì lấy làm vui lắm, nhắn rằng ráng qua cầu gió bay để còn viết về tân nhạc cho vui đời nghệ sĩ nữa chứ!
Nữ xướng ngôn viên Nam Anh của đài Việt Nam Hải Ngoại tuy không gán cho ông anh  nhãn hiệu gì nhưng e-mail biểu rằng:
-Anh Phúc như vậy là oai quá đi rồi còn gì nữa!
Cặp vợ chồng người bạn trẻ Minh&Phước thỉnh thoảng gọi điện thoại thăm hỏi, dặn dò “Đừng chết nghe anh” để còn rủ nhau đi ăn Crabcake ở nhà hàng Timbuktu, Baltimore!
Về phía bạn văn nghệ, có nhạc sĩ Lê Dinh bên Montreal, Canada khi nghe tôi kể khổ đã khuyên nên tạm ngưng viết lách để cho đầu óc được thảnh thơi một thời gian rồi sau đó khoẻ rồi hãy viết!
Nhạc sĩ Nguyễn Đức bên Toronto, Canada khi được tin tôi té sỉu dăm bẩy lần mới phát tâm bồ đề, căn dặn rằng:
- Cai ơi! Đi đứng phải cẩn thận lắm mới được! Để tránh cái vụ ngã lăn đùng xuống đất, nên kiếm đâu ra cho được 2 cô, kèm sát nách mỗi bên một cô. Như vậy sẽ không bị sỉu nữa!
Cai tôi nghe nhạc sĩ Nguyễn Đức nói vậy thì cũng biết vậy thôi, chứ đào đâu ra những hai người đẹp để kèm sát nách bi chừ?  Ông thầy này đã đào tạo biết bao nhiêu nữ danh ca cho giới tân nhạc, những là Hoàng Oanh, Kim Loan, Phương Hồng Quế, Phương Hồng Hạnh, Phương Hoài Tâm, Phương Hồng Ngọc... Nghe nói mai mốt, nhạc sĩ Nguyễn Đức sẽ cho ra lò tại hải ngoại thêm ...Phương Hồng Nga, Phương Thy Nga. Về phía nam ca sĩ, mới đây ở hải ngoại đã xuất hiện một nam ca sĩ trẻ là Quang Lê rất ăn khách, thì thầy Nguyễn Đức sắp cho ra lò một nam danh ca tên là Phúc Lê, ở lứa tuổi thất tuần nhưng giọng vẫn còn rất mùi, rất lẳng, chuyên về tân ca vọng cổ...Nhưng thầy Nguyễn Đức cần thời gian đào tạo là 10 năm!
Anh bạn  Huỳnh Thanh Phương thì “chân chỉ hạt bột”, khuyên nên kiếm một bà nào to con, khỏe mạnh, khi nào  cần đi đâu thì bà ấy bế tôi lên là chắc ăn nhất, không sợ sỉu, sợ té hay loạng quạng gì nữa cả! 
Cẩn thận hơn nữa, muốn có người đỡ đần thì anh bạn cũ Lê Bảo Hùng đề nghị tôi đăng báo tìm người giúp việc, nội dung anh ấy đưa ra như sau:
“Cần một phụ nữ đứng tuổi, không vướng víu gia đình để trông một em trai. Công việc nhẹ nhàng, dản dị: Sáng cho em ăn bỏng, uống sữa. Chiều tắm và cho em đi chơi quanh quẩn. Tối ru em ngủ. Có thể ở lại ban đêm nếu muốn. Lương $2,500.00 tiền tươi!” 
Y lời bàn Mao Tôn Cương, tôi đăng báo. Một bà ở gần muốn nhận cái “dóp” này nhưng hỏi một câu thôi:
- Em trai mấy tuổi?
- Dạ, năm nay em mới có...71 tuổi thôi à!
Nói cho ngay,  những thân tình ấy quả đã khiến cho người bệnh lên tinh thần để ca bài “Chiều mưa biên giới”!
Lại nói về văn minh, khoa học, y học của Mỹ có hay thiệt đó nghe! Từ khi uống thuốc tiên, tôi thấy trong người tuy còn yếu nhưng bớt té sỉu. Tất nhiên là phải ăn uống tẩm bổ vào cho lấy lại số cân hao hụt và vui nhất là bác sĩ cho phép lái xe hơi, không bị gò bó chân cẳng ở nhà nữa!
BILLS!!!
Ở bên Mỹ, bảo hiểm là một vấn đề làm nhiều người đau đầu. Đành rằng ai đau yếu vào bệnh viện cũng được chữa trị như nhau nhưng khoản tiền phải trả thì khác biệt. Không tiền thì xin trả dần, ít nhiều gì cũng được. Còn thành phần có tiền thì được theo dõi nhiều hơn.
Tôi có thẻ Medicare và gia nhập luôn cả bảo hiểm Kaiser Permanente.
Sau khi nằm bệnh viên Fairfax, về nhà 2 tuần thì nhận được một cái bill, thông báo sẽ gửi cho hãng bảo hiểm liên hệ để thanh toán gần 12,000 đô la cho 2 ngày nằm bệnh viện.
Chi tiết được liệt kê, tính tròn đại khái như sau:
- 2 ngày nằm bệnh viện: $1,200.00
- Phòng cấp cứu:$1,200.00
- Chiếu điện: $2.700.00
- Y tá săn sóc: $1.000.00
- Catscan: $ 1.000.00
- Ultrasound: $1,500.00
- Xe chở từ Reston đến Fairfax: $450.00
- Phòng thí nghiệm: $950.00
- Tìm bệnh, thuốc: $1,500.00
Đại khái nó là như vậy. Aáy là chưa tính đến khoản tiền kinh khủng nếu dính dáng đến mổ xẻ!
Thôi thì có bệnh, có nơi  chữa trị thì lo chữa trị trước. Còn khoản tiền nong thì đó là chuyện lớn nhưng cứ coi là nhỏ để từ từ sẽ tính.
Nghe nói dính dáng đến mổ xẻ, số tiền có thể lên sơ sơ vài trăm ngàn là thường!?!?
Lại kể thêm về vụ gọi 911, tôi cứ tưởng đây là công tác...chùa, chứ ai có ngờ đâu ít ngày sau có giấy gửi đến nhà yêu cầu ký nhận đã được cấp cứu. Từ đó, cơ quan 911 sẽ gửi biên lai cho Medicare, Kaiser để tính tiền.
Còn phần tôi có phải trả gì không thì hạ hồi phân giải!
TÔI XIN ĐA TẠ...
Viết đến đây, bạn đọc cũng thừa biết là tôi chưa chết. Nhưng căn bệnh quái ác đã làm tôi lo lắng, điên đầu suốt hơn một tháng, cứ ngỡ phen này lặng lẽ ra đi một cách nhạt phèo.
Như ở Việt Nam, nếu giã biệt, tôi đã lên xe nhà đòn Đức Bảo, loại song mã, đưa tôi  trở về chốn cát bụi không tên.
Còn như ở bên Mỹ  không đi xe song mã mà đi xe có nhiều mã lực, chạy ù một cái là tới nơi. Bấm nút một cái rồi ai nấy thong thả ra về! Coi như  định mệnh đã an bài.
Chuyện của tôi không kết thúc sớm đến như thế, chắc vì tôi còn nặng nợ má đào, chưa  dứt nợ trần gian.
Bố tôi ở Việt Nam, năm nay 96 tuổi bảo rằng:
- Đức năng thắng số, con ạ! Sống chết là lẽ thường. Cứ ăn ở hiền lành, tu nhân tích đức thì có phúc, có phần.
Nên nhân đây, tôi xin cám ơn gia đình, cám ơn bạn bè gần xa, cũ mới, cám ơn cả những bạn bè kẻ ghét người thương...
Với ai tôi cũng biết ơn vì tôi đã học thêm được những bài học quý giá về tình người viễn xứ!
Và riêng gửi em yêu lời thì thầm mùa xuân, vỏn vẹn  thế này:
-  Anh chưa chết đâu em!
Lê văn Phúc

 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation