Font Size

Profile

Menu Style

Cpanel
Chùm thơ Xuân QN: Em ngàn năm tôi... PDF Print E-mail
Written by Editor   
Wednesday, 25 December 2013 08:48

Chùm thơ Quốc Nam #5.

 

Em Xuân Xanh Tôi.

 

Khan cổ gọi em, rừng đứng dốc,

Biệt nhau chừng đã 40 năm.

Nét môi thánh thiện, thơm dòng tóc,

Em ngã tình tôi. Lặng sóng ngầm.

 

Khan cổ gọi em. Xuân tôi ơi!

Mùa xanh em đã một phương trời.

Sông tôi ngơ ngẩn đau dòng nước,

Em khắc tim tôi “yêu dấu” thôi.

 

Tôi dõi tìm em 40 năm,

Nhớ thương còm cõi giấc thiên đàng.

Nguyện cầu Thượng Đế từng đêm mỏi,

Trả lại cho tôi một dáng Xuân.

 

Tôi biết yêu Xuân ngày đã lớn,

Nữ sinh áo trắng, mộng lên ngôi.

Đêm trăng loang máu tình xao động,

Tiếng sét tình yêu hiển hiện đời.

 

Gìờ đây, thế kỷ hai mươi mốt,

Mùa xuân hoa nở rực cao nguyên.

Tình cờ tôi gặp nàng trên dốc,

Đỉnh núi mưa bay, như ước nguyền.

 

Từ dạo em trở thành quả phụ,

Nét đài trang vẫn đậm hương xưa.

Đôi ta tô thắm đêm tình tự,

Em đã xuân xanh tôi, suốt đời.

 

Cám ơn Xuân, bởi em, hoa nở,

Địa ngục trần gian khuất lấp rồi.

Em với tôi, thiên đàng hạnh ngộ,

Sống vì nhau, mộ cũng chung đôi.

 

Seattle, July 16, 2008

Quốc Nam

 

 

 

30 năm, Thung Lũng Hoa Vàng.

 

Rồi em cũng đến nơi này,

Ba mươi năm đã mây bay.

Thung Lũng Hoa Vàng mở hội,

Đón em. Tình lên ngất ngây.

 

Nụ hôn trao nhau đằm thắm,

Đồi hoa vàng dưới chân ta.

Mắt em đẫm màu mê đắm,

Tình mình chắp cánh, hoan ca.

 

Anh gọi tên em: Mùa Xuân,

Xuôi dòng lịch sử trầm luân.

Hóa thân một thời “Công Chúa”,

Hiện hình, Thung Lũng Hoa Vàng.

 

Xuân em, là nửa vầng trăng,

Ẩn ngự sâu thẳm tim anh.

Như quê hương trong dòng máu,

Một người được tiếng “thi nhân”.

 

Ba mươi năm anh sáng tác,

Đặt tên Thung Lũng Hoa Vàng.

Tưởng không bao giờ giáp mặt,

Em, quê hương, biệt nghìn trùng.

 

Đâu ngờ, Người Tình Quê Hương,

Hôm nay ghé đến quảng trường...

Ngày nao đồng bào tụ họp,

Đòi danh “Little Saigon”.

 

Em tới Thủ Đô Văn Hóa,

Cũng là Thủ Phủ Tình Thương.

Đấu tranh trường kỳ rực lửa.

Em là bóng dáng quê hương.

 

Anh dìu em lên đỉnh núi,

Đêm xuân mở hội hoa đăng.

San Jo-sé, mâm vàng chói,

Rực lên thung lũng sáng rừng.

 

Xuân tươi! Em đến nơi đây,

Yêu thương đã ngút trời mây.

Cung điện Hoa Vàng rực rỡ,

Đón em, Thung Lũng tình đầy.

 

 

Mùa Xuân Trên

Thung Lũng Hoa Vàng.

 

Xuôi nam mơ nắng trên tà áo,

Ta lại một lần bỏ bến cao.

Từ buổi mưa bay mờ dáng nhỏ,

Thông reo ta ngỡ xứ hoa đào.

 

Hoa đào sẽ nở quanh đèo dốc,

Phố núi chừng như cũng ngậm ngùi.

Xa tạm khung trời vương “bích ngọc”,

Tình thơ ta vẫn giữ cho người...

 

Về đây gặp lại dăm bằng hữu,

Có những tình thân tưởng biệt ngàn.

Bạn mới trao nhau ly rượu mở,

Đất lành chim đậu rất thênh thang.

 

San José, nói lời thương mến,

Ta viết bài thơ tặng bạn hiền.

Mùa lạnh xuôi về nam nắng ấm,

Tìm nhau thung lũng dấu chân em.

 

Chào em đôi mắt long lanh sáng,

Tình vẫn đông phương đẹp ngút trời.

Ta đếm nụ xuân trên sóng tóc,

Xanh màu kỷ niệm chút duyên thôi.

 

Giao thừa ta đốt trầm hương ngát,

Xin những bàn tay xích lại cùng.

Thung Lũng Hoa Vàng xuân mới nở,

Cùng nhau dựng lại một quê hương.

 

Quê hương vẫn khổ đau trăm nỗi,

Bao chục triệu người đói lạnh căm.

Ta gọi em về trong ngóng đợi,

Việt Nam mùa tới đẹp tình xuân (?)

 

Xuôi nam mơ nắng trên tà áo,

Ta thấy Ca-Li đã rộn ràng.

Một góc trời Nam giăng nẻo phố,

Về đây thắt chặt dải đồng tâm.

 

 

Em Ngàn Năm Tôi

 

Biết bao đêm, tôi mênh mông ảo vọng,

Về cuộc tình trôi vụt 40 năm.

Em ở đâu? Tôi vẫn nỗi yêu thầm,

Trong chinh chiến và trăm miền hải ngoại.

Giữa chốn nhân gian, vỡ từng ngang trái,

Hàng triệu con người, thấp thoáng bóng em.

Tôi mơ hồ theo dõi bước chân đêm,

Như đã thấy em về từ tiến kiếp.

 

Tôi yêu em chỉ một lần mê thiếp,

Gọi thầm tên “Công Chúa của Tiền Giang”.

Tôi nhận dạng em trải 40 năm,

Tình yêu đó rồi biến thành huyền thoại.

Gặp lại em giữa bờ thiên niên kỷ,

Ta hôn nhau, đánh dấu mối duyên đầu,

Chuyện tình mình dù trắc trờ thương đau,

Nhưng vẫn đẹp cõi trần gian ngầu đục.

Nào ai hiểu 40 năm ray rứt,

Ta tìm nhau mòn mỏi những tháng ngày.

Nghe nhịp đập trái tim trọn kiếp này,

Cảm nhận đã thuộc về nhau vĩnh viễn.

Tình trải dài 40 năm hiển hiện,

Ta yêu nhau qua ngàn năm thứ ba.

Mấy trăm ngàn giờ (*) nhớ nhau thiết tha,

Ôi! Mắt môi trông nhau mà hứa hẹn.

 

Với cuộc tình đã cực kỳ thánh thiện,

Ngàn năm sau ai kể chuyện tình yêu.

Sẽ thao thức những bí ẩn muôn điều,

Bởi mối tình như biến thiên trong mộng.

Và em ngàn năm tôi, như triều sóng,

40 năm ta dệt một tình đầu.

Ngày 5/7/2008

Quốc Nam

 

(*) Ý nói 40 năm tức 350 ngàn 400 giờ vần nhớ nhau.

 

 

Người em Tha La.

 

Tôi gặp cô em, nét cười ánh sáng,

Phượng, xinh tươi, và ở chốn quê người.

Những xác khổ vô thừa nhận trong đời,

Phượng của tôi mất giữa mùa nắng lửa.

 

Nay tôi đã thành người không nhà cửa,

Ngay trên phần đất hứa của Hoa Kỳ.

Vẫn thương tưởng em giây phút biệt ly,

Trong lòng huyệt Tha La sầu ảo não.

 

Tôi gặp em chiều gác chuông xóm đạo,

Bóng hình em, thánh nữ giữa trời quê.

Ôi, nhan sắc. Người thơ rực say mê.

Cố níu em bằng tâm hồn thánh thiện.

 

Tôi đâu ngờ Tha La hờn chinh chiến,

Giáo xứ buồn lại thoáng bóng giai nhân.

Em tuyệt diệu trên mảnh đất nghèo nàn,

Hình ảnh ấy ngự tim tôi bất diệt.

 

Nhưng em đã bị giặc thù pháo chết,

Xác thân băng trinh trộn đất quê hương.

Cũng từ đó, tôi thương Tha La buồn,

Dù xa cách mà tim tôi hướng vọng.

 

Nay quê người, tôi gặp nàng tên Phượng,

Nụ cười vầng trăng, y hệt em tôi.

Yêu dấu hỡi, nếu hồn em đơn côi,

Hãy nhập xác hồn cô em hải ngoại.

 

Tôi sẽ cùng Phượng một lần trở lại,

Quỳ bên mộ em để khấn nguyện rằng:

- Em, Quê Hương, mãi mãi trong tim anh,

Để “Dân-Chủ” được khai hoa nở nhụy.

 

Quốc Nam

Ngày 27/7/2008

 

 

Last Updated on Tuesday, 18 February 2014 21:15
 

Sổ Vàng

An-Lộc Foundation